Tự Lập
Chương 3
“Cô là Miêu Miêu?”
Một chàng trai mặc đồ đen trông cực kỳ thanh tú.
“Anh là anh trai cậu ấy?”
Duyệt Duyệt bảo anh trai cậu ấy là Mạnh Sênh tính tình già dặn, nhưng người trước mặt trông như sinh viên đại học mới ngoài 20.
**6**
Sau khi giao Duyệt Duyệt cho anh trai, tôi định bắt xe về nhà.
“Cô không lên xe à? Giờ này rồi.” Mạnh Sênh nhìn đồng hồ. 12 giờ đêm, không ngờ dây dưa với họ đến giờ này.
“Do dự gì chứ? Tôi có ăn thịt cô đâu.”
Tôi ngồi vào ghế sau, Duyệt Duyệt tựa vào vai tôi nói không ngừng. Cậu ấy kể hết mọi chuyện về tôi, từ việc hồi nhỏ trộm gà bắt chó cho đến lúc cấp ba leo tường đi xem concert. Đến lúc kể chuyện tôi yêu đương, cậu ấy như bị nhập, bắt đầu nguyền rủa Tạ Tân Ngôn.
Tôi vội bịt miệng cậu ấy lại, sợ anh trai cậu ấy nghĩ tôi dạy hư em gái.
Duyệt Duyệt đẩy tay tôi ra, lẩm bẩm bất mãn:
“tôi thấy Tạ Tân Ngôn chẳng bằng một góc anh tôi. Anh tôi vừa trẻ vừa tài, lại có cơ bụng 8 múi.”
“Hôm nào tôi chụp trộm cho cậu xem, thấy tôi nghĩa khí chưa?”
Nghĩa khí, quá nghĩa khí, chỉ là người trong cuộc không có mặt thì tốt hơn. Qua gương chiếu hậu, ánh mắt tôi và Mạnh Sênh giao nhau. Tôi vội cúi đầu, chợt nghe thấy một tiếng cười nhẹ.
Quãng đường mười mấy phút sao mà dài thế không biết? Khi Mạnh Sênh đưa tôi đến dưới lầu, tôi hốt hoảng chạy mất, miệng lỡ lời hét lên:
“Cảm ơn anh… anh Mạnh cẩu!”
“Mạnh cẩu” là biệt danh Duyệt Duyệt đặt cho anh trai, mỗi khi cậu ấy kể xấu ông anh kỹ tính với tôi đều gọi như vậy. Chết tiệt, sao tôi lại nói ra cơ chứ!
Tiếng cười của Mạnh Sênh càng lớn hơn: “Tôi nghe Duyệt Duyệt kể về cô nhiều rồi.”
“Đã lâu không gặp, cô em gái mà tôi chưa từng mặt.”
Tôi chỉ muốn có một cái lỗ để chui xuống, hy vọng đời này không gặp lại.
Kết quả là chuyến bay tám giờ tối hôm sau…
“Thưa anh, phiền anh nhường đường, tôi muốn vào trong.”
Người đàn ông ngồi ở lối đi gỡ miếng che mắt, quầng thâm nhạt dưới mắt không che được vẻ tuấn tú.
“Là anh?”
“Thật trùng hợp, em gái.” Mạnh Sênh chào tôi.
“… Cứ gọi tôi là Miêu Miêu được rồi, anh Mạnh Sênh.”
Tôi tựa vào cửa sổ, bồn chồn không yên. Trên đời sao lại có chuyện trùng hợp thế này?
“Anh Mạnh Sênh, anh cũng đi thành phố A à?”
“Tôi đến công ty Hwa Hi Bio, trụ sở điều tôi đến đó làm quản lý.”
Tôi thầm nghĩ, Duyệt Duyệt chẳng nói anh trai cậu ấy cùng công ty với tôi.
“Trùng hợp quá, tôi cũng đến Hwa Hi Bio.” Tôi cười khổ. Hy vọng không cùng bộ phận.
“Cô ở bộ phận nào?” Anh ấy day nhẹ chân mày, “Bộ phận thị trường.”
“Tôi cũng vậy.”
**7**
Vừa xuống máy bay, tôi đi theo sau Mạnh Sênh. Tạ Tân Ngôn gọi điện đến, tôi lấy cớ đi vệ sinh. Đầu dây bên kia anh ta quát lớn:
“Em đi đâu rồi? Tại sao nhà không có ai?”
“Tôi muốn đi đâu là quyền của tôi, liên quan gì đến anh?”
Giọng anh ta càng gắt hơn: “Em là bạn gái anh, anh không được quan tâm sao?”
“Anh cứ đi mà quan tâm cô em gái quý hóa của anh đi.”
Anh ta như con chuột bị bỏng chân, vội vàng giải thích:
“Tối qua anh bảo em ở lại đó là vì Văn Văn nói có việc quan trọng.”
“Giờ anh biết cô ấy lừa anh rồi, Miêu Miêu, anh làm em buồn rồi.”
“Ngày mai em về được không? Bố mẹ anh sắp đến, họ muốn gặp em.”
Lời nói dối vụng về của Ngụy Thiến Văn, Tạ Tân Ngôn sẵn lòng tin, một người thích đánh một người thích chịu. Trước đây tôi từng muốn cùng Tạ Tân Ngôn đi hết quãng đời còn lại, tôi giục anh đưa tôi đi gặp bố mẹ, nhưng anh luôn thong thả. Giờ anh vội rồi thì có ích gì, tôi đã từ bỏ anh rồi.
“Không cần, bác trai bác gái chắc chắn muốn gặp đứa con trai quý báu của họ hơn.”
Tạ Tân Ngôn không ngờ tôi từ chối, anh ta ngẩn ra:
“Miêu Miêu, em vẫn còn giận anh sao?”
“Anh thừa nhận anh sai rồi, trước đây anh bận công việc, không thể cùng em xem phim, đi mua sắm, sau này sẽ không thế nữa.”
Giờ mới biết sai thì có ích gì? Lúc đó người ở bên cạnh tôi không phải anh, mà là Duyệt Duyệt. Duyệt Duyệt thường trêu tôi yêu một “tảng băng trôi” lớn tuổi. Lúc đó tôi tự lừa mình rằng người lớn tuổi sẽ biết thương người hơn. Nhưng sau khi thấy sự phân biệt đối xử của anh, tôi không muốn cam chịu nữa.
“Tôi đang ở thành phố A, chuyện công ty anh cũng biết rồi đấy.”
Ánh mắt Tạ Tân Ngôn thoáng hiện vẻ chột dạ, anh ta chợt nhớ ra tôi bị giáng chức. Anh ta tưởng tôi sẽ nhắc đến, nhưng tôi không.
“Miêu Miêu, tại sao em không nói với anh?”
“Không cần thiết.”
Anh ta nhíu mày, không thể tin nổi: “Miêu Miêu, sao em lại trở nên như thế này?”
“Trước đây em không chịu nổi một chút ấm ức, chỉ cần món latte dừa hết hàng là em cằn nhằn với anh cả ngày.”
“Em từng nói, thành phố không có anh không phải là nơi em muốn ở lại.”
Giọng anh ta run rẩy: “Miêu Miêu, chẳng lẽ anh không còn ý nghĩa gì với em nữa sao? Em không muốn ở lại Kinh Thành?”
Tôi bật cười: “Tạ Tân Ngôn, anh cũng biết đấy, đó là chuyện ngày xưa.”
“Ngày xưa anh chế nhạo những sở thích nhỏ của tôi, chê tôi là đồ ngốc.”
“Cho nên bây giờ tôi trưởng thành rồi, học được cách tự mình xử lý mọi chuyện, không còn bám lấy anh đúng như anh mong muốn, anh không vui sao?”
“Hơn nữa, chẳng phải anh thích nhất là những người phụ nữ độc lập sao?”
Tạ Tân Ngôn hít một hơi lạnh. Những lời anh ta từng nói với tôi giờ như một chiếc boomerang quay lại đâm sầm vào tim anh ta, máu chảy ròng ròng.
“Anh xin lỗi…”
Tôi định cúp máy, Tạ Tân Ngôn cẩn thận nói:
“Miêu Miêu, em chỉ đi khuây khỏa thôi, em sẽ quay về, đúng không?”
“Không, tôi sẽ không bao giờ quay lại nữa.”
“Chúng ta chia tay đi, Tạ Tân Ngôn.”
Tôi bình thản nói ra câu đó.
**8**
Đọc tiếp: Chương 4 →