Ba Ngày Mất Cả Đời
Chương 3
Giọng cô gần như vỡ vụn.
Sau khi gọi cấp cứu.
Cô lại liên tục gọi cho Cố Dẫn Thương.
Một cuộc.
Hai cuộc.
Mười cuộc.
Hai mươi cuộc.
Không một ai bắt máy.
Mỗi lần nghe thấy câu:
“Thuê bao quý khách…”
Khuôn mặt cô lại trắng thêm một chút.
Xe cấp cứu đến.
Tô Kiến Thanh đi theo suốt quãng đường.
Trong video bệnh viện.
Cô chạy hết cửa này đến cửa khác.
Đóng viện phí.
Ký giấy.
Làm thủ tục.
Thông báo người thân.
Không hề có lấy một phút nghỉ ngơi.
Mái tóc vốn gọn gàng đã rối tung.
Đôi giày cao gót cũng chạy đến gãy mất một chiếc.
Nhưng cô không hề dừng lại.
Đến trước cửa phòng cấp cứu.
Bác sĩ bước ra.
“Người nhà bệnh nhân đâu?”
“Tôi…”
Tô Kiến Thanh khựng lại.
“Tôi là con dâu.”
“Bệnh nhân còn con trai không?”
Cô siết chặt điện thoại.
“Có…”
“Anh ấy…”
“Đang trên đường.”
Nói dối xong.
Cô cúi đầu.
Nước mắt lặng lẽ rơi xuống.
Cố Dẫn Thương nhìn đến đây.
Bàn tay đã siết chặt thành nắm đấm.
Anh biết.
Hôm đó…
Không phải anh đang trên đường.
Mà đang nằm trên bãi biển.
Cùng người phụ nữ khác.
…
Video chuyển sang ba giờ sau.
Đèn phòng cấp cứu tắt.
Bác sĩ bước ra.
Ông tháo khẩu trang.
Khẽ lắc đầu.
“Xin lỗi.”
“Chúng tôi đã cố gắng hết sức.”
Đầu gối Tô Kiến Thanh mềm nhũn.
Cô ngồi sụp xuống hành lang.
Đôi môi mấp máy rất lâu.
Cuối cùng chỉ bật ra một câu.
“Mẹ…”
“Con xin lỗi…”
Không một tiếng khóc lớn.
Không gào thét.
Chỉ cúi đầu ôm lấy mặt.
Cả người run lên từng cơn.
Một y tá trẻ đi tới.
Nhỏ giọng hỏi.
“Người nhà khác đâu rồi?”
Tô Kiến Thanh lau nước mắt.
Khẽ đáp.
“Chồng tôi…”
“Đang công tác.”
Y tá im lặng.
Ánh mắt nhìn cô đầy thương xót.
Video kết thúc.
…
Cố Dẫn Thương ngồi bất động.
Đôi mắt đỏ ngầu.
Anh nhớ ra rồi.
Hoàn toàn nhớ ra rồi.
Hôm ấy.
Khoảng thời gian mẹ đang cấp cứu.
Tần Sơ Ảnh từng kéo anh chụp rất nhiều ảnh.
Còn đăng lên mạng xã hội.
Dòng trạng thái viết:
“Ba ngày chỉ thuộc về hai chúng ta.”
Lúc ấy.
Anh còn thấy rất lãng mạn.
Bây giờ nhìn lại.
Mỗi chữ đều như một cái tát.
Anh lập tức mở điện thoại.
Tìm bài đăng ấy.
Ngày.
Giờ.
Phút.
Tất cả.
Trùng khớp hoàn toàn với thời gian mẹ anh được đưa vào phòng cấp cứu.
Hai chân Cố Dẫn Thương mềm nhũn.
Anh chậm rãi ngồi xuống nền nhà.
Lần đầu tiên trong hơn ba mươi năm cuộc đời.
Anh cảm thấy mình là một kẻ thất bại đến thảm hại.
Không chỉ là một người chồng tồi.
Mà còn là một đứa con bất hiếu.
Đúng lúc ấy.
Điện thoại trên bàn làm việc đổ chuông.
Là thư ký của hội đồng quản trị.
“Chủ tịch Cố.”
“Hội đồng quản trị yêu cầu chiều nay họp khẩn.”
“Có chuyện gì?”
Giọng anh khàn đặc.
Đầu dây bên kia im lặng hai giây rồi đáp.
“Một số cổ đông đã nhận được đoạn video ngài cùng cô Tần ở khu nghỉ dưỡng.”
“Cùng lúc…”
“Chuyện bà Cố qua đời và phu nhân một mình lo tang lễ cũng đã lan khắp công ty.”
“Họ yêu cầu ngài giải trình.”
Cuộc gọi kết thúc.
Cố Dẫn Thương vẫn ngồi bất động.
Anh chợt hiểu.
Những gì vừa mất.
Không chỉ là mẹ.
Không chỉ là Kiến Thanh.
Mà còn là danh dự, uy tín và tất cả những thứ anh từng kiêu hãnh nhất.
Ngoài cửa kính.
Bầu trời vốn trong xanh đã bị mây đen phủ kín.
Một cơn mưa lớn đang lặng lẽ kéo đến.
Giống hệt cơn bão mà cuộc đời anh sắp phải đối mặt.
Chương 4: Scandal phản phệ
Ba giờ chiều.
Phòng họp tầng ba mươi tám.
Không khí nặng nề đến mức khiến người ta khó thở.
Hơn hai mươi vị cổ đông và ban lãnh đạo cấp cao đã ngồi kín hai bên bàn họp.
Trên màn hình lớn không còn là báo cáo doanh thu quen thuộc.
Mà là hàng loạt bài viết đang lan truyền với tốc độ chóng mặt.
“Chủ tịch tập đoàn Cố bỏ mặc mẹ hấp hối, cùng nữ thư ký nghỉ dưỡng ba ngày ba đêm.”
“Con dâu một mình lo tang lễ, chồng mất liên lạc.”
“CEO nổi tiếng vướng bê bối đạo đức.”
Mỗi tiêu đề đều như một cái tát giáng thẳng vào mặt Cố Dẫn Thương.
Anh ngồi ở vị trí chủ tọa, gương mặt hốc hác, hai mắt đầy tia máu.
Chưa bao giờ anh nghĩ, có một ngày mình lại bị đưa lên đầu các trang tin bằng cách này.
Một vị cổ đông lớn đập mạnh tập tài liệu xuống bàn.
“Cố tổng.”
“Anh định giải thích thế nào?”
Cố Dẫn Thương siết chặt hai tay.
“Đó là chuyện riêng của tôi.”
“Chuyện riêng?”
Một người khác cười lạnh.
“Anh nghĩ bây giờ còn là chuyện riêng sao?”
Ông ta chỉ lên màn hình.
“Cổ phiếu vừa mở phiên sáng đã giảm gần bảy phần trăm.”
“Ba đối tác gọi điện yêu cầu tạm dừng ký hợp đồng.”
“Một ngân hàng cũng đang xem xét lại hạn mức tín dụng.”
“Tất cả đều vì scandal của anh.”
Trong phòng họp, không ai lên tiếng bênh vực.
Một nữ giám đốc khẽ thở dài.
“Cố tổng.”
“Thị trường không chỉ nhìn năng lực.”
“Họ còn nhìn đạo đức của người lãnh đạo.”
“Một người ngay cả mẹ ruột cũng không ở bên lúc bà qua đời…”
“Còn để vợ một mình gánh vác tất cả…”
“Làm sao khách hàng còn tin tưởng giao hàng tỷ cho chúng ta?”
Câu nói ấy khiến cả căn phòng chìm vào im lặng.
Không ai phản bác.
Bởi…
Đó đều là sự thật.
Cố Dẫn Thương cúi đầu.
Lần đầu tiên trong đời, anh không biết phải đáp lại thế nào.
Cuộc họp kéo dài gần hai tiếng.
Kết quả cuối cùng.
Anh phải tạm thời rút khỏi ba dự án trọng điểm.
Toàn bộ hoạt động đối ngoại được chuyển cho phó chủ tịch.
Ngay cả quyền ký một số hồ sơ quan trọng cũng bị hội đồng quản trị hạn chế.
Sau khi mọi người rời đi.
Cố Dẫn Thương vẫn ngồi một mình trong phòng họp.
Chiếc ghế chủ tịch dưới thân vẫn như cũ.
Nhưng anh biết.
Uy tín mà mình mất đi sẽ không dễ lấy lại.
…
Bên ngoài khu văn phòng.
Nhân viên tụm năm tụm ba thì thầm.
“Cậu xem tin chưa?”
“Nghe nói bà Cố gọi mấy chục cuộc mà tổng tài không nghe.”
“Tôi còn nghe chị Kiến Thanh một mình túc trực bệnh viện suốt đêm.”
“Thật tội nghiệp.”
“Có người vợ như vậy mà còn không biết trân trọng.”
Tiếng bàn tán nhanh chóng im bặt khi nhìn thấy Cố Dẫn Thương bước ra.
Nhưng những ánh mắt nhìn anh đã hoàn toàn thay đổi.
Ngày trước là kính nể.
Giờ chỉ còn lại thương hại.
Và khinh bỉ.
Cố Dẫn Thương siết chặt nắm tay.
Lần đầu tiên anh cảm nhận rõ ràng thế nào là ánh mắt của dư luận.
Đúng lúc ấy.
Tần Sơ Ảnh ôm một xấp tài liệu bước tới.
Đôi mắt cô đỏ hoe.
Nhìn thấy Cố Dẫn Thương, nước mắt lập tức lăn xuống.
“Dẫn Thương…”
Giọng cô run run.
“Em vừa đọc tin tức.”
“Xin lỗi…”
“Nếu hôm đó em không đề nghị anh cùng đi khảo sát…”
“Thì mọi chuyện đã không thành ra thế này.”
Nói đến đây.
Cô nghẹn ngào đưa tay muốn nắm lấy cánh tay anh.
Theo thói quen trước đây.
Mỗi lần cô tỏ ra tủi thân như vậy.
Cố Dẫn Thương đều sẽ dịu giọng dỗ dành.
Nhưng lần này.
Anh không hề động.
Chỉ lặng lẽ nhìn cô.
Ánh mắt ấy khiến Tần Sơ Ảnh bất giác khựng lại.
Lần đầu tiên.
Cô cảm thấy trong mắt người đàn ông này không còn sự dịu dàng.
Chỉ còn sự xa lạ.
Trong đầu Cố Dẫn Thương không ngừng hiện lên hình ảnh trên đoạn video.
Đọc tiếp: Chương 4 →