Ánh Trăng Nhường Lối

Chương 2



Một tay hắn bóp cằm ta, một tay thô bạo xé áo cưới của ta:

“Nếu ngươi đã muốn làm thái tử phi đến vậy, vậy thì cứ làm cho đủ đi…”

Đêm đó, ta bị hắn giày vò đến khắp người đầy thương tích.

Ngày hôm sau về nhà lại mặt, ta chỉ có thể lấy cớ nhiễm bệnh, trốn trong Đông Cung không dám về.

Mấy năm sau đó, Tiêu Dục vẫn luôn nhớ nhung tỷ tỷ.

Mỗi lần gặp tỷ ấy xong, hắn lại đến phòng ta phát tiết.

Hắn còn liên tiếp nạp vài vị trắc phi, cố ý bày ra dáng vẻ ân ái cho ta xem.

Dường như chỉ khi nhìn thấy ta cô đơn đau khổ, trong lòng hắn mới dễ chịu hơn một chút.

Một cô nương hoạt bát rạng rỡ như ta, cứ thế bị hắn mài mòn thành kẻ u ám trầm mặc.

Sau này, ta đổ bệnh.

Thái y nói đó là tâm bệnh, uất kết trong lòng, thuốc thang khó chữa.

Tiêu Dục đến trước giường ta, từ trên cao nhìn xuống:

“Đừng tưởng ngươi giả vờ yếu đuối như vậy thì ta sẽ thương tiếc ngươi.

“Từ ngày ngươi cướp cây trâm của tỷ tỷ, cướp lấy hôn sự ấy, ngươi nên đoán được kết cục hôm nay rồi.

“Đừng giả vờ nữa, mau khỏe lại, tiếp tục chuộc tội đi!”

Ta yếu ớt ngước mắt, nhìn thấy vành mắt hắn đỏ lên.

Trong đáy mắt hắn cuộn trào điều gì? Oán hận? Đau lòng? Hay là thứ gì khác?

Ta đã không phân biệt được, cũng không muốn phân biệt nữa.

Ta hé miệng, dùng chút sức lực cuối cùng thốt ra vài chữ:

“Đời này… là ta có lỗi với ngươi… nếu có kiếp sau…”

“Ngươi nói gì?”

Tiêu Dục đột ngột cúi người đỡ lấy ta, sốt ruột lay thân thể ta.

“Giang Vân Chiêu, ngươi không được ngủ! Ta không cho ngươi chết! Giang Vân Chiêu…”

Giọng hắn càng lúc càng xa.

Câu nói ấy, cuối cùng ta vẫn chưa thể nói ra.

Nếu có kiếp sau, ta tuyệt đối sẽ không chạm vào cây trâm đó nữa.

03

Lúc cung yến tan, ánh trăng đang sáng.

Tỷ tỷ cùng ta đi trên đường xuất cung, có chút ngượng ngùng:

“Khi nãy tìm trâm, thấy A Chiêu muốn đổi đường với ta, ta còn tưởng muội ái mộ thái tử, muốn làm thái tử phi cơ đấy. Rốt cuộc là tỷ tỷ lòng dạ hẹp hòi rồi.”

Ta nhàn nhạt mỉm cười, trong lòng bình lặng.

Vì quan hệ của cha, ta và tỷ tỷ thường xuyên vào cung.

Lần đầu gặp Tiêu Dục, hắn đang cùng các hoàng tử đá cầu trong Ngự Hoa Viên. Thiếu niên khí phách, phong thái rực rỡ.

Hắn nhìn thấy ta, bỗng buột miệng:

“Muội muội đáng yêu quá!”

Hắn cho ta rất nhiều điểm tâm chỉ trong cung mới có, còn dặn chúng ta thường xuyên vào cung tìm hắn chơi.

Khi ấy ta còn nhỏ, ngây thơ cho rằng hắn như vậy là thích ta.

Bây giờ nghĩ lại, những món bánh ấy tỷ tỷ cũng có phần, thậm chí hắn còn gói thêm cho tỷ ấy một phần kẹo hạt thông.

Khi bảo chúng ta vào cung chơi, hắn cũng nhìn tỷ tỷ mà nói.

Rốt cuộc chỉ là ta tự mình đa tình.

Ta nhìn cây trâm hoa ngọc lan trên đầu tỷ tỷ, nghịch ngợm chớp mắt:

“Tỷ tỷ thanh nhã đoan trang, hợp với cây trâm này nhất. Tính ta nhảy nhót lung tung, nếu thật sự có được nó, chẳng phải sẽ bị người ta cười là khỉ đội hoa sao?”

Tỷ tỷ bị ta chọc cười, đưa tay cốc nhẹ mũi ta:

“Chỉ giỏi nói bậy!”

Ta thuận thế nắm lấy tay tỷ ấy:

“Chỉ là tỷ tỷ và thái tử lưỡng tình tương duyệt, lẽ ra nên sớm nói với ta mới phải.

“Nếu hôm nay xảy ra sai sót, cây trâm thật sự bị ta nhặt được, vậy thì khó thu xếp rồi.”

“Sẽ không đâu.”

Một giọng nam lạnh nhạt quen thuộc đột nhiên vang lên sau lưng.

Không biết Tiêu Dục đã đuổi theo từ lúc nào, hắn tự nhiên nắm lấy tay tỷ tỷ:

“A Hy không cần lo. A Chiêu muội muội hiểu chuyện nhất, tuyệt đối sẽ không dòm ngó thứ của tỷ tỷ, đúng không?”

Ta hơi muốn cười.

Kiếp trước hắn hận ta đến cực điểm, từng gọi ta là Giang Vân Chiêu, cũng từng mắng ta là tiện nhân, tai họa.

Không ngờ sống lại một đời, ta vẫn có thể nghe hắn gọi một tiếng “A Chiêu muội muội”.

Tỷ tỷ trách yêu nhìn hắn:

“Thái tử ca ca nói gì vậy? A Chiêu đơn thuần nhất, sao có thể dùng hai chữ dòm ngó…”

Tiêu Dục liền nắm tay tỷ ấy dỗ dành:

“Được được được, là ta lỡ lời. Lát nữa để nàng phạt ta, được không?”

Nhìn hai người thân mật dịu dàng, lòng ta không hề gợn sóng.

Ta rũ mắt, giọng cung kính:

“Thái tử điện hạ nói phải. Đồ của tỷ tỷ, A Chiêu không dám chạm vào.”

Tiêu Dục hài lòng gật đầu:

“Cửu đệ cô độc ít lời, nhạt nhẽo vô vị, nghĩ chắc ngươi cũng không muốn gả cho hắn.

“Nhưng hiện giờ mẫu hậu đã hạ chỉ, trong kinh những tài tuấn khác lại không xứng với thân phận của ngươi…

“Thế này đi, ngươi cứ yên tâm hồi phủ. Đợi ngày khác ta bẩm báo mẫu hậu, để người sửa ý chỉ, đưa ngươi cùng vào Đông…”

Ta càng nghe càng thấy không đúng, vội vàng cắt ngang hắn:

“Thái tử điện hạ nghĩ nhiều rồi. Gả cho Cửu hoàng tử, A Chiêu cam tâm tình nguyện!”

04

Nụ cười trên mặt Tiêu Dục đột nhiên cứng lại:

“Ngươi nói gì? Ngươi bằng lòng gả cho Tiêu Cảnh?”

Ta mờ mịt gật đầu:

“Vâng.”

Kiếp trước, sau khi Tiêu Cảnh và tỷ tỷ thành hôn, ngay đêm đó hắn đã nhìn ra trong lòng tỷ ấy có người khác.

Hắn không nói gì, một mình dọn đến thư phòng.

Sau đó, hắn cũng không vì vậy mà khắt khe với tỷ tỷ, ngược lại còn giao toàn bộ việc quản lý phủ cho tỷ ấy.

Ăn mặc, chi tiêu, phần lệ, ban thưởng, phàm những thứ các hoàng tử phi khác có, tỷ tỷ chưa từng thiếu nửa phần.

Gả cho một người khoan hậu như vậy, cho dù không có tình yêu nam nữ, cũng chắc chắn không phải chịu uất ức gì. Ta còn có gì không bằng lòng chứ?

Nhưng không biết vì sao, Tiêu Dục lại không vui.

Hắn nhìn ta chằm chằm, như thể muốn ăn tươi nuốt sống ta:

“Ngươi nói lại lần nữa?”

Tỷ tỷ nhận ra có gì đó không đúng, kéo kéo tay áo hắn:

“Thái tử ca ca, sao huynh lại kỳ lạ như vậy? A Chiêu gả cho Cửu hoàng tử có gì không tốt sao?”

Tiêu Dục lúc này mới hoàn hồn, đột ngột thu ánh mắt lại.

Hắn siết chặt nắm tay, giọng như nghiến ra từ kẽ răng:

“Tốt lắm, không thể tốt hơn!”

Nói xong, hắn sải bước rời đi, mãng bào bị gió thổi phần phật.

Tỷ tỷ đứng sững tại chỗ, đầy mặt khó hiểu nhìn ta:

“Hắn bị sao vậy?”

Ta rũ mắt, bình thản nói:

“Có lẽ là có chính vụ gì gấp cần xử lý.”

05

Hôn sự của ta và tỷ tỷ đều được định vào mùng tám tháng sau.

Phủ thừa tướng cùng lúc gả hai nữ nhi, lại đều gả vào hoàng gia, nhất thời khắp kinh thành ai ai cũng bàn tán.

Có người hâm mộ đỏ mắt, cũng có kẻ âm thầm chờ chúng ta xảy ra sai sót để xem trò cười.

Trên dưới trong phủ bận đến chân không chạm đất.

Mẫu thân càng vì lo liệu của hồi môn mà nóng đến khản cả cổ.

“Hai con gả vào hoàng gia tuy là trèo cao, nhưng cha mẹ tuyệt đối sẽ không để các con chịu thiệt.

“Trang sức, đồ bày biện, rương hòm, gia cụ làm của hồi môn đều giống hệt nhau. Chỉ còn màu hoa văn vải lụa chưa định.

Chương trước Chương tiếp
Loading...