Vừa Gặp Người Giúp Việc Mới, Tôi Đòi Ly Hôn
Chương 2
Thì ra, chẳng phải hàng A rẻ tiền.
Cũng chẳng phải quà “chủ cũ” ban cho.
Mà là thứ Trần Hạo đã dùng tài sản chung của vợ chồng, mua tặng cho một người đàn bà khác.
Tim tôi, từng tấc, từng tấc lạnh ngắt.
Họ chưa bao giờ coi đây là mời bảo mẫu.
Họ đang dùng tiền của tôi, nuôi nấng chính mẹ ruột của đứa trẻ.
Còn cùng nhau dựng nên một cái bẫy ngọt ngào, giăng sẵn tấm lưới, chờ con ngốc này tự chui vào.
Trong mắt bọn họ, tôi là gì?
Một công cụ hiến trứng, cung tiền, ngoài ra không còn giá trị nào khác sao?
Tôi nhìn “gia đình ấm áp” đang bày trò trước mặt, dạ dày dậy sóng, ghê tởm đến mức chỉ muốn nôn ra tại chỗ.
3.
Tôi không còn cãi vã, cũng không nhắc tới chuyện ly hôn. Ngược lại, tôi còn chủ động xin lỗi mẹ chồng, nói rằng bản thân do tâm lý sau sinh không ổn định.
Trần Hạo và mẹ chồng nhìn nhau, ánh mắt hiện rõ sự tự mãn cùng chút khinh thường: “Biết điều thì còn tạm chấp nhận được.”
Trong nhà thoạt nhìn yên ổn, nhưng tôi hiểu, đó chỉ là khoảng lặng trước cơn bão.
Khép cửa phòng lại, tôi bấm số gọi cho bạn thân.
“Cuối tuần rảnh không? Đến giúp tao dựng một màn kịch.”
Đầu dây bên kia im lặng vài giây, chỉ đáp gọn một chữ: “Được.”
Tôi mở thư mục ẩn sâu nhất trong máy tính, gõ mật mã, lấy ra những tấm ảnh năm xưa.
Từng tấm, từng tấm được phóng lớn, cho đến khi vết sẹo hình trăng khuyết trên cổ tay của cánh tay sứ hiện rõ.
Tôi in chúng ra, gấp gọn, bỏ vào túi áo.
Sáng hôm sau, tôi nói với Trần Hạo:
“Em muốn chụp ảnh đầy tháng cho con, để làm kỷ niệm.”
Anh ta lập tức đồng ý, còn ra vẻ săn sóc:
“Đúng rồi, nên chụp. Em muốn chọn studio nào? Để anh đặt gói đắt nhất.”
Tôi thản nhiên đáp:
“Không cần, bạn thân em là nhiếp ảnh gia. Để cô ấy đến nhà chụp, vừa tiện vừa thoải mái.”
Đúng hẹn, cô ấy đến. Người bạn duy nhất tôi có thể tin tưởng.
Ánh mắt bạn thoáng cau lại khi nhìn thấy Vương Tú Liên, rồi nhanh chóng giấu đi, chỉ khẽ đưa tôi cái nhìn dò hỏi. Tôi nhẹ nhàng lắc đầu.
Buổi chụp trôi qua suôn sẻ.
Đứa trẻ rất ngoan, chẳng hề khóc quấy.
Chụp xong ảnh riêng, tôi đề nghị:
“Chúng ta chụp một tấm gia đình đi.”
Trần Hạo và cha mẹ anh ta đều gật đầu.
Thậm chí mẹ chồng còn nhiệt tình nhường vị trí trung tâm, để Vương Tú Liên bế đứa nhỏ ngồi giữa.
Tôi mỉm cười, nhìn sang Vương Tú Liên đang giả vờ khước từ.
“Cô Vương, lại chụp cùng đi. Những ngày này vất vả cho cô rồi.”
Cô ta cuống quýt xua tay, giọng hoảng hốt:
“Phu nhân, sao được chứ, tôi chỉ là kẻ làm công…”
Mẹ chồng cười tươi, kéo thẳng cô ta đến, ấn ngồi ngay cạnh Trần Hạo:
“Ôi dào, nói gì kẻ hầu với chẳng hạ. Tú Liên mới là công thần lớn nhất của nhà này, mau ngồi xuống đi.”
Câu nói ấy, còn thân mật hơn cả dành cho con dâu ruột.
Vương Tú Liên nửa đẩy nửa ngượng, nhưng khóe môi đã lộ rõ nụ cười đắc ý.
Cô ta ngồi sát bên Trần Hạo, bàn tay phải tự nhiên khoác lên vai anh ta.
Ngón út, khẽ cong vểnh.
Ống kính bạn thân tôi lia thẳng về phía họ.
Ngay giây trước khi bấm máy, tôi bỗng nâng cốc nước bên cạnh, giả vờ “lỡ tay”.
Cả cốc nước ào xuống, tạt thẳng lên cổ tay Vương Tú Liên.
“Ôi trời, xin lỗi cô Vương, tôi không cố ý đâu!”
Tôi vờ hoảng hốt, vội vàng cầm giấy ăn chạy đến, giả bộ lau cho cô ta.
Bàn tay tôi siết chặt lấy cổ tay ấy, mạnh mẽ kéo cao ống tay áo.
Dưới ánh đèn rực rỡ, dưới ống kính chớp lia lia, vết sẹo hình trăng khuyết hằn sâu trên cổ tay lộ ra, rõ rành rành.
So với bức ảnh tôi in, giống nhau đến từng đường nét.
Sắc mặt Vương Tú Liên tái mét, trong mắt dấy lên hoảng loạn.
Nụ cười trên môi Trần Hạo và mẹ chồng cũng đông cứng, chỉ chốc lát sau hóa thành tức giận.
“Dừng lại! Đừng chụp nữa!” – Trần Hạo gầm lên, lao về phía bạn tôi định giật máy ảnh.
Nhưng đã muộn.
Tiếng tách vang lên, khoảnh khắc ấy được lưu giữ vĩnh viễn.
Tôi buông tay Vương Tú Liên, lấy từ túi áo ra tấm ảnh in sẵn, giơ lên đặt cạnh cổ tay cô ta.
Hai dấu vết chồng khít, không thể chối cãi.
Không gian lặng ngắt, chỉ còn tiếng thở dồn dập của từng người.
Tôi nhìn thẳng vào đôi mắt khiếp sợ của cô ta, từng chữ rành rọt, rõ như đinh đóng cột:
“Bây giờ… cô còn muốn tiếp tục diễn nữa không?”
4.
Sắc mặt Trần Hạo xanh mét, như con thú bị dồn đến đường cùng.
Anh ta lao thẳng tới, giật phắt chiếc máy ảnh trong tay bạn tôi, giơ cao rồi nện mạnh xuống sàn.
Rầm!
Chiếc máy ảnh vỡ tan, từng mảnh văng tung tóe.
Bạn tôi sững người, mặt cắt không còn giọt máu, muốn cất lời nhưng tôi khẽ lắc đầu ngăn lại.
“Cô còn chưa điên đủ sao?!” – Trần Hạo gầm lên, mắt đỏ ngầu, gân xanh nổi hằn trên trán.
Mẹ chồng bấy giờ mới hoàn hồn, vội vàng nhào đến kéo Vương Tú Liên ra sau lưng, như thể tôi là quái vật sắp nuốt chửng họ.
Bà ta chỉ tay thẳng mặt tôi, gào ầm lên:
“Đồ điên! Sao tâm địa mày độc ác đến thế! Nhà tao kiếp trước tạo nghiệp gì mà rước về một thứ đàn bà độc như rắn, quấy nhiễu đến mức gà chó không yên!”
Vương Tú Liên nấp sau lưng bà ta, nước mắt lã chã, bỗng gục quỳ xuống đất:
“Phu nhân, tôi sai rồi! Tôi chỉ là quá nhớ con, chỉ muốn nhìn nó thêm chút nữa. Xin bà, đừng đuổi tôi đi, tôi thề sẽ ngoan ngoãn, sẽ không làm phiền bà nữa!”
Cô ta thừa nhận rồi.
Cuối cùng cũng chịu mở miệng thừa nhận.
Không khí căng như dây đàn.
Đúng lúc ấy, người luôn im lặng – cha chồng – bỗng cất tiếng.
Giọng ông không lớn, nhưng từng chữ nặng nề như đá tảng, giáng thẳng xuống tim tôi:
“Đủ rồi!”
Ánh mắt ông quét qua tôi, lạnh lùng, ghê tởm, không hề có lấy một tia nhân tình.
“Cô ta mới là mẹ ruột của đứa trẻ. Cô ta là ân nhân của nhà họ Trần chúng ta!”
Sét đánh ngang tai.
Tôi đứng chết trân, cả người rúng động.
Trong đầu trống rỗng, tai ù đi, chỉ còn tiếng ù ù hỗn loạn.
Tôi từng tin rằng bọn họ chỉ là bị che mắt.
Nhưng hóa ra… không phải.
Họ biết hết.
Cả gia đình này đều biết, thậm chí đồng lõa, còn coi đó là vinh dự.
Nhìn thấy cha mình đã hạ phán quyết, Trần Hạo dứt khoát không cần che giấu nữa.
Anh ta hít một hơi, quay lại nhìn tôi, ánh mắt đầy khiêu khích…
Anh ta bước tới, đứng chồm hẳn trước mặt tôi, giọng điệu đường hoàng như thể tất cả đều hợp tình hợp lý:
“Tiểu Vũ, chúng ta mới là một gia đình. Cô ấy là mẹ ruột của đứa trẻ, chúng ta đối xử tốt với cô ấy là chuyện nên làm. Em không thể rộng lượng một chút sao? Để cô ấy vào cửa, đã là nhân nhượng lớn nhất dành cho em rồi.”
Rộng lượng? Nhân nhượng?
Buồn cười thay, hai từ ấy nghe qua lại chua chát đến tận cùng.
Tiếng cười mỉa mai của mẹ chồng vang lên, từng chữ rơi xuống tai tôi như lưỡi dao: