Vừa Sinh Ra Đã Muốn Đổi Mạng Ta
Chương 2
2
Cơ mặt nhũ mẫu co giật.
Bà ta đành cắn răng cởi cúc áo, định cho ta bú.
Nhưng ta cạy miệng thế nào cũng không chịu mở.
Nhũ mẫu sốt ruột đổ mồ hôi hột: “Công chúa, há miệng ra nào.”
Ta cười khẩy trong lòng. Mụ nhũ mẫu này kiếp trước hại hai mẹ con ta thê thảm đến thế, phải cho mụ nếm chút giáo huấn mới được.
Muốn ta há miệng đúng không? Được thôi!
Lực cắn của trẻ sơ sinh cũng kinh khủng lắm đấy.
Ta há to miệng, cắn phập một cái thật mạnh vào ngực bà ta.
Bà ta lập tức rách da, tứa máu, hét lên thảm thiết suýt ném ta xuống đất.
“Á!!! Đau quá!!!”
Nha hoàn nhanh mắt lanh tay đỡ lấy ta, đặt lại vào lòng mẫu hậu.
Mẫu hậu hoảng sợ ôm chặt lấy ta, giận dữ quát lớn:
“Lớn mật! Người đâu! Lôi ả xuống băm vằm thành trăm mảnh cho bổn cung!”
Ta vội vàng hừ hừ kêu hai tiếng ỏn ẻn mềm mại.
Một mụ nhũ mẫu tép riu sao có thể tự mình bày ra cái cục diện “lấy mèo tráo thái tử” rồi mưu sát Hoàng hậu được. Đứng sau lưng mụ chắc chắn còn có kẻ khác.
Bây giờ giết nhũ mẫu đi rồi, làm sao lôi cổ được kẻ đứng sau màn?
Mẫu hậu cũng bình tĩnh lại đôi chút, nghĩ đến điểm này liền đổi lệnh:
“Giam lại trước đã, tung tin ra ngoài là đã xử tử.”
“Linh Hà, đi điều tra xem đứng sau mụ nhũ mẫu này là kẻ nào, dám động đến Hoàng nhi của bổn cung!”
Nói xong, mẫu hậu khựng lại một nhịp, mím môi:
“Hoàng thượng đâu? Cãi nhau với bổn cung nên đến con ruột cũng không thèm nhìn mặt một lần à?”
“Đi bẩm báo việc này với Hoàng thượng, bảo ngài ấy tới đây.”
Linh Hà vâng dạ, bước nhanh ra khỏi tẩm điện.
Sự bất mãn của mẫu hậu với phụ hoàng vẫn chưa tan biến, thậm chí trong lòng không nhịn được mà oán hờn. Chỉ vì chút chuyện nhỏ ghen tuông mà lúc con cái suýt xảy ra chuyện lại bặt vô âm tín, thật sự quá đáng.
Mẫu hậu đợi mãi đợi mãi, cuối cùng cũng thấy Linh Hà quay lại.
“Hoàng hậu nương nương, ngoài thành xảy ra bạo loạn lớn, có loạn đảng lén nuôi cả một đội binh mã trên núi, Hoàng thượng đã xuất cung đi xử lý gấp rồi ạ.”
Nghe thấy việc này, lòng mẫu hậu càng chùng xuống.
Bởi vì chuyện này xảy ra quá trùng hợp.
Người trầm ngâm một lát:
“Gọi tất cả thị vệ tuần tra trong cung tới đây, bảo vệ Khôn Ninh cung nghiêm ngặt, nội bất xuất ngoại bất nhập. Từ chối mọi khách khứa.”
Ta có chút sốt ruột trong lòng.
Mẫu hậu làm vậy, số người nhìn thấy mặt ta lại càng ít đi. Nhỡ đối phương một tay che trời, cài cắm cả người vào trong hàng ngũ thị vệ thì sao. Đến lúc đó lỡ ta vẫn bị tráo đi, mẫu hậu có mười cái miệng cũng không cãi nổi.
Dù ta khóc nhiều lần, mẫu hậu vẫn không hề tỏ ra bực bội.
Người chỉ ôm ta vào lòng vỗ nhè nhẹ, hát ru cho ta nghe:
“Hoàng nhi ngoan, đừng sợ, sẽ không sao đâu.”
Ta dần bình tĩnh lại.
Cũng phải, mẫu hậu hiện tại là sản phụ vừa mới sinh, ráng gượng dậy đối phó với tình huống đột xuất ban nãy đã là quá sức. Chẳng lẽ người lại kéo lê tấm thân suy nhược, ôm đứa trẻ sơ sinh yếu ớt là ta đi diễu hành khắp cung, đánh cược bằng hai mạng người chỉ để chứng minh mình không sinh ra quái vật sao?
Người khác nghĩ gì không quan trọng, mấu chốt là phụ hoàng. Chỉ cần phụ hoàng nhìn thấy ta, mọi biến cố sẽ không thể xảy ra nữa.
Nhìn vẻ mặt mệt mỏi của mẫu hậu, ta thầm cầu nguyện:
*Phụ hoàng ơi, ngài mau về đi.*
Một ngày một đêm trôi qua, mẫu hậu đã đến giới hạn chịu đựng.
Ta cũng gần như trụ không nổi, đôi mắt cứ ríu lại.
“Hoàng thượng giá lâm ——”