Trở Về Trước Khi Cứu Thế Tử

Chương 2



Có những đêm, nàng ta vì quá mệt mỏi mà gục đầu ngủ thiếp đi ngay bên mép giường của Bùi Chiêu.

Dáng vẻ ấy, giống hệt như ta của kiếp trước.

Cuối cùng thì Bùi Chiêu cũng tỉnh lại.

Vừa mở mắt ra, đập vào mắt hắn chính là hình bóng Xuân Hiểu đang ngủ gục bên giường vì kiệt sức.

Ngón tay Bùi Chiêu khẽ cử động một cái, Xuân Hiểu lập tức giật mình tỉnh giấc.

Nhìn thấy Bùi Chiêu đã mở mắt, Xuân Hiểu vô cùng vui mừng.

“Chàng tỉnh rồi sao?”

“Là nàng đã cứu ta?”

Xuân Hiểu kích động gật đầu lia lịa: “Phải, là nô tỳ!”

“Đa tạ nàng.” Giọng nói của Bùi Chiêu vẫn còn có phần suy nhược.

Chỉ mới nói có vài câu ngắn ngủi, hắn đã mệt đến mức ho khan vài tiếng.

Xuân Hiểu vội vàng rót một chén nước ấm, cẩn thận hầu hạ hắn uống xuống.

Ánh mắt Bùi Chiêu nhìn nàng ta bỗng chốc trở nên vô cùng nhu hòa, hắn chậm rãi nói ra thân phận thật của mình:

“Ta tên Bùi Chiêu, là Thế tử của Nam Dương Hầu phủ ở kinh thành. Lần này tới đây là để đi tiễu phỉ, không may bị lũ tặc khấu đả thương.”

Dứt lời, hắn đột ngột đưa tay nắm chặt lấy bàn tay của Xuân Hiểu.

“Nàng đã không màng hi sinh tính mạng để cứu ta, đợi khi ta trở về Kinh thành, ta nhất định sẽ mang sính lễ đến hỏi cưới nàng làm thê!”

Mặt Xuân Hiểu đỏ ửng lên.

Nàng ta vội vàng rút tay mình ra, cúi gầm mặt xuống.

Đến cả giọng nói khi cất lời cũng bắt đầu run rẩy:

“Ta… ta chỉ là một nha hoàn thân phận thấp kém! Ta không xứng với chàng đâu!”

“Xứng chứ!” Ánh mắt Bùi Chiêu vô cùng chân thành.

“Nàng đã cứu mạng ta, nàng hoàn toàn xứng đáng với ta!”

Thấy Xuân Hiểu vẫn còn do dự, Bùi Chiêu có chút cuống cuồng.

“Để ta đi nói với tiểu thư nhà nàng!”

Bùi Chiêu vừa lật chăn định bước xuống giường thì bị Xuân Hiểu một tay cản lại.

“Chàng cẩn thận một chút, thân thể vẫn chưa hồi phục đâu.”

Bàn tay của Xuân Hiểu không cẩn thận đặt chồng lên tay Bùi Chiêu.

Hai bàn tay đan vào nhau, đầu ngón tay khựng lại một nhịp, trong mắt hai người như có ánh sóng lưu chuyển qua lại.

Căn phòng rơi vào khoảng tịch mịch, chỉ còn duy nhất nơi hai bàn tay chạm nhau là bỏng rát.

Động tác của Bùi Chiêu chợt khựng lại, hắn nhìn chằm chằm vào Xuân Hiểu.

Giây tiếp theo, Xuân Hiểu đã bị hắn ôm chặt vào lòng.

“Đa tạ nàng đã cứu ta.”

Ta đứng bên bậu cửa sổ, lạnh lùng nhìn hai kẻ đang nồng tình mật ý ngoài kia.

Kiếp trước, khi Bùi Chiêu biết được người cứu hắn là ta, hắn cũng kích động như ngày hôm nay vậy.

Chỉ là, lúc đó hắn không hề ôm ta.

Thân thể Bùi Chiêu ngày một khá lên.

Một tháng sau, thương thế của hắn hoàn toàn tốt lên.

Có người của Hầu phủ tìm đến tận cửa, Bùi Chiêu liền đi theo người nọ rời khỏi đây.

Lúc sắp đi, Bùi Chiêu đặt miếng ngọc bội kia vào lòng bàn tay Xuân Hiểu.

“Nàng hãy đợi ta, ta nhất định sẽ quay lại cưới nàng!”

Từ đó, Xuân Hiểu ngày nào cũng ôm khư khư miếng ngọc bội ấy.

Làm việc bắt đầu lơ là, không chút để tâm.

Ta bảo nàng ta đi rót nước, nàng ta lại đưa cho ta một ly nước sôi sùng sục suýt bỏng.

Ta bảo nàng ta đi sắc thuốc, nước thuốc đều đã cạn trơ đáy nồi nàng ta mới giật mình phát hiện ra.

Xuân Hiểu quỳ sụp trước mặt ta, trán chạm sát xuống sàn gạch.

“Tiểu thư, nô tỳ sai rồi! Nô tỳ thực sự biết sai rồi!”

Ta khẽ thở dài một tiếng.

“Xuân Hiểu, ngươi đi theo ta được bao nhiêu năm rồi?”

Xuân Hiểu ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy vẻ hồ nghi nhìn ta.

“Mười năm ạ.”

Phải rồi, năm ta sáu tuổi đã bỏ tiền mua Xuân Hiểu về.

Cái tên của nàng ta là do ta đặt, những chữ cái vỡ lòng của nàng ta cũng là do ta dạy.

Kiếp trước, ta cướp đi ơn cứu mạng của nàng ta.

Nàng ta cũng không khóc không nháo, vẫn một lòng hầu hạ ta như thuở ban đầu.

Vốn dĩ lúc ấy ta không muốn để nàng ta theo mình gả vào Hầu phủ.

Trước khi xuất giá, ta thậm chí đã tìm cho nàng ta một mối nhân duyên tốt lành.

Nhưng chính Xuân Hiểu đã quỳ gối trước mặt ta, khóc lóc cầu xin ta mang nàng ta theo cùng.

Nàng ta nói mình không muốn gả đi, nàng ta nói nàng ta chỉ muốn cả đời hầu hạ ta.

Ta là kẻ lòng dạ mềm yếu, lại chẳng có mấy mưu mô đầu óc.

Thế là ta đã đồng ý.

Khoảng thời gian mới vào Hầu phủ, mọi chuyện đều vô cùng êm đẹp.

Bùi Chiêu đối xử với ta cực kỳ tốt.

Chỉ là không biết bằng cách nào, Bùi Chiêu đột nhiên biết được hết thảy chân tướng.

Cái đêm trước khi Bùi Chiêu nạp Xuân Hiểu làm thiếp.

Xuân Hiểu khóc lóc thảm thiết quỳ trước mặt ta, chỉ tay lên trời thề thốt rằng nàng ta chưa từng hé môi nửa lời.

Nàng ta nói nàng ta cũng không biết vì sao Thế tử lại biết chuyện.

Thế nhưng, những ngày tháng sau đó khi Bùi Chiêu sủng thiếp diệt thê, nàng ta chưa từng một lần đứng ra ngăn cản.

Khi Bùi Chiêu vì muốn trút giận cho nàng ta mà bày mưu tính kế hãm hại, hủy hoại thanh danh của ta.

Nàng ta cũng chưa từng đứng ra nói một lời công đạo.

Nàng ta lựa chọn ngầm thừa nhận tất cả.

Nàng ta cũng hận ta.

Hận ta đã cướp mất vị trí Thế tử phu nhân của mình.

Ta thu hồi dòng suy nghĩ, bình thản mở lời: “Xuân Hiểu, Bùi Chiêu lập tức sẽ tới hỏi cưới ngươi, ngươi sắp sửa trở thành Phu nhân của Hầu phủ rồi. Từ nay về sau, ngươi không cần phải gọi ta là tiểu thư nữa.”

Ta lấy tự bán thân của Xuân Hiểu ra đưa cho nàng ta.

“Bùi Chiêu tới hỏi cưới, ta sẽ chuẩn bị sính lễ cho ngươi, để ngươi được vẻ vang xuất giá.”

Xuân Hiểu siết chặt tờ thân khế trong tay, nước mắt dàn dụa khắp mặt.

Vào mùa hoa đào nở rộ trĩu cành, ta lên xe ngựa trở về Kinh thành.

Ta là đích tiểu thư của Lục gia ở Kinh thành.

Lục gia chúng ta vốn là gia tộc hiển hách trong giới thương cổ.

Ta tuy xuất thân từ nhà thương nhân, nhưng những lễ nghi phép tắc cần học thì từ nhỏ đã được dạy dỗ chu toàn.

Cầm kỳ thi họa, món nào ta cũng tinh thông.

Ước nguyện lớn nhất đời mẫu thân ta chính là hy vọng ta có thể gả vào một gia đình làm quan.

Đây cũng chính là lý do vì sao kiếp trước ta lại ma xui quỷ khiến mà mạo nhận phần công lao kia.

Trở về Kinh thành không được bao lâu, Bùi Chiêu đã đích thân tới cửa phủ.

Nhìn thấy Bùi Chiêu đến thăm, phụ thân ta vô cùng vui mừng.

Ông cứ ngỡ Bùi Chiêu tới để cầu hôn ta.

Mãi cho đến khi Bùi Chiêu nói ra cái tên Xuân Hiểu.

Phụ thân ta ngẩn người, mẫu thân ta bàng hoàng.

“Ngươi nói ai cơ?”

“Xuân Hiểu! Nha hoàn thân cận bên cạnh Đại cô nương!” Khóe môi Bùi Chiêu vương nét cười, nhưng ý cười chẳng chạm đến đáy mắt.

Phụ thân và mẫu thân ta chỉ biết đưa mắt nhìn nhau đầy kinh ngạc.

Sau khi tiễn Bùi Chiêu về, mẫu thân lập tức đến phòng tìm ta.

Ta đem toàn bộ những chuyện đã xảy ra ở Giang Nam, mười mươi kể hết cho mẫu thân nghe.

Chương trước Chương tiếp
Loading...