Vị Hôn Phu Cũ Là Cảnh Sát

2



Một người đàn ông lao vào, tay cầm dao gọt trái cây, mặt đầy máu, hướng về quầy thu ngân hét lớn:

“Tiền! Mau đưa hết tiền ra đây!”

Tôi: “...”

Tôi chỉ muốn mua gói mì thôi mà.

Có cần đến mức này không?

Người đàn ông cảm xúc mất kiểm soát, mũi dao vung loạn xạ.

Cô gái đứng sau quầy thu ngân run đến mức nhập mật mã cũng sai liên tục.

Tôi co mình sau kệ hàng, cố gắng giảm cảm giác tồn tại xuống mức thấp nhất.

Trong lòng mắng Lục Sâm cả vạn lần.

Chắc chắn tại anh.

Cái miệng quạ đen đó.

Lần trước anh còn nói:

“Cô có thể đừng luôn xuất hiện ở hiện trường vụ án nữa không?”

Giờ thì hay rồi.

Hiện trường vụ án trực tiếp chạy theo tôi luôn.

“Cô! Con bé phía sau kia! Ra đây!”

Người đàn ông phát hiện ra tôi.

Xong đời.

Tôi chậm rãi đứng dậy, giơ hai tay bước ra ngoài.

“Đại ca, có gì từ từ nói.”

“Bớt nói nhảm! Đi lấy tiền cho tao!”

Tôi đi về phía quầy thu ngân, trong đầu chợt lóe lên một hình ảnh.

Ba năm trước, sau khi đính hôn, nhà họ Lục yêu cầu chúng tôi “bồi dưỡng ăn ý”.

Lục Sâm đã chọn dạy tôi võ phòng thân.

Lúc đó tôi phiền muốn chết, cảm thấy anh dư thừa.

Anh từng dạy tôi một chiêu.

Tấn công đầu gối.

“Khi đối phương cầm dao, đừng nhìn dao. Hãy nhìn trọng tâm cơ thể hắn.”

“Lúc trọng tâm dồn lên chân trước, đá vào đầu gối chân trụ của hắn.”

Tôi hít sâu một hơi.

Nhân lúc người đàn ông đưa tay lấy tiền, tôi lập tức nhấc chân, dùng toàn lực đá mạnh vào mặt trong đầu gối hắn.

Hắn hét thảm một tiếng, cả người quỳ sụp xuống đất, con dao cũng rơi khỏi tay.

Tôi đá văng con dao ra xa.

Đúng lúc ấy, cửa cửa hàng bị đẩy bật ra.

Một đám cảnh sát xông vào.

Người dẫn đầu…

Lại là Lục Sâm.

Anh nhìn cảnh tượng trên mặt đất, khựng lại một giây rồi nhanh chóng bước tới trước mặt tôi.

“Có bị thương không?”

Anh quan sát tôi từ trên xuống dưới.

Giọng nói vẫn bình tĩnh, nhưng yết hầu lại khẽ động.

Tôi lắc đầu.

“Không sao.”

Anh thở phào nhẹ nhõm, sau đó quay đầu nhìn người đàn ông dưới đất.

“Đưa đi.”

Ông chủ cửa hàng tiện lợi từ trong kho chạy ra, liên tục cảm ơn Lục Sâm.

Anh gật đầu, rồi lại nhìn sang tôi.

“Theo tôi về lấy lời khai.”

Tôi: “...”

Lời khai.

Lúc nào cũng là lời khai.

4

Trên xe cảnh sát, Lục Sâm ngồi cạnh tôi, mắt nhắm lại.

Ánh đèn đường từng vệt từng vệt lướt qua gương mặt anh.

Tôi nhìn nghiêng mặt anh vài giây.

“Cú đá lúc nãy… cảm ơn anh.”

Anh mở mắt.

“Cảm ơn tôi chuyện gì?”

“Chiêu anh từng dạy tôi trước đây.”

“Nếu không phải anh dạy, hôm nay có lẽ tôi đã…”

“Đừng nói nữa.”

Anh cắt ngang lời tôi.

Dừng một chút, anh lấy từ trong túi ra một thứ rồi đưa sang.

Một viên kẹo bạc hà.

Tôi ngẩn người.

Anh nhìn tôi, biểu cảm vẫn chẳng thay đổi bao nhiêu.

“Ngậm một viên đi.”

“Ổn định tinh thần.”

Tôi nhận lấy.

Ba năm trước có một lần tôi tới nhà họ Lục dùng bữa.

Trong lúc ăn không cẩn thận làm đổ ly trà, nước trà bắn lên tay áo ông nội Lục Sâm.

Sắc mặt ông cụ lập tức tối sầm.

Ông mắng tôi ngay trước mặt cả bàn suốt mười phút.

Nào là “không có quy củ”, “mất mặt”, “không xứng bước vào cửa nhà họ Lục”.

Tôi cố nhịn không khóc.

Sau bữa ăn liền trốn một mình vào kho chứa đồ ngoài sân.

Sau đó cánh cửa bị đẩy mở.

Lục Sâm bước vào.

Anh không nói gì nhiều, chỉ đưa cho tôi một viên kẹo bạc hà.

Rồi nói một câu:

“Đừng để ý ông ấy. Ông ấy đối xử với ai cũng vậy.”

Đó là lần đầu tiên tôi nhìn thấy trên gương mặt anh thứ gì đó ngoài lạnh nhạt.

Có chút bất lực.

Có chút vụng về.

Và… mềm lòng.

Tôi bóc giấy gói kẹo, cho vào miệng.

Vị bạc hà mát lạnh tan ra nơi đầu lưỡi.

“Lục Sâm.”

“Ừm.”

“Sao anh cũng tới Giang Thành?”

“Điều động công tác.”

“Bên nhà họ Lục thì sao?”

“Tôi dọn ra ngoài rồi.”

Giọng anh rất bình thản.

“Quan hệ với gia đình cũng không còn liên lạc nhiều.”

Tôi nhìn anh chằm chằm.

Lục Sâm dọn ra ngoài?

Cắt liên lạc với nhà họ Lục?

Người ba năm trước còn bị gia quy trói chặt đến mức không thở nổi ấy?

Tôi còn chưa kịp hỏi thêm, xe đã dừng trước cổng đội hình sự.

5

Làm xong biên bản đã là gần mười một giờ đêm.

Tôi bước ra khỏi phòng lấy lời khai thì thấy Lục Sâm đang đứng cuối hành lang gọi điện thoại.

Giọng anh rất thấp.

Nhưng hành lang quá yên tĩnh, tôi vẫn nghe được vài chữ.

“Không cần quan tâm cô ấy.”

“Tôi nói rồi, đây là chuyện của tôi.”

“Đừng gọi vào số này nữa.”

Anh cúp máy, xoay người lại, vừa lúc nhìn thấy tôi đứng đó.

Hai người nhìn nhau vài giây.

Tôi là người lên tiếng trước.

“Người nhà anh à?”

Anh không trả lời, chỉ đi tới gần.

“Xong rồi?”

“Tôi bảo Tiểu Triệu đưa cô về.”

“Không cần, tôi tự gọi xe được.”

“Giờ này không an toàn.”

“Đội trưởng Lục.”

Tôi cười một cái.

“Anh quên tôi là ai rồi sao? Tôi đi tới đâu, vụ án theo tới đó. Người xấu nhìn thấy tôi chắc phải đi đường vòng.”

Anh không cười.

“Tiểu Triệu.”

“Có mặt!”

Tiểu Triệu lập tức ló đầu ra khỏi văn phòng.

“Đưa cô Tô về nhà.”

Tôi hé miệng định nói gì đó, cuối cùng vẫn im lặng.

Lên xe của Tiểu Triệu, tôi tựa đầu vào cửa kính, nhìn ánh đèn của đội hình sự lần lượt tắt đi.

Chỉ còn văn phòng ngoài cùng bên trái tầng ba vẫn còn sáng đèn.

Đó là phòng của Lục Sâm.

Tiểu Triệu vừa lái xe vừa cố bắt chuyện.

“Chị Tô, bình thường đội trưởng Lục chưa bao giờ cho người đưa đương sự về nhà đâu.”

Tôi không đáp.

“Anh ấy thật sự đối xử với chị khác hẳn người khác.”

“Tiểu Triệu, lái xe của cậu đi.”

“Ồ…”

Về tới studio, tôi nằm trên giường lăn qua lăn lại mãi không ngủ được.

Điện thoại sáng lên.

Một tin nhắn WeChat.

Lục Sâm: Về tới chưa?

Tôi nhìn hai chữ đó rất lâu.

Cuối cùng chỉ trả lời một chữ.

Tô Vãn: Rồi.

Anh không nhắn thêm gì nữa.

Nhưng khung chat cứ hiện “Đối phương đang nhập…” vài lần.

Cuối cùng vẫn không gửi gì cả.

Tôi úp điện thoại xuống dưới gối, nhắm mắt lại.

Ba năm trước lúc bỏ chạy, tôi từng nghĩ cả đời này sẽ không còn liên quan gì tới người đó nữa.

Không ngờ vận mệnh còn vô lý hơn cả biên kịch phim.

6

Sáng sớm hôm sau, vừa mở cửa studio, tôi đã nhìn thấy trước cửa có một cái túi giữ nhiệt.

Bên trong là một bát cháo trắng cùng hai cái bánh bao thịt.

Không có ký tên.

Không có giấy nhắn.

Nhưng trên túi giữ nhiệt lại in hàng chữ:

“Nhà ăn Cục Công an thành phố Giang Thành”.

Tôi: “…”

Ít nhất anh cũng nên che cái logo đi chứ.

Tôi bưng cháo vào trong, mở điện thoại gửi tin nhắn cho Lục Sâm.

Tô Vãn: Tôi nhận được cháo rồi.

Lục Sâm: Không phải tôi đưa.

Tô Vãn: Trên túi có tên nhà ăn của các anh.

Bên kia im lặng ba mươi giây.

Lục Sâm: Tiểu Triệu nhiều chuyện.

Tôi suýt nữa phun cả cháo ra ngoài.

Đang bật cười thì cửa studio bị đẩy mở.

Người bước vào là chủ nhà kiêm bạn thân của tôi — Chu Nhiên.

Cô ấy mở tiệm hoa dưới tầng, tính cách nhiều chuyện, nhiệt tình, giọng lớn, là “trạm trung chuyển tin tức” nổi tiếng trong giới food blogger ở Giang Thành.

“Tô Vãn!”

Cô ấy ngồi phịch lên quầy bar.

“Chuyện tối qua tôi nghe rồi! Cậu lại gặp cướp à?”

“Tin tức lan nhanh vậy luôn?”

“Sáng nay tôi đi chợ, ông chủ cửa hàng tiện lợi kể đấy. Nói có một cô gái xinh đẹp làm bánh ngọt, một cước đá ngã tên cướp.”

“Cả con phố này chỉ có mình cậu làm bánh thôi.”

Tôi đặt bát cháo xuống.

“Đừng nhắc nữa.”

“Với lại!”

Chu Nhiên hạ thấp giọng.

“Nghe nói người xuất cảnh lại là vị đội trưởng Lục đẹp trai quá đáng kia?”

“Tin của cậu đúng là linh thật.”

“Hai người rốt cuộc là quan hệ gì vậy? Tôi thấy mỗi lần anh ta nhìn cậu đều rất không đúng.”

“Không có quan hệ gì cả.”

“Kẻ lừa đảo.”

Chương trước Chương tiếp
Loading...