Trong Mắt Tôi Anh Chẳng Là Gì

Chương 2



Bạch Lộ bị ánh mắt của tôi nhìn đến mức mất tự nhiên, rụt rè thu người lại vào trong xe.

Tống Diệc Chu liếc tôi bằng ánh mắt lạnh nhạt, đóng cửa, nổ máy, đạp ga.

Chiếc Mercedes đen lao đi mang theo đám bụi mù.

Tôi đứng tại chỗ, hít một ngụm gió lạnh đầy mùi đất, rồi từ từ thở ra.

Sau đó rút điện thoại, bấm số.

Chưa đổ hết nửa hồi chuông, đầu dây bên kia đã nhấc máy.

“Niệm Niệm.”

Giọng của mẹ tôi vang lên, vững chãi, ấm áp, hệt như một tách trà nóng vừa mới pha.

“Ra rồi à?”

“Vâng, làm thủ tục xong rồi ạ.” Tôi đáp, giọng khàn hơn tôi tưởng.

“Ủy khuất cho con rồi, con gái của mẹ.” Bà ngừng một nhịp: “Có khó chịu không?”

Tôi nhìn chiếc xe của Tống Diệc Chu biến mất ở góc đường, lắc đầu. Dù bà không nhìn thấy, tôi vẫn lắc.

“Không khó chịu đâu mẹ. Chỉ thấy ba năm qua giống như đang diễn một vở kịch mà chẳng có ai thèm xem.”

“Không phải diễn uổng công đâu.” Giọng mẹ tôi trầm xuống: “Là học được một bài học.”

Lại ngừng một nhịp. Giọng điệu của bà thay đổi.

“Thủ tục xong rồi, bên mẹ bắt đầu động thủ được chưa?”

Tôi đổi tay cầm điện thoại.

“Động thủ đi mẹ.”

“Được, con đừng bận tâm nữa, cứ về nghỉ ngơi đi. Những việc còn lại, mẹ lo cho con.”

Điện thoại cúp.

Từ lúc dập con dấu đến lúc cúp máy, tròn đúng 3 phút.

Và trong 3 phút đó, số phận của Công ty Bất động sản Tống Thị đã bị lật ngược.

Tôi tạt vào một quán cà phê ở góc phố, gọi một ly latte nóng, chọn chỗ ngồi sát cửa sổ.

Ly cà phê còn chưa kịp nâng lên, điện thoại đã rung liên tục.

Tin nhắn WeChat. Từ Trình Tuyết.

“Tiểu Niệm, Cố tổng đã ra chỉ thị. Toàn bộ các dự án đầu tư vào Tống Thị, tổng cộng 5 dự án, trị giá 60 triệu tệ, sẽ khởi động rút vốn toàn bộ trong ngày hôm nay.”

“Khoản đầu tiên, 25 triệu tệ tiền ứng trước cho công trình, vừa hoàn tất xác nhận thu hồi. Giám đốc Tài chính của Tống Thị gọi liên tục 8 cuộc đến trụ sở Lan Đình, không ai nghe máy.”

“Đích thân Tống Kiến Nghiệp gọi 3 lần, Cố tổng không bắt máy.”

“Ngoài ra, Cố tổng đã thông báo cho hai ngân hàng đối tác, yêu cầu đánh giá lại toàn bộ hạn mức tín dụng của Tống Thị. Dự kiến sáng mai sẽ khởi động thẩm tra tín dụng.”

Tôi đọc từng dòng báo cáo.

60 triệu tệ (hơn 210 tỷ VNĐ).

Với người bình thường, đó là con số nghe xong đủ ngất xỉu.

Với Tập đoàn Lan Đình, đó chỉ là một khoản giải ngân dự án rất nhỏ.

Nhưng với Tống Thị, đó là cái ống thở duy trì mạng sống.

Tống Kiến Nghiệp (bố Tống Diệc Chu) những năm qua luôn tỏ ra hoành tráng, nhưng ruột gan công ty đã rỗng tuếch từ lâu. Hơn một nửa nguồn vốn phát triển các dự án cốt lõi đều đến từ vốn đầu tư và bảo lãnh của Tập đoàn Lan Đình. Nguồn vốn tự có vốn đã chật vật.

60 triệu tệ này mà rút đi, không phải là chặt đứt chân tay.

Mà là bóp thẳng vào cổ họng.

Tôi nâng ly latte lên uống một ngụm. Ấm nóng, hơi đắng.

Lúc này, màn hình điện thoại lại sáng.

Thông báo từ mạng xã hội. Tôi nhấn vào xem, bài đăng mới nhất là của Tống Uyển Uyển (em gái Tống Diệc Chu).

Chín bức ảnh.

Ảnh 1: Tống Diệc Chu ôm Bạch Lộ trên ghế da ở phòng chờ VIP sân bay, mẹ chồng cũ Tiền Tố Phương cười tít mắt, Tống Uyển Uyển giơ ngón tay chữ V.

Ảnh 2: Ghế khoang hạng nhất, ly champagne và đĩa đồ ăn nhẹ.

Ảnh 3: Ảnh selfie của Bạch Lộ ở cổng lên máy bay.

Ảnh 4: Biển mây ngoài cửa sổ máy bay.

Ảnh 5: Mặt biển xanh ngắt của một hòn đảo nào đó.

Ảnh 6: Sảnh chờ của một khách sạn resort.

Ảnh 7: Bạch Lộ khoác tay Tống Diệc Chu, xách theo 3 túi đồ hiệu.

Ảnh 8: Một bàn tiệc hải sản thịnh soạn.

Ảnh 9: Một dòng chữ lớn kèm theo 3 biểu tượng cảm xúc:

“Ăn mừng anh trai tôi giành lại tự do! Chào mừng chị dâu mới Bạch Lộ! Nắng vàng, bãi biển, đồ ăn ngon và shopping, đây mới gọi là tận hưởng cuộc sống! Ai đó bây giờ chắc đang trốn trong nhà trọ tự lau nước mắt nhỉ? Tiếc ghê, chẳng có ai xót thương đâu nha.”

Định vị: Một khu resort trên đảo ở Đông Nam Á.

Khu vực bình luận đã bắt đầu xôn xao.

Đích thân Tiền Tố Phương xuống bình luận: “Đúng vậy! Diệc Chu cuối cùng cũng được giải thoát! Bạch Lộ đúng là đứa trẻ tốt, chu đáo và hiểu chuyện. Chuyến đi này từ khách sạn đến nhà hàng đều do con bé tìm, hơn đứt cái đứa đến rót chén trà cũng không nên hồn!”

Có người hùa theo: “Chúc mừng chúc mừng! Chị dâu mới có mắt nhìn người ghê!”

Bạch Lộ õng ẹo đáp lại bên dưới: “Dì khách sáo quá, chăm sóc người nhà là việc cháu nên làm mà. Được ở bên anh Diệc Chu là phúc phận của cháu.”

Tôi lướt xem từng bức ảnh. Tay tôi cầm máy rất vững.

Thậm chí tôi còn bật cười.

Sau đó, tôi dùng tài khoản cá nhân của mình, để lại một bình luận.

“Cảnh đẹp đấy, chụp nhiều vào, lưu kỹ nhé. Những ‘ngày tháng tốt đẹp’ như thế này, sống ngày nào là bớt đi ngày đó đấy.”

Gửi xong, tôi tắt màn hình, nâng ly cà phê lên.

Suy cho cùng, kỳ nghỉ của một số người, định sẵn là phải kết thúc sớm thôi.

Rời khỏi quán cà phê, tôi không về căn hộ ở khu phố cổ. Ở đó ngập ngụa mùi ngột ngạt của ba năm hôn nhân, tôi không muốn ở lại thêm một giây nào.

Tôi bắt taxi đến Vân Thâm Đài ở trung tâm thành phố.

Khu dân cư riêng tư và cao cấp nhất thành phố. Tiêu chuẩn xét duyệt để chuyển vào: Tài sản ròng của gia đình phải trên 300 triệu tệ (hơn 1.000 tỷ VNĐ).

Mẹ tôi có một căn penthouse duplex 420 mét vuông ở tầng cao nhất tại đây. Thang máy riêng đi thẳng vào nhà, thiết kế theo phong cách tối giản với đá trắng và gỗ mộc.

Tôi lớn lên ở đây từ nhỏ. Sau khi kết hôn, để diễn tròn vai “con gái nhà bình thường”, tôi gần như không về, thi thoảng mới lẻn về ngủ một đêm khi Tống Diệc Chu đi công tác.

Giờ thì không cần phải giấu giếm nữa rồi.

Vân tay, nhận diện khuôn mặt, mật khẩu. Ba lớp khóa mở ra.

Khoảnh khắc đẩy cửa bước vào, mùi hương quen thuộc ập đến — mùi nhang trầm mẹ tôi hay dùng.

Phòng khách rất rộng, cửa kính sát đất chiếm trọn một bức tường, bên ngoài là cảnh đêm của trung tâm thành phố, ánh đèn trải dài đến tận chân trời.

Tôi đứng trước cửa sổ, nhìn những tòa nhà và ngọn đèn đường chằng chịt bên dưới, chợt thấy thảng thốt.

Ba năm trước, tôi là cô con gái một được nâng như nâng trứng trong căn nhà này.

Trong ba năm qua, tôi là cô con dâu “chẳng có bối cảnh gì” của nhà họ Tống.

Hôm nay, tôi đã trở về.

Không phải quay về điểm xuất phát. Mà là lật sang một trang mới.

Điện thoại đổ chuông. Cuộc gọi video từ Trình Tuyết.

Tôi bắt máy, màn hình hiện lên khuôn mặt sắc sảo và tháo vát của chị ấy.

“Tiểu Niệm, về đến nhà rồi à?”

“Em vừa đến.”

“Tốt.” Chị đẩy gọng kính: “Tình hình mới nhất: Cổ phiếu của Bất động sản Tống Thị chiều nay sau khi mở cửa chưa đầy 30 phút đã rớt giá 14%, kích hoạt hệ thống cảnh báo bất thường của sàn giao dịch và bị đình chỉ giao dịch khẩn cấp. Bọn họ phát đi thông cáo nói rằng ‘Tình hình kinh doanh vẫn bình thường’, nhưng trên thị trường đã có tin đồn rồi. Theo quan sát của chúng ta, có ba tổ chức đang lập vị thế bán khống (short selling).”

“Tống Kiến Nghiệp thì sao?”

“Đang gọi điện khắp nơi tìm tiền, nhưng hiệu quả không ăn thua.” Trình Tuyết cười khẩy: “Trên thương trường làm gì có tình nghĩa, chỉ có lợi ích. Lan Đình vừa rút, những kẻ khác đều đứng ngoài quan sát. Có hai ông chủ bình thường vẫn gọi ông ta là anh em xương máu nói sẵn sàng kéo ông ta một tay, với điều kiện cầm cố khu đất cốt lõi của Tống Thị, lãi suất hàng năm 36%.”

“Còn ác hơn cả vay nặng lãi.” Tôi nói.

“Tống Kiến Nghiệp hiện tại cũng chẳng có lựa chọn nào khác. Tuy nhiên tạm thời ông ta chưa đồng ý, chắc là muốn xin Cố tổng du di trước.”

“Mẹ em bắt máy ông ta chưa?”

“Bắt rồi. Cách đây một tiếng.” Trình Tuyết kể: “Cố tổng chỉ nói đúng một câu trong điện thoại: ‘Tống tổng, đây là sự điều chỉnh kinh doanh bình thường, hợp tác hết hạn, đường ai nấy đi. Con gái tôi trở về độc thân rồi, chuyện hai nhà chúng ta đến đây là kết thúc, mời Tống tổng tìm đối tác khác.’ Nói xong liền cúp máy.”

Chương trước Chương tiếp
Loading...