Vương Phi Đoản Mệnh

Chương 1



1

Tân phòng trong Nhiếp chính vương phủ, nến long phụng cháy suốt một đêm, Bùi Chấp nửa bước cũng không đặt vào.

Nửa đêm, bên ngoài truyền đến tiếng bước chân. Ma ma quản sự đứng cách cửa bẩm báo.

Nói rằng Lâm cô nương phát bệnh điên, ôm chặt chiếc áo choàng cũ của Vương gia không chịu buông, khóc gào rằng người chết đã trở về.

Bùi Chấp nghe xong liền xoay người đi Nguyệt Chiếu các, ngay cả rượu hợp cẩn cũng chẳng chạm vào.

Nha hoàn hồi môn Ngân Kiều tức đến siết chặt hai nắm tay.

“Tiểu thư, hôm nay là đại hôn của người đó!”

Ta tựa trên hỷ sàng, chậm rãi thở ra một hơi.

“Hắn không đến, cũng tốt.”

Thân thể này của ta ngồi kiệu hoa cả ngày, lại bái thiên địa ba lần, đã mất nửa cái mạng.

Nếu Bùi Chấp thật sự đến, ta còn phải gắng gượng ứng phó với hắn, vậy mới gọi là muốn lấy mạng ta.

Trời gần sáng, than trong phòng dần yếu đi, ngoài cửa vang lên tiếng cười.

Tiếng cười rất khẽ, nhưng kéo dài không dứt.

Ngân Kiều nhíu mày, đẩy cửa ra ngoài ngăn cản, nhưng không cản được. Không lâu sau, nàng bị mấy bà tử xô đẩy, nén giận lui về.

Sau đó, rèm cửa bị người từ bên ngoài vén lên, Lâm Thù Nguyệt đi chân trần giẫm trên nền đất bước vào.

“Tiểu thư, là vị Lâm cô nương ở Nguyệt Chiếu các.”

“Nàng ta nói muốn đến nhìn tân nương tử.”

Ta ngước mắt, rèm cửa bị người từ bên ngoài vén lên.

Trong lòng Lâm Thù Nguyệt ôm một con búp bê vải.

Tóc nàng ta rối tung, hai mắt nhìn thẳng vào ta.

Sau lưng nàng ta, bảy tám nha hoàn bà tử mặt mày hoảng sợ, cúi thấp đầu.

Lâm Thù Nguyệt nghiêng đầu quan sát ta.

“Ngươi chính là tỷ tỷ mới tới sao?”

Nàng ta nhe miệng cười, hai tay siết chặt con búp bê vải.

“Vương gia ca ca nói thân thể tỷ tỷ hỏng rồi, không thể chạm vào, vừa chạm là vỡ.”

“Có thật không?”

Ngân Kiều nghiêng người chắn trước mặt ta.

“Lâm cô nương, đêm qua Vương phi vất vả, xin cô nương về trước.”

Lâm Thù Nguyệt chớp mắt, ném con búp bê vải xuống đất.

“Kẻ xấu!”

Nàng ta ré lên.

“Ngươi mắng Nguyệt Nguyệt! Ngươi là kẻ xấu!”

Giọng nói the thé ấy đâm vào tai ta đau nhức.

Ta trở tay nắm lấy cột giường, khí lạnh nơi lồng ngực tầng tầng dâng lên.

“Lâm cô nương.”

Ta cất giọng khàn khàn.

“Nếu ngươi thật sự phát bệnh, nên để đại phu xem.”

“Chạy đến chỗ ta làm loạn, nếu bị lạnh, Vương gia lại trách tân Vương phi là ta không dung nổi ngươi.”

Lâm Thù Nguyệt thu lại nụ cười, hốc mắt lập tức ngập nước.

“Tỷ tỷ hung dữ với Nguyệt Nguyệt.”

Nàng ta liên tiếp lùi mấy bước, sau đó nhắm mắt ngã ngửa ra sau.

Bên ngoài truyền đến một tiếng quát giận dữ.

“Thù Nguyệt!”

Bùi Chấp sải bước vào phòng, sắc mặt u trầm.

Hắn dang tay đỡ lấy Lâm Thù Nguyệt, ngẩng đầu nhìn chằm chằm vào ta.

“Ôn Hoài Ninh.”

Hắn gọi cả họ lẫn tên ta.

“Ngươi vừa vào Vương phủ đã muốn lấy nàng lập uy?”

Ta nhìn nữ nhân đang lén mở mắt trong lòng hắn để quan sát ta.

“Vương gia dùng con mắt nào nhìn thấy ta lấy nàng lập uy?”

Khóe miệng Bùi Chấp giật nhẹ.

“Thù Nguyệt tâm trí bị tổn thương, không chịu nổi kích thích.”

“Ngươi biết rõ nàng bệnh, còn dùng dáng vẻ Vương phi để dọa nàng?”

Lâm Thù Nguyệt rúc trong lòng hắn, ngón tay túm chặt vạt áo hắn.

“Vương gia ca ca, Nguyệt Nguyệt sợ.”

“Tỷ tỷ đừng không thích Nguyệt Nguyệt.”

Bùi Chấp cúi đầu dịu giọng dỗ dành.

“Đừng sợ, có bổn vương ở đây.”

Dứt lời, hắn lại quay đầu nhìn ta.

“Ôn Hoài Ninh, bổn vương cưới ngươi là vì ý chỉ của Thái hậu, không phải bổn vương cam tâm tình nguyện.”

“Tốt nhất ngươi nên an phận một chút.”

Nơi sâu trong cổ họng ta dâng lên cảm giác ngứa ngáy, mùi máu tanh xộc thẳng lên khoang miệng.

Ngân Kiều vội đỡ lấy cánh tay ta.

“Vương phi!”

Bùi Chấp nhíu chặt mày.

“Giả vờ cái gì?”

“Thù Nguyệt vừa ngất, ngươi cũng muốn giả ngất theo sao?”

Ta siết chặt tay áo, muốn nuốt ngụm máu kia trở về.

Nhưng hàn độc bộc phát dữ dội, ta cúi người nôn ra một ngụm máu lớn.

Máu bắn tung tóe trên nền gạch và trên mũi giày của Bùi Chấp.

Trong phòng lập tức im bặt, Lâm Thù Nguyệt cũng ngừng khóc.

Sắc mặt Bùi Chấp trầm xuống.

Ta nhìn hắn, vừa định mở miệng thì thân thể mất thăng bằng, ngã về phía trước.

Trước khi mất đi ý thức, ta chỉ nghe thấy Ngân Kiều gào lên khản giọng:

“Mau gọi thái y!”

“Nếu Vương phi nhà chúng ta có mệnh hệ gì, Vương gia ngài gánh không nổi đâu!”

Chương 2

2

Khi tỉnh lại, ta đang nằm trên giường trong Noãn các của Thái phi, xung quanh tràn ngập mùi thuốc đắng.

Hai mắt Ngân Kiều sưng đỏ, nàng nằm phục bên giường, thấy ta mở mắt liền ghé sát lại.

“Tiểu thư, cuối cùng người cũng tỉnh rồi.”

Ta cử động mấy ngón tay cứng đờ.

“Đây là đâu?”

“Noãn các của Thái phi nương nương.”

Ngân Kiều hạ thấp giọng nói.

“Sau khi người ngất, Vương gia còn nói người giả bệnh, may mà Thái phi nương nương đến.”

Lời vừa dứt, bên ngoài truyền đến tiếng chén sứ bị đập vỡ và tiếng Thái phi quát mắng.

“Quỳ xuống!”

Ta quay đầu nhìn ra ngoài bình phong, Bùi Chấp đang quỳ hai gối trên đất.

Lâm Thù Nguyệt co rúm bên cạnh hắn, nước mắt rơi lã chã.

Nhiếp chính vương Thái phi ngồi trên cao, sắc mặt lạnh trầm.

“Đêm tân hôn bỏ mặc Vương phi, chạy đi dỗ dành một người ngoài.”

“Trời sáng lại dẫn người ngoài đó đến chính viện làm loạn.”

“Bùi Chấp, mấy năm nay con nắm quyền, nắm đến mức vứt luôn đầu óc rồi sao?”

Chương tiếp
Loading...