Bác Sĩ Là Người Yêu Cũ
Chương 3
“Sau đó, bốn ngón khép lại, dùng phần thịt đầu ngón, không phải móng tay. Từ đây,”
Đầu ngón tay anh ta chấm nhẹ vào một vị trí tưởng tượng.
“Bắt đầu, theo chiều kim đồng hồ.”
Ngón tay anh ta bắt đầu chuyển động chậm rãi, đều lực, vẽ vòng tròn, vừa làm vừa giải thích:
“Phạm vi khoảng bằng một bàn tay che phủ, đừng chỉ tập trung vào một điểm. Lực ở mức cảm thấy hơi ê tức nhẹ, nhưng không gây đau nhói. Khi tự thao tác, tay còn lại có thể đỡ phía dưới để hỗ trợ ổn định.”
Cách Giang Tầm giảng giải rõ ràng, bình tĩnh, động tác làm mẫu cũng nghiêm túc không chê vào đâu được.
Nếu bỏ qua hoàn cảnh kỳ quái này, thì đây đúng là một buổi hướng dẫn y tế từ xa hoàn hảo.
Tôi làm theo chỉ dẫn của Giang Tầm, vụng về thử nghiệm qua lớp đồ ngủ.
Nhưng ánh mắt lại không nhịn được mà thỉnh thoảng liếc sang màn hình, nhìn bàn tay của anh ta đang nghiêm túc “mô phỏng massage” kia.
Bàn tay từng nắm tay tôi, từng vuốt tóc tôi. Giờ đây lại đang ở cách không gian hướng dẫn tôi massage chỗ đó.
Không khí yên tĩnh, chỉ có giọng giải thích đều đều của Giang Tầm, và tiếng hô hấp hơi rối loạn của chính tôi.
Một luồng nóng khó nói lan từ má lên tới vành tai, rồi trượt xuống cổ. Không biết là vì ngượng, hay vì thứ gì khác.
“Đại khái là cảm giác này. Tự cảm nhận lực và phạm vi.”
Giang Tầm kết thúc phần làm mẫu, hạ tay xuống.
“Mỗi ngày kiên trì. Cách chọn tinh dầu trong tài liệu có ghi rồi, không khuyến nghị dùng loại có thành phần phức tạp.”
“Ờm.”
Tôi đáp khô khốc một tiếng, vội vàng chỉnh lại camera điện thoại chiếu thẳng vào mặt mình.
Trong màn hình, Giang Tầm nhìn tôi, ánh mắt dường như dừng lại một thoáng trên mái tóc vẫn còn hơi ướt của tôi.
“Ngủ sớm đi, đừng thức khuya.” Nói xong, anh ta ngừng lại một chút, rồi tiếp tục: “Lần sau đừng để số điện thoại không hợp lệ. Không liên lạc được với bệnh nhân sẽ ảnh hưởng theo dõi.”
Chưa kịp để tôi phản ứng, Giang Tầm đã nói một câu “thế nhé”, rồi kết thúc cuộc gọi video.
Màn hình tối lại, phản chiếu gương mặt tôi đang trợn mắt há mồm.
Tôi nhìn chằm chằm giao diện WeChat đã trở lại yên tĩnh.
Cảm giác căng tức nơi ngực, dường như thật sự đã dịu đi một chút sau màn hướng dẫn từ xa nghiêm túc đến mức quá đáng của Giang Tầm.
Nhưng mớ bòng bong trong lòng tôi thì hình như lại rối hơn.
Người đàn ông này, rốt cuộc muốn làm gì?
Tôi ngã người xuống giường, kéo chăn trùm kín đầu.
Thế nhưng trong đầu lại không khống chế được mà tua lại cảnh trong video vừa rồi: đường quai hàm rõ nét của Giang Tầm, yết hầu khẽ chuyển động, và đôi mắt tập trung đến cực độ khi làm mẫu.
Đúng là gặp quỷ rồi.
Màn hình điện thoại lại sáng lên, một tin nhắn WeChat mới hiện lên.
Giang Tầm: [Quên nói, kiêng ăn. Đồ cay kích thích, caffeine, thực phẩm nhiều chất béo nên hạn chế.]
Ngay sau đó, thêm một tin nữa.
Giang Tầm: [Còn nữa, giữ cảm xúc ổn định. Đừng động một chút là nổi giận.]
Tôi nhìn hai tin nhắn này, đặc biệt là câu cuối cùng, suýt nữa bóp nát điện thoại.
Tôi: [Bác sĩ Giang, hành vi hiện tại của anh cực kỳ ảnh hưởng đến sự ổn định cảm xúc của tôi!]
Lần này, anh ta trả lời rất nhanh.
Giang Tầm: [Ồ. Vậy là lỗi của tôi.]
Rồi hết.
Tôi trừng mắt nhìn cái chữ “ồ” chẳng có chút thành ý nào kia, cùng câu “lỗi của tôi” càng khiến người ta tức điên phía sau, đấm một quyền lên gối.
Hai tuần tiếp theo, tôi và Giang Tầm duy trì một kiểu “quan hệ bác sĩ – bệnh nhân” cực kỳ quái dị.
Thuốc uống đúng giờ.
Danh sách kiêng khem dán ngay trên tủ lạnh, dù đơn anh kê khắt khe đến mức khiến tôi chỉ muốn chửi thề.
Massage… cũng vẫn làm.
Phải thừa nhận, lần anh ta thị phạm qua video tuy khiến tôi xấu hổ đến mức muốn đào lỗ chui xuống, nhưng phương pháp thật sự có hiệu quả, cảm giác căng tức giảm đi không ít.
Chúng tôi thỉnh thoảng liên lạc qua WeChat, thường là anh ta “theo dõi bệnh tình”:
Giang Tầm: [Triệu chứng có đỡ hơn không?]
Tôi: [Đỡ hơn rồi.]
Giang Tầm: [Có thức khuya không?]
Tôi:[ …Cố gắng.]
Giang Tầm: [Cố gắng tức là có.]
Tôi: [Bác sĩ Giang, anh có quản hơi rộng không?]
Giang Tầm: [Chỉ định y khoa.]
Cuộc đối thoại thường kết thúc tại đây, bị mấy chữ đó của anh ta chặn đứng hoàn toàn.
Vòng bạn bè của anh ta không cập nhật gì nữa, cái lượt thích kia giống như một sự cố, hoặc là do tôi hoa mắt.
Tối trước ngày tái khám, tôi đang đứng trước gương bôi thuốc ngoài da, điện thoại rung lên.
Là Giang Tầm, gửi thẳng một tin nhắn chữ:
Giang Tầm: [Ngày mai ba giờ chiều, phòng khám. Mang theo bệnh án và phiếu kiểm tra lần trước.]
Tôi: [Biết rồi, tin nhắn hẹn lịch tôi nhận được rồi.]
Giang Tầm: [Ừ. Đừng đến muộn.]
Vẫn cái kiểu chết tiệt đó. Tôi bĩu môi, không thèm trả lời.
Chiều hôm sau, tôi canh đúng giờ tới bệnh viện.
Ngồi chờ khám mà chẳng hiểu sao lại thấy hơi bồn chồn, phải hít thở sâu mấy lần mới đẩy cửa bước vào.
Giang Tầm đang nhìn màn hình máy tính, áo blouse trắng chỉnh tề không một nếp nhăn.
Nghe tiếng động, anh ta quay đầu lại, ánh mắt dừng trên mặt tôi đúng một giây, rồi lập tức ra vẻ công vụ, ra hiệu: “Ngồi.”
“Cảm giác thế nào?” Anh ta vừa hỏi, vừa mở bệnh án điện tử của tôi.
“Đỡ nhiều rồi, căng tức nhẹ đi hẳn, thở cũng dễ hơn.”
“Có duy trì không tự massage không?”
“…Có.”
Tôi đáp mập mờ, có chút không tự nhiên.
“Nằm lên, kiểm tra một chút.”
Anh ta đứng dậy, kéo rèm phòng trong ra.
Quy trình quen thuộc, cảm giác ngượng ngùng cũng quen thuộc.
Nhưng lần này Giang Tầm kiểm tra có vẻ kỹ hơn, phạm vi và thời gian ngón tay ấn xuống đều dài hơn.
Ở khoảng cách gần như vậy, tôi ngửi thấy mùi thuốc sát trùng nhàn nhạt trên người anh ta, xen lẫn một mùi rất nhẹ, sạch sẽ, giống như hương nước giặt còn sót lại.
Hơi thở đều đặn, ánh mắt tập trung vào vị trí kiểm tra, chuyên nghiệp đến mức không thể bắt bẻ.
Thế nhưng tôi vẫn không thể hoàn toàn thả lỏng, cơ thể hơi căng ra.
“Mem mềm hơn lần trước, các nốt kết có nhỏ lại.”
Giang Tầm đưa ra kết luận, lùi ra sau, tháo găng tay.
“Hồi phục khá tốt. Tiếp tục duy trì.”
Tôi thở phào nhẹ nhõm, vội vàng ngồi dậy chỉnh lại quần áo.
Quay về bàn làm việc, Giang Tầm gõ bàn phím sửa bệnh án, kê đơn thuốc tiếp theo.
Phòng khám rất yên tĩnh, chỉ có tiếng gõ phím và âm thanh ồn ào mơ hồ bên ngoài.
“Vậy nên,” Giang Tầm đột ngột lên tiếng, mắt vẫn nhìn màn hình. “Hồi đó vì sao chia tay?”
Tôi giật mình ngẩng đầu, tưởng mình nghe nhầm.
Biểu cảm anh ta không thay đổi, ngón tay vẫn gõ phím đều đều, như thể chỉ thuận miệng hỏi một câu “hôm nay thời tiết thế nào”.
“Anh hỏi cái đó làm gì?” Giọng tôi hơi thiếu tự nhiên.
“Tìm hiểu nguyên nhân kích thích cảm xúc của bệnh nhân, có lợi cho việc quản lý bệnh tình.”
Anh ta nghiêng đầu liếc tôi một cái, lý do đầy đủ đến mức khiến người ta nghiến răng.
Chuyện cũ bị lật lại một cách đột ngột, lại còn là trong hoàn cảnh thế này.
Trong lòng tôi, chút ngượng ngùng và ấm ức vừa lắng xuống lập tức “bùng” lên lần nữa.
“Tại sao à? Anh nói xem tại sao?” Tôi gắt lên.
“Giang Tầm, lúc đó chúng ta đang yêu đương, không phải mở hội thảo dưỡng sinh! Tôi muốn nắm tay đi dạo, xem phim, còn anh thì sao?”
“Không phải ở trong phòng thí nghiệm thì cũng đang trên đường tới phòng thí nghiệm, nói chuyện toàn số liệu với luận văn!”
“Tôi muốn… tôi muốn thân mật hơn một chút, còn anh thì sao?”
“Anh còn đoan chính hơn cả Liễu Hạ Huệ! Có lúc tôi còn nghi ngờ anh lấy tôi làm bình phong!”
Tôi nói một hơi hết sạch, lồng ngực phập phồng.
Những tủi thân và khó hiểu tích tụ bao năm, trong căn phòng khám đầy mùi thuốc sát trùng của người yêu cũ này, cuối cùng cũng tìm được một lối thoát hoang đường.
Đọc tiếp: Chương 4 →