Anh Trai Bạn Thân Là Người Yêu Qua Mạng Cũ Của Tôi
Chương 2
Khi xuống lầu lấy nước, vừa hay thấy bác gái chuẩn bị ra ngoài.
Vì lịch sự, tôi vẫn vô thức hỏi một câu.
“Còn không phải tại thằng nhóc Thính Tự đó sao.”
Bác gái mím môi, hơi bất lực cười.
“Nó ra ngoài vội quá, quên mang tài liệu. Bác đang định mang qua cho nó.”
“Không biết hôm nay nó bị sao nữa. Bình thường làm việc đâu có hấp tấp như vậy.”
Tay tôi nhanh hơn não.
Gần như ngay lúc bác gái định ra cửa, tôi đã kéo bà lại.
“Hay để cháu đi cho ạ. Bác nghỉ ngơi đi.”
“Thế sao được?”
Bác gái ngẩn ra.
Tôi lại cười lắc đầu.
“Không sao đâu bác. Dù sao cháu cũng đang rảnh.”
Tôi có một ưu điểm.
Từ nhỏ đến lớn đều khá biết điều.
Vì quê tôi ở thành phố bên cạnh, ở khá xa.
Lần này bác gái tốt bụng cho tôi ở nhờ, tôi cũng ngại ăn không ở không trong nhà người ta.
Mấy việc nhỏ thế này, tôi vẫn có thể làm thay.
Bác gái không lay chuyển được tôi.
Cuối cùng vẫn gửi địa chỉ công ty cho tôi.
Ngồi lên taxi, tôi không nhịn được lấy điện thoại ra tìm kiếm tên Thịnh Thính Tự.
Không ngờ đánh giá bên ngoài dành cho anh đều thống nhất đến lạ.
Phong cách trên thương trường tàn nhẫn, làm việc dứt khoát.
Thật khó tưởng tượng một người như vậy lại cũng yêu qua mạng.
Khi ấy tôi đang học cấp ba, bố mẹ lại vừa ly hôn.
Ngoài đời không thuận lòng, nên tôi thích vào game để giải tỏa áp lực.
Tôi và Thịnh Thính Tự quen nhau vào lúc đó.
Tôi nghĩ yêu qua mạng cũng là yêu.
Dopamine tiết ra sẽ khiến tôi có được niềm vui ngắn ngủi.
Vì ý thức phòng bị, tôi giấu tuổi thật, nói mình vừa tốt nghiệp đại học.
Hơn nữa, ngay cả tên thật tôi cũng không nói.
Khác với người ta khi yêu qua mạng.
Ảnh, tôi không gửi.
Mỗi lần Thịnh Thính Tự gọi video, tôi cũng không nghe.
Điều tôi có thể đồng ý chỉ là mỗi tối gọi thoại giới hạn nửa tiếng.
So với tôi, Thịnh Thính Tự lại chiều tôi đến tận xương.
Anh thường xuyên chuyển tiền cho tôi.
Chia sẻ cuộc sống thường ngày của mình với tôi, chuyện lớn chuyện nhỏ đều nói.
Tôi nhìn những con số lớn đến dọa người ấy, vẫn lặng lẽ chuyển trả lại.
Thứ tôi muốn chỉ là giá trị cảm xúc mà thôi.
Đã không nghĩ đến tương lai, cần gì phải lừa tiền người ta?
Sau này, Thịnh Thính Tự càng ngày càng bám tôi.
Trước kỳ thi đại học, anh đột nhiên đề nghị gặp mặt ngoài đời.
Lúc đó tôi chỉ còn nửa tháng nữa là thi đại học.
Gặp mặt gì chứ, chẳng phải làm loạn sao?
Suy nghĩ rất lâu, cuối cùng tôi vẫn nhắn:
【Không cần gặp ngoài đời đâu.】
【Em hơi chán rồi, chia tay đi.】
Gửi xong, tôi lập tức xóa và chặn anh.
Ngay cả bạn bè trong game cũng không để lại.
Tôi cứ tưởng lâu như vậy rồi, Thịnh Thính Tự hẳn đã quên đoạn tình cảm đó.
Nhưng nghe giọng bạn thân, hình như anh vẫn khá để tâm?
4
Đây là lần đầu tiên tôi đến nơi làm việc của Thịnh Thính Tự.
Khi được lễ tân dẫn lên tầng cao nhất, tôi nghe nói cả tòa nhà này đều là của anh.
Thảo nào trước đây anh có thể vung tiền mạnh tay như vậy.
Khoảng cách giữa người với người, thật sự quá lớn.
Cửa thang máy “ting” một tiếng mở ra.
Khoảnh khắc ánh mắt giao nhau với Thịnh Thính Tự, tôi ngẩn ra.
Trong ánh sáng ngược, ngũ quan anh tuấn của anh mang theo cảm giác sắc bén.
Đây là dáng vẻ khi anh làm việc sao?
Trái tim tôi như bị một bàn tay vô hình siết chặt.
Có vẻ anh vừa họp xong.
Nhưng khí thế trên người anh hoàn toàn không thể bị che lấp.
Cứ như thể anh sinh ra đã nên là người lãnh đạo.
Đám đông yên lặng trong chớp mắt.
Có người nhìn tôi đầy hứng thú, ánh mắt mập mờ.
“Tổng giám đốc Thịnh, vị này là?”
Ánh mắt dò xét của họ quá trắng trợn.
Ánh mắt sâu thẳm của Thịnh Thính Tự rơi trên người tôi, dừng lại một chút.
Sau đó, anh kín đáo chắn trước mặt tôi.
“Bạn.”
Anh nhàn nhạt mở miệng.
Còn tôi lại ngẩn ra không rõ lý do.
Không phải nên là bạn học của em gái sao?
“Tổng giám đốc Thịnh, cô gái này nói đến đưa tài liệu cho anh.”
Giọng lễ tân kịp thời vang lên.
Thịnh Thính Tự chỉ khẽ gật đầu.
“Biết rồi, đưa cô ấy đến văn phòng tôi trước.”
Nói rồi, Thịnh Thính Tự tùy tay bấm thang máy bên cạnh.
Có vẻ còn việc khác cần xử lý.
Tôi mím môi suy nghĩ một chút.
Dứt khoát đưa tài liệu cho lễ tân, thức thời mở miệng:
“À… nếu đã đưa đến rồi, vậy tôi đi trước nhé. Mọi người cứ bận việc.”
Khoảnh khắc xoay người, tôi lại khó hiểu cảm nhận được một lực cản.
Thịnh Thính Tự nắm lấy cánh tay tôi, giọng trầm thấp.
“Tôi đã nói cho em đi chưa?”
5
Cửa thang máy khép lại sau lưng.
Văn phòng của Thịnh Thính Tự nằm ở cuối tầng cao nhất. Một mặt tường toàn cửa kính sát đất cắt ánh nắng buổi chiều thành những ô vuông ngay ngắn, trải lên tấm thảm màu xám đậm.
Tôi ngồi trên sofa, ngón tay vô thức cạy mép túi tài liệu, ánh mắt không biết nên đặt vào đâu.
Anh vẫn chưa quay lại.
Cả văn phòng yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy tiếng điều hòa trung tâm thổi gió vù vù.
Trên bàn trà có một tách trà, là lễ tân vừa mang vào. Nước trà xanh biếc, hơi nóng đã tan hơn nửa.
Tôi nâng lên nhấp một ngụm, đầu lưỡi bị bỏng tê rần, lại vội đặt xuống.
Không nên đến.
Tôi nhai đi nhai lại ba chữ này trong lòng.
Câu nói của bác gái trước khi ra ngoài lại hiện lên: “Bình thường nó làm việc đâu có hấp tấp như vậy.”
Không hấp tấp, lại đúng hôm nay quên tài liệu.
Quên tài liệu, lại đúng lúc tôi nhận việc này.
Trùng hợp chồng lên trùng hợp, chồng đến mức tôi hoảng hốt.
Tiếng tay nắm cửa xoay chuyển cắt ngang những suy nghĩ hỗn loạn của tôi.
Thịnh Thính Tự đẩy cửa vào, tay cầm áo vest, cà vạt nới lỏng hai ngón tay, tay áo sơ mi xắn lên một đoạn, để lộ xương cổ tay và một sợi vòng tay bạc rất mảnh.
Sợi vòng tay đó tôi nhận ra.
Là bản thật của một đạo cụ ảo tôi từng rút được trong một sự kiện game.
Khi đó anh cười tôi rút tám lần mới ra hàng hiếm, cười suốt cả buổi tối trong cuộc gọi thoại.
Sau đó anh nói muốn mua một sợi thật để đeo.
Tôi cứ tưởng anh đùa.
Anh không hề đùa.
“Ngồi xa thế làm gì?”
Anh đi tới, ngồi xuống đối diện tôi. Vải áo sơ mi cọ lên sofa da tạo ra một tiếng rất khẽ.
Anh cầm tách trà đã nguội kia lên uống một ngụm, hoàn toàn không để ý đó là tách tôi từng dùng.
“Sợ tôi à?”
“Không có.”
Tôi ngồi thẳng hơn một chút, đẩy túi tài liệu về phía anh.
“Tài liệu đã đưa đến rồi, em nên về thôi. Mạch Mạch còn đang sốt, em phải…”
“Em gái tôi uống thuốc rồi, mẹ tôi ở nhà.”
Anh ngắt lời tôi, giọng bình thản như đang đọc biên bản cuộc họp.
“Em về cũng không giúp được gì.”
Tôi nghẹn lại vì câu nói ấy.
Anh nói đúng sự thật, nhưng được anh nói ra lại có cảm giác áp lực khó tả, cứ như mọi hành động của tôi đều nằm trong tính toán của anh.