Ảnh Riêng Tư Của Tôi
Chương 2
Nhưng dần dần, không chỉ có nước mật ong.
Bánh ngọt, đồ ăn vặt, trà chiều…
Những cuộc cãi vã giữa tôi và Phó Tây Châu cũng ngày một nhiều hơn.
Anh luôn nói Chu Hạ rất đáng thương.
Muốn tôi nhường nhịn cô ấy.
Cho đến ngày hôm nay.
Vì cô ấy, Phó Tây Châu bất chấp tất cả.
Sự nhục nhã của tôi, quyền riêng tư của tôi.
Tất cả đều trở thành con bài để anh lấy lòng Chu Hạ.
Tôi nhìn chằm chằm ngôi sao cô độc ngoài cửa sổ.
Không hiểu nổi, rốt cuộc mình đã làm sai điều gì.
Tại sao, Phó Tây Châu không cần tôi nữa…
Tôi cắn chặt cổ tay, trong miệng đầy vị mặn chát.
Cho đến khi vị máu tanh ứa ra.
Tôi mệt mỏi buông miệng.
Rất đau, thực sự rất đau.
Tôi không muốn trải qua thêm lần nào nữa.
Phó Tây Châu nói không sai.
Tôi nhát gan, nhu nhược.
Gặp chuyện gì cũng chỉ muốn rúc vào vỏ rùa.
Nhưng tôi không muốn đau lòng thêm nữa.
Tôi mở điện thoại, đặt vé máy bay ra nước ngoài sau bảy ngày tới.
Tôi nằm trên giường.
Thái dương đau giật từng cơn.
Nhưng tôi không tài nào ngủ được.
Tôi lật điện thoại ra, tìm kiếm hết lần này đến lần khác.
“Bị bạn trai chụp ảnh khỏa thân phải làm sao?”
“Bạn trai chụp ảnh có phát tán ra ngoài không?”
“Ảnh giường chiếu với bạn trai bị lan truyền.”
Tôi nhìn những trải nghiệm tương tự của người khác.
Đau lòng đến mức không thể thở nổi.
Tôi quấn chặt chăn, cứng đờ nhấn vào: “Làm sao để tự cứu mình khi ảnh nhạy cảm bị phát tán?”
Các bài hướng dẫn đều viết rất hay.
Nào là báo cho gia đình, bạn bè, tìm kiếm sự giúp đỡ…
Nhưng những lời đó nhẹ bẫng.
Nhìn thì có vẻ đơn giản.
Tôi diễn tập trong đầu hết lần này đến lần khác.
Nhưng những điều này đối với Phó Tây Châu đều vô dụng.
Anh ấy không sợ gì cả.
Và anh cũng có thể dàn xếp được mọi thứ.
Nước mắt thấm ướt gối.
Cho đến khi không trụ vững được nữa, tôi mới lịm đi.
Tôi ngủ không yên giấc.
Trong cơn mơ màng, tôi nghe thấy tiếng “tách” của máy ảnh.
Tôi giật mình tỉnh giấc, ôm chặt lấy chăn.
Căn phòng tối mờ.
Chỉ có chấm đỏ của máy ảnh đang nhấp nháy.
Phó Tây Châu ẩn mình trong bóng tối.
Đuôi lông mày anh mang theo ý cười, đuôi mắt đỏ vì men say: “Rất đẹp.”
Tôi nhảy xuống giường, đưa tay định giật lấy.
Nhưng lại bị Phó Tây Châu dễ dàng ôm gọn vào lòng.
Mùi nước hoa trộn lẫn mùi thuốc lá xộc thẳng vào mũi tôi.
Tôi ho không dứt.
Phó Tây Châu siết chặt vòng tay, trầm giọng nói: “Đừng cử động.”
“Anh nhớ em lắm.”
Thần kinh tôi căng như dây đàn.
Bị người ta không ngừng gảy mạnh.
Tôi túm lấy ống tay áo anh, khàn giọng nói: “Xóa… đi.”
Phó Tây Châu ấn tôi ngồi trên đùi anh: “Giọng em bị làm sao thế?”
“Tối qua không uống nước mật ong à?”
“Tài xế nói không đón được em, vẫn còn giận sao?”
Dạ dày tôi nhộn nhạo, cảm giác buồn nôn ập tới.
Tôi im lặng siết chặt lòng bàn tay.
Vùng vẫy muốn thoát khỏi người anh.
Phó Tây Châu thở dài, có vẻ bất lực: “Anh xem điện thoại của em rồi.”
Dòng suy nghĩ hỗn loạn thoáng chốc tỉnh táo lại.
Cả người tôi run rẩy.
Vé máy bay của tôi…
Phó Tây Châu vỗ vỗ lưng an ủi tôi: “Bạn thân của em mách lẻo với em rồi phải không?”
“Tối qua tụ tập lớp, anh có đưa Chu Hạ đi cùng.”
“Sinh nhật cô ấy, không có ai bên cạnh, nên tiện đường thôi.”
“Sênh Sênh, đừng nghĩ nhiều.”
Tôi buông lơi sức lực, giọng rất khẽ: “Phó Tây Châu, xóa tấm ảnh vừa chụp đi, được không?”
“Em không thích, em không muốn chụp.”
Phó Tây Châu khựng lại.
Giọng anh trở nên lạnh lẽo, mang theo hơi giá buốt:
“Vẫn còn gây sự à?”
“Anh biết ngay là không nên nói cho em mà.”
“Anh nói bao nhiêu lần rồi? Anh chỉ là thấy Chu Hạ đáng thương thôi.”
“Tống Niệm Sênh, không phải lúc nào anh cũng nhẫn nhịn em đâu.”
Môi Phó Tây Châu mấp máy.
Những lời chất vấn cứ thế tuôn ra từng đoạn.
Giống như những cú đấm nặng nề giáng xuống người tôi.
Không để lại chút đường lui nào.
Tôi đẩy anh ra, lao vào nhà vệ sinh.
Cổ họng một trận chua chát.
Tôi đau đớn khom người.
Nhưng cả ngày không ăn gì.
Chỉ có thể nôn ra nước chua.
Phía sau vang lên tiếng bước chân vội vã.
Phó Tây Châu bế bổng tôi lên.
Đôi môi mỏng mím chặt, vẻ mặt đầy lo lắng: “Lại không chịu ăn uống hẳn hoi sao?”
“Anh đưa em đi bệnh viện.”
Tôi túm lấy cổ áo anh, nghẹn ngào nói: “Không đi, không đi.”
“Phó Tây Châu, anh xóa ảnh đi, được không?”
Anh cúi đầu, nhìn chằm chằm đôi mắt đỏ hoe sưng húp của tôi.
Đáy mắt thoáng qua sự giằng xé.
Nhưng ngay giây tiếp theo.
Điện thoại Phó Tây Châu để trên bàn vang lên.
Anh ngẩng đầu nhìn lướt qua, liền lập tức tỉnh táo lại.
Anh đặt tôi xuống giường, nhét máy ảnh vào tay tôi:
“Anh gọi bác sĩ gia đình đến.”
“Em nghỉ ngơi cho tốt đi.”
“Ảnh trong máy ảnh em cứ tùy ý xóa.”
“Còn về ảnh khỏa thân…”
Phó Tây Châu khựng lại một chút, đắp chăn lại cho tôi:
“Đợi bảy ngày nữa, cuộc thi kết thúc, anh sẽ xóa cho em.”
Anh đứng dậy, nhấc máy điện thoại.
Giọng nói dịu dàng đến cực điểm.
“Sao thế?”
“Cứ đứng yên đó đừng đi đâu, anh tới tìm em ngay đây.”
Cửa phòng bị đóng sầm lại.
Thấp thoáng đâu đó.
Tôi nghe thấy tiếng khóc của Chu Hạ.
Chiếc máy ảnh rất nặng.
Nó trĩu xuống trong lòng bàn tay tôi.
Trên màn hình là bức ảnh tôi vừa ngủ say.
Đôi mày tôi nhíu chặt, khóe mắt vẫn còn vương dấu lệ.
Váy ngủ trễ xuống vai, để lộ cảnh xuân thấp thoáng.
Tôi chậm chạp nhấn nút xóa.
Sau đó, tôi lật tìm khắp lượt trong máy ảnh.
Không có…
Không có…
Ngón tay tôi lướt nhanh trên màn hình.
Cuối cùng, tôi chỉ tìm thấy ảnh của Chu Hạ.
Cô ấy quần áo chỉnh tề, mỉm cười rạng rỡ nhìn vào ống kính.
Tôi tiếp tục lật xem.
Có ảnh Chu Hạ tĩnh lặng đọc sách.
Có bóng lưng cô ấy ôm sách đi lên lớp.
Còn có cả góc nghiêng khi cô ấy cúi đầu ghi chép trong giờ học nhạc…
Không đếm xuể.
Rất nhiều, rất nhiều tấm.
Ghi lại từng chút một về Chu Hạ.
Trông thật hạnh phúc, thật bình yên.
Tôi vừa cười vừa để nước mắt rơi.
Hóa ra, đây chính là điều mà Phó Tây Châu nói là “chỉ thấy Chu Hạ đáng thương”.
Hồi Phó Tây Châu mới mua máy ảnh, có một lần chúng tôi đi ngắm biển.
Có người nhờ anh chụp hộ một tấm hình.
Phó Tây Châu mỉm cười xa cách, nhàn nhạt từ chối: “Tôi chỉ chụp Tống Niệm Sênh thôi.”
Ngày hôm đó nắng gắt đến chói mắt.
Tôi bất chợt đỏ mặt.
Tôi đã từng tưởng rằng, mình là sự tồn tại duy nhất trong lòng Phó Tây Châu.
Giờ nhìn lại, cũng chỉ đến thế mà thôi.
Tôi như phát điên.
Lôi hết tất cả khung ảnh trong nhà ra.
Dùng máy ảnh đập nát, đập vụn từng cái một.
Cho đến khi kiệt sức.
Mảnh kính vỡ rơi vãi đầy sàn.
Một bãi chiến trường ngổn ngang.
Tôi ngồi giữa đống đổ nát đó, bỗng cảm thấy việc đơn phương đuổi theo một người thật quá mệt mỏi.
Tôi theo không nổi nữa rồi.
Trời sẩm tối, cái bụng rỗng tuếch bắt đầu biểu tình.
Tôi chân trần đứng dậy, tự nấu cho mình một bát mì.
Mặt nước phẳng lặng như một tấm gương.
Phản chiếu dáng vẻ chật vật, thảm hại của tôi.
Trong lúc chờ nước sôi, điện thoại vang lên.
Cô bạn thân Nghiên Nghiên gửi cho tôi một ảnh chụp màn hình.
Là vòng bạn bè của Chu Hạ.
“Đi hát ở bar bị sàm sỡ, may mà có anh ấy.”
Kèm theo một tấm hình.
Trong ảnh.
Người đàn ông ngồi thong thả trên sofa, tư thế lười nhác.
Anh hơi cúi đầu, dường như đang dặn dò điều gì đó.
Nghiên Nghiên đầy phẫn nộ: “Thế này là ý gì, công khai à?”
“Chu Hạ không biết Phó Tây Châu là bạn trai kiêm vị hôn phu của cậu sao?”
“Phó Tây Châu cứ mặc kệ cô ấy đăng vậy à? Có còn biết giữ chừng mực nữa không!”
Nước đã sôi.
Tôi thả mì vào nồi.
Tôi khẽ khàng hồi đáp: “Không còn là bạn trai nữa rồi.”
“Tớ cũng sẽ không kết hôn với anh ấy nữa.”
Sau khi tôi tỏ tình, Phó Tây Châu đã sắp xếp cho hai bên gia đình gặp mặt.
Đã định hôn ước.
Chỉ chờ tốt nghiệp đại học là kết hôn.
Phía đầu dây bên kia im lặng ba giây.
Sau đó, điện thoại rung lên điên cuồng.
“Ha ha ha ha, cuối cùng cậu cũng thông suốt rồi!”
“Nhưng mà, bên nhà cậu thì giải thích thế nào? Liệu có rắc rối lắm không?”
Một dòng nước ấm chảy qua tim tôi.
Tôi hắng giọng: “Không đâu.”
Bố mẹ vốn đã thấy tôi quá hèn mọn khi đối mặt với Phó Tây Châu.
Tôi phải nài nỉ mãi, họ mới đồng ý cuộc hôn nhân này.
Tôi lấy củ cà rốt ra, khắc một mặt cười.
Sau đó đứng ăn sạch bát mì.
Ngoài cửa sổ sấm chớp đùng đoàng.
Cuồng phong thổi tung tấm rèm trắng.
Tôi rùng mình một cái.