Ba Ngày Mất Cả Đời
Chương 2
Theo ủy quyền toàn phần của cô Tô Kiến Thanh, tôi phụ trách xử lý thủ tục ly hôn.”
Tim Cố Dẫn Thương chùng xuống.
“Tôi muốn gặp cô ấy.”
“Xin lỗi.
Hiện tại cô Tô không muốn gặp bất kỳ ai.
Mọi việc đều do tôi đại diện.
Về bản thỏa thuận ly hôn, chắc hẳn anh đã xem rồi.
Cô Tô từ bỏ toàn bộ tài sản chung, chỉ mong sớm chấm dứt quan hệ hôn nhân.”
Cố Dẫn Thương cười lạnh.
“Ra đi tay trắng?
Cô ấy nghĩ làm vậy tôi sẽ tin sao?
Lại bày trò lạt mềm buộc chặt à?”
Giọng luật sư lập tức pha thêm vẻ mỉa mai.
“Anh Cố.
Chương 2: Mẹ mất rồi, người cũng mất luôn
Tiếng “tút” kéo dài vang lên trong điện thoại, lạnh lẽo đến chói tai.
Cố Dẫn Thương siết chặt chiếc điện thoại đến mức các khớp ngón tay trắng bệch.
“Tôi không đồng ý ly hôn.”
Giọng anh khàn đặc.
Đầu dây bên kia vẫn bình tĩnh như cũ.
“Xin lỗi, anh Cố.”
“Tôi chỉ là người đại diện theo ủy quyền của cô Tô.”
“Nếu anh có bất kỳ ý kiến nào về thủ tục ly hôn, xin trao đổi với tôi.”
“Tôi muốn gặp Kiến Thanh.”
“Cô ấy sẽ không gặp anh.”
“Tôi có thể giải thích.”
Luật sư Trình Kiến Vi khẽ cười, giọng nói vẫn chuyên nghiệp nhưng đã pha thêm vài phần lạnh nhạt.
“Anh Cố.”
“Có một số chuyện, bỏ lỡ rồi thì không còn cơ hội giải thích nữa.”
“Anh nghĩ cô ấy chỉ đang giận?”
“Cô ấy không giận.”
“Cô ấy chỉ là… không cần anh nữa.”
Năm chữ cuối như một lưỡi dao cắm thẳng vào tim Cố Dẫn Thương.
Anh cười gằn.
“Không cần tôi?”
“Kiến Thanh yêu tôi nhiều năm như vậy. Cô ấy sẽ không dễ dàng từ bỏ.”
“Cô ấy chỉ đang muốn ép tôi cúi đầu.”
“Tôi hiểu cô ấy.”
Đầu dây bên kia im lặng vài giây.
Sau đó, Trình Kiến Vi chậm rãi nói:
“Anh Cố.”
“Từ đầu đến cuối.”
“Người chưa từng hiểu cô Tô.”
“Chính là anh.”
Điện thoại lập tức bị ngắt.
Chưa đầy mười giây sau.
Một tập tin được gửi đến.
Tên tập tin rất ngắn.
Tang lễ.
Cố Dẫn Thương nhìn chằm chằm màn hình rất lâu.
Cuối cùng vẫn run tay bấm mở.
Hình ảnh đầu tiên hiện lên là phòng tang lễ phủ đầy hoa cúc trắng.
Ở chính giữa.
Di ảnh mẹ anh lặng lẽ đặt trên bàn thờ.
Khóe mắt Cố Dẫn Thương đỏ lên.
Máy quay khẽ chuyển.
Một bóng người gầy gò mặc đồ tang trắng đang quỳ trước linh cữu.
Là Tô Kiến Thanh.
Chỉ mới ba ngày.
Cô gầy đi trông thấy.
Gương mặt vốn trắng trẻo giờ tái nhợt không còn chút máu.
Đôi mắt sưng đỏ, nhưng đã không còn nước mắt.
Cô cúi đầu đáp lễ từng vị khách đến viếng.
Một mình tiếp nhận lời chia buồn.
Một mình ký giấy tờ.
Một mình sắp xếp lễ nghi.
Một mình ôm lấy hũ tro cốt.
Suốt cả đoạn video.
Không hề có bóng dáng Cố Dẫn Thương.
Có người nhỏ giọng hỏi:
“Con trai bà đâu?”
Tô Kiến Thanh khựng lại một thoáng.
Rồi khẽ mỉm cười.
“Anh ấy… đang công tác.”
Giọng cô rất nhẹ.
Không hề oán trách.
Cũng không hề giải thích thêm.
Chỉ một câu ấy thôi, lại khiến Cố Dẫn Thương đau đến nghẹt thở.
Anh nhớ rất rõ.
Lúc đó…
Anh đang cùng Tần Sơ Ảnh dùng bữa tối bên bờ biển.
Cô còn cười hỏi anh:
“Ba ngày này chỉ thuộc về em, được không?”
Còn anh.
Đã đồng ý.
Video tiếp tục phát.
Sau khi khách khứa lần lượt rời đi.
Phòng tang lễ trở nên vắng lặng.
Tô Kiến Thanh quỳ xuống trước di ảnh.
Cô nhẹ nhàng vuốt tấm ảnh của mẹ anh.
Khóe môi khẽ cong lên thành một nụ cười buồn.
“Mẹ…”
“Con xin lỗi.”
“Nếu hôm đó con gọi được cho anh ấy sớm hơn…”
“Có lẽ mẹ sẽ không phải chờ lâu như vậy.”
Nói đến đây.
Cô nghẹn lại.
Bờ vai khẽ run lên.
Nhưng vẫn cố nén tiếng khóc.
“Con đã cố hết sức rồi.”
“Bác sĩ nói…”
“Cơ hội quá mong manh.”
“Con thật sự…”
“Không cứu được mẹ.”
Nước mắt cuối cùng cũng rơi xuống.
Từng giọt.
Từng giọt.
Rơi trên nền gạch lạnh lẽo.
“Mẹ…”
“Con xin lỗi.”
“Con không giữ được mẹ.”
“Cũng không giữ được gia đình này nữa.”
Nói xong.
Cô cúi đầu thật sâu trước di ảnh.
Rất lâu.
Rất lâu không đứng dậy.
Video dừng lại ngay khoảnh khắc ấy.
Cả căn phòng làm việc chìm vào yên tĩnh.
Cố Dẫn Thương vẫn ngồi bất động.
Hai mắt đỏ ngầu.
Anh nhìn chằm chằm màn hình đã tối đen.
Cảm giác như trái tim bị ai đó bóp nát từng chút một.
Trong ký ức của anh.
Tô Kiến Thanh chưa từng khóc trước mặt người khác.
Cho dù chịu bao oan ức.
Cô cũng chỉ cười rồi nói:
“Không sao.”
Nhưng trong đoạn video vừa rồi.
Anh mới biết.
Thì ra cô cũng sẽ gục ngã.
Chỉ là…
Lúc cô cần anh nhất.
Anh lại không có ở đó.
Chiếc điện thoại trong tay bất ngờ rung lên.
Là tin nhắn của Trình Kiến Vi.
Chỉ có đúng một dòng.
“Đây là điều cô Tô không muốn để anh nhìn thấy.”
Phía dưới.
Lại hiện thêm một tập tin mới.
Tên tập tin chỉ có bốn chữ.
Camera bệnh viện.
Đồng tử Cố Dẫn Thương co rút dữ dội.
Bàn tay đang cầm điện thoại bắt đầu run lên không kiểm soát.
Trong lòng anh bỗng dâng lên một nỗi sợ hãi chưa từng có.
Anh không dám mở.
Lại càng không thể không mở.
Ngón tay chậm rãi dừng trên màn hình.
Rất lâu vẫn không thể ấn xuống.
Bởi anh linh cảm được.
Một khi xem đoạn video ấy.
Có lẽ…
Anh sẽ thật sự không còn cách nào tha thứ cho chính mình nữa.
Chương 3: Sự thật đau hơn mọi lời trách móc
Ngón tay Cố Dẫn Thương run rẩy dừng trên màn hình điện thoại.
Tên tập tin chỉ có bốn chữ.
Camera bệnh viện.
Anh hít một hơi thật sâu, cuối cùng vẫn bấm mở.
Hình ảnh từ camera giám sát hiện lên, góc quay hơi mờ nhưng đủ nhìn rõ mọi chuyện.
Thời gian hiển thị.
Đúng ba ngày trước.
Mẹ anh ôm ngực ngồi gục trên ghế sofa.
Khuôn mặt bà trắng bệch, hơi thở gấp gáp.
Bàn tay run run cầm điện thoại.
Cuộc gọi đầu tiên.
“Dẫn Thương.”
Không ai nghe máy.
Bà cắn răng gọi tiếp.
Lần thứ hai.
Vẫn không ai bắt máy.
Lần thứ ba.
Màn hình hiện lên dòng chữ:
“Thuê bao quý khách vừa gọi hiện đang tắt máy.”
Mẹ anh khẽ nhắm mắt, gương mặt hiện rõ vẻ tuyệt vọng.
Ngay sau đó.
Bà bấm sang một số khác.
Tên người liên hệ hiện lên.
Tần Sơ Ảnh.
Trái tim Cố Dẫn Thương như bị ai bóp nghẹt.
Điện thoại bên kia cũng chỉ vang lên thông báo lạnh lùng.
“Thuê bao quý khách vừa gọi hiện đang tắt máy.”
Một giây sau.
Mẹ anh ôm ngực ngã quỵ xuống nền nhà.
Chiếc điện thoại rơi xuống, lăn sang một bên.
Màn hình vẫn sáng.
Tên người gọi cuối cùng vẫn là…
Con trai.
Cố Dẫn Thương nhắm nghiền mắt.
Hơi thở trở nên dồn dập.
Lúc ấy…
Anh đang ở đâu?
Trong đầu anh bỗng hiện lên khung cảnh trên hòn đảo nghỉ dưỡng.
Biển xanh.
Nắng vàng.
Tiếng sóng.
Tiếng cười của Tần Sơ Ảnh.
Cô cầm ly rượu vang, cười dịu dàng.
“Dẫn Thương.”
“Ba ngày này không ai được làm phiền chúng ta.”
Anh mỉm cười.
Chính tay anh…
Tắt điện thoại.
…
Hình ảnh trong video tiếp tục.
Cửa nhà bật mở.
Tô Kiến Thanh xách túi đồ bước vào.
Vừa nhìn thấy mẹ chồng nằm dưới đất, gương mặt cô lập tức tái mét.
“Mẹ!”
Cô lao tới, quỳ xuống đỡ bà dậy.
Hai tay run đến mức không thể giữ nổi chiếc điện thoại.
“Xe cấp cứu! Mau cho xe cấp cứu!”