Anh Nói Chúng Ta Chẳng Là Gì Cả
Chương 3
Kiều Nguyệt lập tức ôm lấy cánh tay anh, nũng nịu:
“Em đâu có nghi ngờ anh.
Gọi Vi Vi đến là vì chuyện khác.”
Dưới ánh mắt khó hiểu của Cố Bùi Thanh.
Cô ta lấy điện thoại ra, đưa màn hình đầy mã QR WeChat về phía tôi.
“Vi Vi một mình ở Kinh Bắc.
Hay dựa dẫm vào anh cũng là chuyện bình thường.
Nhưng dù sao hai người cũng lớn rồi.
Tốt nhất em nên tìm một người bạn trai để chăm sóc mình.”
Ngón tay cô ta tùy tiện chỉ vào một tài khoản.
“Hai mươi bốn tuổi.
Cơ bụng tám múi.
Đúng chuẩn nam thần ánh nắng.
Em thích không?
Chị còn mấy người nữa.
Em cứ kết bạn trò chuyện thử.
Nếu hợp thì chị sắp xếp gặp mặt luôn.”
“Cô ấy không vội.”
Cố Bùi Thanh liếc qua rồi trực tiếp tắt màn hình.
“Hiện giờ cô ấy đang tập trung phát triển sự nghiệp.
Hơn nữa cô ấy không thích kiểu…”
“Được ạ.”
Tôi mỉm cười cắt ngang lời anh.
“Vậy chị gửi cho em nhé.
Em kết bạn nói chuyện thử xem sao.
Không thử thì làm sao biết mình thích kiểu người nào được.
Cảm ơn chị dâu.”
Kiều Nguyệt còn chưa kịp phản ứng.
Một giọng nói lạnh đến mức khiến người ta phát run đã vang lên.
Cố Bùi Thanh siết chặt chiếc cốc trong tay.
Các khớp ngón tay trắng bệch.
Ánh mắt anh khóa chặt trên người tôi.
“Em nói vậy…
Là có ý gì?”
8
Cố Bùi Thanh vốn luôn điềm tĩnh và biết kiềm chế cảm xúc.
Vậy mà lúc này anh lại hiếm khi mất bình tĩnh như thế.
Anh đặt mạnh chiếc cốc nước xuống bàn, sải bước tới trước mặt tôi rồi nắm chặt cổ tay tôi.
Gần như nghiến răng gọi tên: “Hứa Tri Vi!”
Tôi cố giằng ra hai lần nhưng không thoát được.
May mà Kiều Nguyệt đứng giữa hai người, trách yêu rồi đẩy nhẹ Cố Bùi Thanh: “Em biết anh và Vi Vi lớn lên cùng nhau, anh xem cô ấy như em gái ruột nên không nỡ. Nhưng người cùng tuổi với cô ấy đều đã kết hôn cả rồi mà. Biết đâu duyên phận tới, Vi Vi lại tìm được người thích hợp thì sao. Em thấy đúng không, Vi Vi?”
Tôi hiểu được lời cảnh cáo trong ánh mắt Kiều Nguyệt.
Thế nên tôi thuận theo, gật đầu.
Đứng cạnh cô ta, tôi cười nói: “Chị dâu nghĩ chu đáo thật đấy. Nếu em thật sự tìm được người phù hợp, anh Bùi Thanh chắc chắn cũng sẽ chúc phúc cho em đúng không?”
Tôi giả vờ như không nhìn thấy sắc mặt tối sầm của Cố Bùi Thanh.
Sau đó ngồi xuống bên cạnh Kiều Nguyệt, nghe cô ta giới thiệu.
Toàn bộ mười tám đối tượng xem mắt mà cô ta đưa ra, tôi đều kết bạn.
Cho tới lúc rời đi.
Cố Bùi Thanh vẫn ngồi một bên, sắc mặt khó coi đến cực điểm, không nói thêm lời nào.
Vốn dĩ tôi cho rằng đây chính là kết cục cuối cùng giữa tôi và anh.
Không ngờ đến nửa đêm.
Cố Bùi Thanh đột nhiên gọi điện cho tôi.
Giọng anh hơi khàn: “Mỗi lần em thử thăm dò anh, anh đều biết. Anh giả vờ không hiểu chỉ vì không muốn đáp lại. Em hiểu điều đó mà, đúng không?”
Tôi chẳng hiểu anh đang nói gì, chỉ chậm rãi hỏi lại: “Anh uống rượu rồi à?”
Đầu dây bên kia im lặng rất lâu.
Sau đó vang lên tiếng thở dài của Cố Bùi Thanh.
Giọng anh mang theo sự nhượng bộ: “Dùng cách này ép anh phải đưa ra lựa chọn, có cần thiết không hả Vi Vi? Chỉ là một danh phận thôi. Thật sự quan trọng đến thế sao?”
Tôi vẫn không hiểu nổi ý anh: “Em không giận dỗi anh. Em nghiêm túc đấy. Chị Kiều Nguyệt… à không, chị dâu giới thiệu cho em những người đó, điều kiện đều rất tốt. Có lẽ em nên thử tìm hiểu những người cùng tuổi mình.”
Lại là một khoảng lặng kéo dài.
Cuối cùng, Cố Bùi Thanh bật cười lạnh.
Anh thấp giọng chửi thề một câu: “Chết tiệt.”
“Được thôi. Đến lúc mọi chuyện vượt khỏi tầm kiểm soát, không thể cứu vãn nữa… Anh muốn xem em sẽ làm thế nào.”
Nghe tiếng tút tút báo cuộc gọi đã kết thúc.
Tôi chỉ cảm thấy khó hiểu.
Anh nói cũng không sai.
Từ nhỏ đến lớn, mỗi lần gây chuyện, tôi đều không dám nói với bố mình mà luôn tìm Cố Bùi Thanh giúp đỡ.
Ngay cả thời đi học, họp phụ huynh tôi cũng nhờ anh đi thay.
Nhưng có điều.
Có lẽ anh đã quên mất rồi.
Anh không còn là người anh trai dịu dàng, nhiệt tình của năm đó nữa.
Mà tôi cũng chẳng còn là cô em gái ngây thơ, đơn thuần, không chút tâm cơ như ngày trước.
9
Có lẽ Kiều Nguyệt sợ tôi chỉ làm cho có lệ.
Buổi trưa hôm sau, cô ta đã tìm đến tận công ty: “Vi Vi, anh chàng đó hình như cũng khá có hứng thú với em. Tối nay vừa hay mọi người đều rảnh, hay gặp mặt thử nhé?”
Tôi chần chừ một chút, đang định từ chối thì Kiều Nguyệt lập tức sa sầm mặt: “Vi Vi, chẳng lẽ em đã có bạn trai rồi mà không nói với bọn chị? Hay là em đã có người mình thích?”
Cố Bùi Thanh đứng bên cạnh với vẻ mặt như đã biết trước mọi chuyện.
Anh cười nhạt: “Được rồi. Tối nay anh mời khách, đi thôi…”
“Có thể mà.”
Tôi ngẩng đầu lên, mỉm cười ngắt lời anh: “Tối nay em vừa hay cũng rảnh.”
Cơ thể Cố Bùi Thanh khựng lại.
Anh nhìn tôi đầy khó tin.
Nhưng rất lâu sau vẫn không nói gì.
Kiều Nguyệt vui vẻ kéo tay tôi: “Thế mới đúng chứ. Nhưng mặc thế này đi hẹn hò thì không được đâu. Nhân tiện chúng ta đi dạo phố luôn nhé. Em còn phải chuẩn bị rất nhiều thứ cho chuyến du lịch với Cố Bùi Thanh nữa.”
Tôi cố gắng đè nén cảm giác chua xót dâng lên trong lòng.
Vẫn giả vờ thoải mái đáp: “Được thôi.”
Khí hậu ở Nam Thành khác hẳn nơi này.
Tôi nghĩ nhân tiện có thời gian thì mua thêm vài bộ quần áo mới.
Sau khi chọn được vài bộ.
Kiều Nguyệt bỗng nhìn tôi với vẻ khó xử: “Vi Vi, sao em chẳng có chút trưởng thành nào vậy?
“Ăn mặc thế này thì làm sao có đàn ông thích được?”
Cô ta quyến rũ khoác lấy cánh tay Cố Bùi Thanh, cười nhẹ: “Bảo sao Cố Bùi Thanh lúc nào cũng xem em như một đứa trẻ chưa lớn.”
Tôi ngẩn người: “Em mặc quần áo thế nào thì liên quan gì đến chuyện đàn ông thích hay không?”
Nhưng Kiều Nguyệt dường như không nghe thấy.
Cô ta tiếp tục cười cợt: “Bùi Thanh, em nói có đúng không? Nếu là anh, anh sẽ thích kiểu ăn mặc trẻ con như vậy sao?”
Cố Bùi Thanh thản nhiên liếc nhìn tôi một cái.
Không nói gì.
Nhưng Kiều Nguyệt vẫn không chịu buông tha.
Cuối cùng anh chỉ đành bất lực đáp: “Không thích.”
Ngay khi câu nói vừa dứt.
Kiều Nguyệt lập tức nhìn tôi với một ánh mắt đắc ý.
Sau đó cô ta đứng đối diện Cố Bùi Thanh, vòng tay ôm lấy eo anh rồi ngẩng đầu nhìn anh.
Giọng nói mềm mại đầy nũng nịu: “Thế còn em? Hôm nay em mặc váy ôm cùng tất đen. Anh có thích không?”
Cơ thể Cố Bùi Thanh hơi cứng lại.
Yết hầu khẽ chuyển động.
Sau cặp kính gọng vàng, đôi mắt anh hiện lên vẻ dịu dàng nhưng đầy kiềm nén.
Anh không nói thích, cũng không nói không thích.
Chỉ khàn giọng đáp: “Nhiều người đang nhìn đấy. Đừng quậy nữa.”
10
Vốn dĩ Cố Bùi Thanh khăng khăng đòi đi cùng, nói rằng dù sao anh cũng xem như người lớn tuổi hơn, cần phải thay tôi xem thử Lộ Trì có phải đối tượng yêu đương phù hợp hay không.
Đọc tiếp: Chương 4 →
Đọc tiếp: Chương 4 →