Xuyên Thành Bác Sĩ Của Tổng Tài

Chương 3



Tần Tranh không thích xịt nước hoa. Mùi hương nam tính rất nồng, cộng thêm việc gần như bị anh ôm nửa người đi hết một vòng, dù giày đã quen, nhưng người Kỳ Vãn cũng lâng lâng.

“Tôi muốn nghỉ một lát…” Nhân lúc anh nhấp rượu, cô nhỏ giọng nói.

Anh hơi cúi đầu, dường như không nghe thấy.

“…Tôi muốn nghỉ một lát.” Kỳ Vãn ghé sát vào lặp lại.

Anh gật đầu, dẫn cô đến góc ghế sofa: “Em nghỉ ở đây, đừng chạy lung tung, lát tôi qua.”

Có thể chạy đi đâu được chứ, chỗ này lạ nước lạ cái. Kỳ Vãn gật đầu.

Sự ngoan ngoãn của Kỳ Vãn làm dục vọng kiểm soát của Tần Tranh thỏa mãn cực độ, khóe miệng anh khẽ nhếch lên rồi nhanh chóng hạ xuống. Nhìn anh rời đi, cô rốt cuộc cũng thở phào, thần kinh thả lỏng. Cô xin người phục vụ đi ngang qua một ly rượu ngọt, nhấp từng ngụm nhỏ, lặng lẽ quan sát bữa tiệc ngập tràn quần áo lụa là, ly rượu đan xen.

“Cậu tìm đâu ra vưu vật này thế?” Người nói tựa vào lan can ban công tầng 2, ánh mắt hướng về phía Kỳ Vãn đang ngồi, giọng điệu trêu ghẹo.

“Nhìn nữa tôi móc mắt cậu ra.” Tần Tranh mặt không cảm xúc nói.

“Thôi, không nhìn bảo bối của cậu nữa.” Cậu bạn thu hồi tầm mắt.

Tần Tranh cầm ly Tequila, nhấp từng ngụm chậm rãi.

“Này, nói thật đi, tìm đâu ra thế? Không giống gu trước giờ của cậu nha, tôi nhớ cậu đâu thích kiểu người đẹp thanh lãnh này.” Cậu bạn xoa cằm, “Lần này thoạt nhìn IQ cao thế, cậu đùa giỡn lại người ta không?”

Khí chất của Kỳ Vãn khá lạnh nhạt, lúc không cười mang lại cảm giác khó gần, rất dễ dọa người khác.

“Nhưng mà tôi thấy cô bạn gái lần này đẹp hơn mấy người trước nhiều. Tôi khoái kiểu đại mỹ nhân mang cảm giác “tỷ tỷ” thế này lắm. Này, nếu cậu chán rồi thì giới thiệu cho tôi nhé?” Cậu ta bắt đầu nói lời bỡn cợt: “Trên giường thế nào?”

Những người phụ nữ đi cùng Tần Tranh thường mặc định là bạn giường, anh chưa bao giờ phủ nhận, chỉ là mỗi lần thay một người khác nhau, tạo nên cái danh phong lưu bạc tình.

“Không phải.” Tần Tranh hơi nghiêng đầu, liếc nhìn cậu ta một cái nhạt nhẽo, “Không phải bạn giường, những người trước cũng chưa từng là.”

Cậu bạn há hốc mồm: “Cậu… tính chơi thật à?” Lần đầu tiên từ chối danh xưng bạn giường, là định mượn miệng cậu ta để lan truyền ra ngoài, phủ sạch mấy scandal hoa lá cành trước đây sao?

Cậu bạn ngẩn ngơ nhớ lại cảnh lúc nãy Tần Tranh ôm eo Kỳ Vãn đi vào, dẫn cô đi gặp mọi người. Chợt nhận ra điều gì đó: “Cậu thế này là… thực sự u mê rồi à? Đừng nói đùa nha người anh em…”

Kiểu này là gì, nhà cũ bốc cháy? Thế lửa chắc chắn phải mãnh liệt lắm. Dựa trên sự hiểu biết của cậu ta về Tần Tranh, người anh em tốt này tuyệt đối không phải người hiền lành gì. Đồ vật anh nhắm trúng, dù có phải lột một lớp da cũng phải giành lấy, huống hồ là con người.

Cậu ta thầm mặc niệm cho Kỳ Vãn – Bị Tần Tranh nhắm trúng rồi, không muốn cũng phải chịu thôi.

Tần Tranh không phủ nhận.

Ghế sofa nằm trong góc khuất của bữa tiệc, ánh sáng lờ mờ, chuyên dành cho khách nghỉ ngơi. Sau khi Kỳ Vãn từ chối đợt người thứ ba đến bắt chuyện, Tần Tranh vẫn chưa quay lại.

Cô xoa xoa cái bụng xẹp lép, hơi đói. Bụng đói uống rượu rất dễ say, may mà rượu ngọt độ cồn không cao. Quan trọng nhất là, cô thấy bắp chân hơi mỏi, ngồi một lúc vẫn chưa đỡ.

Kỳ Vãn đưa mắt tìm kiếm Tần Tranh trong bữa tiệc, định nói một tiếng rồi xin phép về phòng nghỉ. Thế nhưng không thấy Tần Tranh, lại thấy một người quen thuộc.

Nữ chính bạch liên hoa của cô kìa!

Lẽ nào dù nữ chính không đi theo Tần Tranh vào tiệc, nhưng nhờ sức mạnh tự sửa chữa của cốt truyện, cô ấy vẫn vào đây dưới thân phận khác?

Kỳ Vãn nheo mắt. Nữ chính mặc chiếc váy ngắn bằng lụa satin trắng, đang không ngừng xin lỗi cô gái đứng trước mặt. Cô gái kia cũng mặc váy trắng, nhưng trông đắt tiền hơn hẳn, từ xa đã thấy những viên kim cương lấp lánh trên đó. Trông cô ta rất mất kiên nhẫn, lớn tiếng mắng mỏ.

Kỳ Vãn biến sắc, bất giác đứng lên đi tới gần.

“Tô Bạch, cô xin lỗi thì có tác dụng gì? Bộ váy này của tôi là hàng thiết kế riêng, thiết kế riêng cô hiểu không, một bộ trị giá mấy triệu tệ! Cô từng thấy nhiều tiền thế bao giờ chưa? Đền nổi không?”

Cô gái tức tối: “Đừng có ở đây khóc lóc thảm thương, thật không hiểu anh Đình nhìn trúng cái thứ rác rưởi như cô ở điểm nào.”

Tô Bạch rơi nước mắt càng nhiều, như thể chịu ấm ức tày trời.

“Nhìn bộ dạng cô ta kìa, cứ như chúng ta bắt nạt cô ta vậy! Nghe nói cô còn leo lên giường Tần tổng mà người ta không thèm, chớp mắt đã quyến rũ được Hạ Đình, thủ đoạn cao minh thật đấy.” Cô bạn đi cùng cô gái kia mỉa mai.

Tô Bạch vẫn khóc không ngừng.

“Các người đang làm gì vậy?” Đột nhiên, một giọng nam vang lên. Hạ Đình ôm Tô Bạch vào lòng, lườm hai cô gái kia: “Tại sao lại bắt nạt cô ấy?”

“Ai thèm bắt nạt cô ta?” Cô gái bị tạt nước lườm xéo, “Anh Đình, anh nhìn cho rõ đi, là cô ta tạt nước lên người em.”

“Em, em không cố ý.” Tô Bạch nép vào lòng Hạ Đình, giọng vẫn mang theo tiếng nức nở.

Nhận thấy ánh mắt không vui của Hạ Đình, cô tiểu thư tức giận: “Anh Đình, cô ta chỉ là thứ thích tỏ vẻ đáng thương, chẳng lẽ anh không nhìn ra?”

“Quần áo tôi sẽ đền cho cô, nhưng Tô Bạch là người phụ nữ của tôi, ai cũng đừng hòng bắt nạt cô ấy!” Giọng nói đanh thép vang lên.

“Anh, anh… Hừ, Tô Bạch, cứ chờ đấy!” Cô gái dường như bị chọc tức bởi lời nói của hắn, kéo bạn quay đầu bỏ đi, trước khi đi còn không quên buông lời đe dọa.

Tô Bạch tựa vào ngực Hạ Đình nói nhỏ gì đó, người kia nhẹ nhàng an ủi.

Kỳ Vãn không xem tiếp nữa, lòng cô rối bời. Lại thay đổi rồi, nam chính nguyên tác biến thành phông nền, cùng thời gian, cùng địa điểm, nữ chính vẫn đang hoàn thành cốt truyện của riêng cô ấy. Cô chợt nhận ra, với tư cách là bạn gái mới của Tần Tranh, cô lại không hề bị nữ phụ ra mặt mỉa mai như cốt truyện gốc.

Tuyến truyện của Tần Tranh kể từ khi anh từ chối nữ chính đã thay đổi hoàn toàn. Tuy bị cốt truyện của nữ chính vứt bỏ, nhưng anh vẫn là trung tâm của thế giới này, chỉ là trở thành một sự tồn tại sâu thẳm, khó đoán hơn nhiều.

Tim Kỳ Vãn đập thình thịch. Điều này đồng nghĩa với việc Tần Tranh sau này làm gì, cô hoàn toàn không có cơ sở nào để tham khảo. Gần vua như gần cọp, biết đâu ngày tháng tốt đẹp chưa thấy đâu mà đã đắc tội người ta rồi.

Nhớ lại ánh mắt đêm qua và bàn tay anh trong bữa tiệc vừa rồi, một nỗi sợ hãi mơ hồ, khó nắm bắt dâng lên trong lòng cô.

Cô tiện tay lấy một ly rượu từ người phục vụ đi ngang qua.

“Thưa tiểu thư, ly ‘Bí mật của Fran’ này dùng rượu nền là Vodka, nồng độ cồn có thể hơi cao.” Người phục vụ lịch sự nhắc nhở.

Kỳ Vãn như chẳng nghe thấy gì, ngửa cổ uống một ngụm lớn. Cồn làm tê liệt dây thần kinh, khiến nhịp tim cô chậm lại, cảm thấy dễ chịu hơn hẳn.

Rượu mạnh kích thích mạnh, trong mắt Kỳ Vãn ầng ậng nước, dáng mắt cáo hơi xếch lên. Chuyên gia trang điểm không cố ý nhấn mạnh phần mắt mà chỉ lướt nhẹ. Da cô rất mỏng, đuôi mắt phiếm hồng ửng lên, tương phản với đôi môi đỏ mọng. Giữa vẻ mỏng manh yếu ớt lại vô tình ẩn chứa sự quyến rũ.

Đẹp một cách đột ngột.

Nhiều ánh mắt trong bữa tiệc rất dễ dàng chú ý đến Kỳ Vãn, rục rịch ý đồ. Những ánh mắt dò xét, cợt nhả, đánh giá này cô đã quá quen thuộc. Cô đặt ly rượu xuống, chuẩn bị rời khỏi hội trường.

Đọc tiếp: Chương 4 →

Chương trước
Loading...