Ánh Trăng Nhường Lối

Chương 1



Trong buổi cung yến, Hoàng hậu nhất thời nổi hứng.

Người sai cung nhân giấu một cây trâm ngọc lan trong Ngự Hoa Viên, bảo ta và tỷ tỷ đi tìm.

Ai tìm được trước sẽ được lập làm Thái tử phi.

Người còn lại sẽ bị ban hôn cho Cửu hoàng tử cô độc, không được sủng ái.

Kiếp trước, người tìm được cây trâm ấy là ta.

Ta vui mừng khôn xiết gả vào Đông Cung.

Đêm động phòng, ta mới biết cây trâm đó vốn là Thái tử đặc biệt làm riêng cho tỷ tỷ.

Hắn đã sớm nói cho nàng biết vị trí cất giấu.

Chỉ vì tỷ tỷ bẩm sinh mù đường, đi nhầm hướng, nên nhân duyên kia mới âm sai dương sai rơi vào tay ta.

Thái tử ôm đầy oán hận.

Ngay đêm đó đã hành hạ ta đến mứ/c không xuống nổi giường.

Về sau, hắn càng chấp niệm không buông, tìm mọi cách dây dưa với tỷ tỷ.

Hai người giằng co suốt nửa đời người.

Còn ta bị nhốt trong Đông Cung lạnh lẽo, u uất mà ch/e/t.

Mở mắt lần nữa, ta quay về ngày cung yến năm ấy.

Thấy tỷ tỷ sắp đi nhầm đường, ta lập tức bước tới ngăn nàng lại:

“Bên kia tối quá, tỷ tỷ nhường cho muội con đường có ánh trăng này được không?”

01

Tỷ tỷ hơi bất ngờ:

“A Chiêu thích nhất là ban đêm chạy ra ngoài chơi, ngay cả đại cẩu từ trong rừng lao ra muội cũng không sợ, sao bỗng dưng lại sợ tối rồi?”

Ta khựng lại, không tự nhiên mà lay lay tay áo tỷ ấy:

“Thì tự nhiên ta thấy sợ thôi mà! Tỷ tỷ nhường cho ta đi, được không?”

Tỷ tỷ nhìn ta, đáy mắt thoáng qua vẻ phức tạp.

Trước cung yến, thái tử đã nói với tỷ ấy rằng cây trâm hoa ngọc lan được giấu dưới bụi mẫu đơn phía đông Ngự Hoa Viên.

Đổi đường với ta, gần như chẳng khác nào nhường vị trí thái tử phi cho ta.

Nhưng tỷ ấy chỉ im lặng một lát.

Rất nhanh sau đó, tỷ cong môi cười, đưa tay véo nhẹ mặt ta:

“Được được được, nghe muội vậy. Ta đi tìm ở hướng khác.”

Tỷ tỷ xoay người đi về phía đông, còn ta đi về phía bụi hoa hồng phía tây.

Ta tính tình nóng vội, từ trước đến nay tìm đồ rất nhanh.

Kiếp trước, ta chẳng mất bao lâu đã lật tung hơn nửa Ngự Hoa Viên.

Khi đi ngang qua bụi hoa hồng, đầu ngón tay bị gai đâm đến máu me đầm đìa, nhưng ta cũng không thấy đau.

Cuối cùng, ta ôm cây trâm hoa ngọc lan quay về, còn ngốc nghếch cảm thấy mọi thứ đều đáng giá.

Bây giờ nghĩ lại, chỉ thấy đó đúng là một trò cười.

Bên ngoài điện cạnh Ngự Hoa Viên, hoàng hậu ngồi ở vị trí chủ tọa uống trà.

Vài vị phu nhân quyền quý ngồi bên cạnh trò chuyện cười nói.

Thái tử Tiêu Dục mặc một bộ mãng bào màu đen, sắc mặt âm trầm.

Cửu hoàng tử Tiêu Cảnh thì đứng ở góc khuất, vẻ mặt lạnh nhạt, như thể mọi chuyện đều không liên quan đến mình.

Không lâu sau, từ xa vang lên tiếng reo mừng của tỷ tỷ:

“Tìm được rồi!”

Thân thể Tiêu Dục cứng đờ.

Trong mắt hắn nhanh chóng lóe lên một tia kinh ngạc, rồi ngay sau đó hóa thành niềm vui không thể che giấu.

Hoàng hậu tươi cười rạng rỡ, gật đầu nói:

“Nếu đã vậy, vị trí thái tử phi liền định cho A Hy.

“A Chiêu, ai gia chỉ hôn con cho Cửu hoàng tử Tiêu Cảnh.

“Cửu hoàng tử dung mạo đoan chính, tài mạo hơn người, đối với con mà nói cũng là một mối lương duyên hiếm có.

“Hai tỷ muội các con đều có được nhân duyên tốt, sau này chớ sinh hiềm khích, phải đối đãi với nhau thật tốt.”

Ta quỳ rạp xuống, trán chạm đất:

“Thần nữ không dám.”

Tỷ tỷ cũng quỳ xuống, sóng vai bên cạnh ta.

Hoàng hậu hài lòng gật đầu:

“Đứng lên đi.”

Ta đứng dậy, ánh mắt vô tình lướt qua Tiêu Dục.

Hắn và tỷ tỷ đang nhìn nhau mỉm cười, ánh mắt dịu dàng, xứng đôi đến cực điểm.

Ta hít sâu một hơi, chỉ thấy lòng mình nhẹ nhõm.

Thật tốt.

Kiếp này, ai về đúng chỗ của người nấy.

Ta không còn nợ bọn họ nữa.

02

Cha ta là thừa tướng đương triều.

Thời niên thiếu, ông từng theo thiên tử bình định thiên hạ, có công phò tá từ thuở khai quốc.

Nhiều năm trước, bệ hạ từng hứa:

Đứa con đầu lòng của phủ thừa tướng, bất kể nam hay nữ, đều sẽ kết thân với hoàng gia.

Trùng hợp thay, lần đầu mẫu thân mang thai lại là song thai.

Ta và tỷ tỷ có dung mạo giống nhau đến bảy phần, nhưng tính tình lại hoàn toàn khác biệt.

Tỷ tỷ trầm tĩnh dịu dàng, gặp chuyện luôn ung dung đúng mực.

Còn ta lại sôi nổi hoạt bát, trong lòng không giấu được chuyện gì, nghĩ gì nói nấy.

Biết tin sắp vào cung dự yến, ta hào hứng chạy đi tìm tỷ tỷ:

“Chúng ta vừa làm lễ cập kê xong, hoàng hậu đã triệu kiến. Chẳng lẽ là muốn định thân cho chúng ta sao?”

Tỷ tỷ chọc nhẹ vào trán ta, trách yêu:

“Sao vậy, còn nhỏ thế đã vội muốn gả rồi à?”

“Đâu có!”

Ta xoa trán, cười hì hì sáp lại gần:

“Nghe nói trong cung, hoàng tử đến tuổi thành thân chỉ còn thái tử ca ca và vị Cửu hoàng tử ít nói như khúc gỗ kia thôi. Tỷ tỷ thích ai?”

Tỷ tỷ khựng lại, đáy mắt thoáng qua vẻ lưu luyến:

“Hôn nhân đại sự vốn theo lệnh cha mẹ, lời mai mối.

“Thân phận hai tỷ muội chúng ta đặc biệt, còn phải thêm ý chỉ hoàng gia nữa, đâu đến lượt chúng ta thích hay không thích?”

Ta nghĩ cũng đúng.

Quý nữ bình thường được gả vào hoàng gia đã là vinh quang tột bậc, sao còn có thể tùy ý kén cá chọn canh?

Nhưng nếu thật sự phải chọn, ta vẫn nghiêng về phía thái tử hơn.

Cửu hoàng tử chất phác ít lời, nửa ngày cũng chẳng thốt ra được một câu, sống cả đời với người như vậy, chẳng phải sẽ buồn chết sao?

Ta cùng tỷ tỷ vào cung dự yến, như ý nguyện gả vào Đông Cung.

Nào ngờ chỉ một bước sai, đã hủy hoại cả đời bốn người.

Đêm đại hôn, Tiêu Dục vừa bước vào đã nổi giận đùng đùng:

“Cây trâm đó là ta chuẩn bị cho A Hy, ngươi cướp cái gì mà cướp?”

Hắn giật cây trâm trên đầu ta xuống, ném mạnh xuống đất:

“Ngọc lan thanh cao, ngươi có điểm nào giống nó?”

Ta sợ đến mức nước mắt không ngừng rơi, lúc này mới biết hóa ra hắn đã sớm để ý tỷ tỷ.

“Nếu thái tử ái mộ tỷ tỷ, vì sao không đường đường chính chính cầu cưới?”

Sắc mặt Tiêu Dục lạnh lẽo:

“Một người là trữ quân, một người là hoàng tử không được sủng ái do cung nữ sinh ra, thân phận khác nhau một trời một vực.

“Mẫu hậu sợ đối xử bên trọng bên khinh, khiến hai tỷ muội các ngươi chịu thiệt, nên mới nghĩ ra cách tìm trâm định thân.

“Rõ ràng ta đã sắp xếp mọi chuyện kín kẽ không sơ hở, vậy mà lại bị ngươi chen ngang!”

Ta nhất thời không nói nên lời.

Nhớ lại hôm tìm trâm, tỷ tỷ gần như không nghĩ ngợi gì đã đi về phía tây.

Nhất định là tỷ ấy lại mắc chứng mù đường, đi nhầm hướng.

“Vậy… vậy ta sẽ lập tức đi giải thích với nương nương. Có lẽ tỷ tỷ và Cửu hoàng tử cũng chưa động phòng, mọi chuyện vẫn còn đường cứu vãn.”

“Ngươi quá ngây thơ rồi! Hoàng gia miệng vàng lời ngọc, há để ngươi tùy tiện thay đổi?”

Chương tiếp
Loading...