Bạn Gái Mười Vạn Một Tháng
Chương 2
Tôi cảm động đến mức chỉ muốn bày anh ta lên thờ luôn.
Thế là ngày hôm sau, tôi càng được nước lấn tới, trực tiếp gửi cho anh ta một đoạn ghi âm, kèm giọng nói: “Chào buổi sáng, chồng ơi, hôn một cái~”
Giọng Tống Thanh Vân hoảng hốt vang lên từ đoạn ghi âm: “Cô nghiêm túc chút coi! Tin không tôi bắt cô trả tiền lại đấy!”
Được thôi.
Sau này tôi mới biết, hóa ra Tống Thanh Vân và tôi lại học cùng một trường đại học.
Trong trường, anh ta coi như cũng là một nhân vật khá nổi, đúng như cô gái trong nhà hàng hôm đó đã nói.
Anh ta đúng là kiểu người trừ có tiền ra thì chẳng có gì khác.
Không thích nghe giảng, tôi phải dậy sớm đi điểm danh thay anh ta ở lớp. Ngoài việc học chuyên ngành của mình, để đảm bảo điểm số của thiếu gia họ Tống qua được, tôi còn phải học luôn cả chuyên ngành của anh ta rồi kèm thêm cho anh ta.
Tống Thanh Vân không ngốc, nhưng khả năng tập trung cực kém. Mỗi lần tôi nghiêm túc giảng bài cho anh ta, anh ta đều sẽ nhìn chằm chằm vào mặt tôi rồi ngẩn ngơ tận đâu đâu, cho đến khi bị tôi gõ cho tỉnh lại.
Gương mặt tuy khá ưa nhìn, nhưng cũng rất dễ thu hút một đống đào hoa rắc rối.
Những lúc như vậy, với tư cách bạn gái của anh ta, tôi phải đứng ra, giúp thiếu gia họ Tống chặn đám ong bướm bám riết kia, đồng thời còn kiêm luôn chức năng cái khiên, che chở cho anh ta.
Nhưng Tống Thanh Vân ra tay rất hào phóng. Có lần tôi ôm anh ta thật chặt, hung hăng tuyên bố chủ quyền một trận, thiếu gia họ Tống hiếm khi đỏ mặt, còn dẫn tôi đi ăn một bữa ra trò.
Tính tình thì tệ. Có hôm nửa đêm đột nhiên gọi điện cho tôi, nói thèm hoành thánh, đợi tôi lặn lội đường xa mua hoành thánh mang đến nhà anh ta xong, thấy tôi chỉ mua có một bát, anh ta lại bắt đầu nổi cáu, nói không ăn nữa.
Để khỏi lãng phí, tôi đành ăn hết một bát hoành thánh ở nhà anh ta rồi ở lại qua đêm.
Kết quả sáng hôm sau tỉnh dậy, Tống Thanh Vân mặt đen như đít nồi đứng trước giường tôi, hỏi: “Tối qua sao cô không nhắn cho tôi chúc ngủ ngon.”
Tôi vừa tỉnh ngủ, đầu óc mơ màng: “Tôi ngủ ngay phòng bên cạnh anh mà, còn phải nhắn nữa à?”
“Suất Uyển.” Anh ta gần như nghiến răng nghiến lợi: “Tối qua tôi nghe cả tiếng báo thức của cô rồi! Cô lấy cớ báo thức để nhắn chúc buổi sáng với chúc ngủ ngon cho tôi thì tôi cũng nhịn rồi, báo thức reo rồi mà còn không nhắn, cô muốn tôi trừ tiền của cô à!”
“… Xin lỗi, lần sau tôi sẽ chú ý, tuyệt đối sẽ không phạm lỗi như vậy nữa.”
Tôi xin lỗi rất thành khẩn, nhưng Tống Thanh Vân hình như còn tức hơn, cả buổi sáng mặt mày tối sầm, chẳng nói với tôi một câu nào.
Dù Tống Thanh Vân tính tình kém, lại hay bắt bẻ, nhưng ngoài những khuyết điểm đó ra, mỗi tháng anh ta đều sẽ chuyển tiền vào thẻ tôi rất đúng giờ.
Cho nên tính tổng thể, công việc này tôi vẫn làm rất vui vẻ.
Có một hôm, tôi nằm trong lòng Tống Thanh Vân cùng anh ta xem phim, đến đoạn cao trào của bộ phim, Tống Thanh Vân nhìn tôi, đột nhiên hỏi: “Suất Uyển, cô có muốn hôn tôi không?”
“A” một tiếng, tôi còn chưa kịp phản ứng thì theo bản năng nói: “Cái này là tính thêm tiền đấy.”
Nói xong tôi mới thấy hối hận, sắc đen trên mặt Tống Thanh Vân đang lan ra với tốc độ mắt thường cũng có thể thấy được, tôi vội vàng nói: “Nhận nhận nhận, bây giờ nhận ngay.”
Tống Thanh Vân nghiến răng, cười lạnh: “Muộn rồi, tiền này tôi không muốn trả nữa.”
Dứt lời, anh ta giật điện thoại đi, giận đùng đùng bỏ đi.
Đại thiếu gia nhà họ Tống đúng là rất khó hầu hạ.
3
Năm hai đại học, lớp của Tống Thanh Vân tổ chức một chuyến cắm trại trên núi.
Với thân phận “người nhà” lâu năm, chuyên thay anh điểm danh, chép bài hộ, tôi đương nhiên cũng nhận được lời mời tham gia đầy nhiệt tình.
Hôm đó trên núi lất phất mưa phùn.
Tôi ôm bó củi khô khó khăn lắm mới nhặt được, ngồi giữa khu cắm trại nhóm lửa.
Thấy Tống Thanh Vân không có mặt, một cô gái bên cạnh cố tình cao giọng kể chuyện:
“Nghe nói mấy năm trước có người phụ nữ làm tiểu tam, bị chính thất bắt tại trận rồi kéo ra đường đánh cho một trận nhớ đời.”
Một cô gái khác lập tức phối hợp:
“Thật à? Thế thì đáng đời quá còn gì. Phá hoại gia đình người khác, bị như vậy cũng không oan.”
“Đúng thế. Vì tiền mà chuyện gì cũng dám làm. Loại người như vậy còn điều gì không làm được nữa? Bản thân hèn hạ thì sinh con gái ra cũng chẳng khá hơn. Chỉ cần thấy ai có tiền là lập tức bám lấy, đúng là làm mất mặt phụ nữ chúng ta.”
Vừa nghe những lời đó, tôi đã biết họ đang ám chỉ ai.
Nhưng từ nhỏ đến lớn, tôi nghe quá nhiều rồi.
Nhiều đến mức chẳng còn cảm giác gì nữa.
Hai người thấy tôi không phản ứng, càng nói càng quá đáng.
“Nhìn cũng giống chó thật đấy. Chủ bảo làm gì là làm nấy, chẳng có chút tự trọng nào.”
Lúc này đống lửa cuối cùng cũng bén lên.
Tôi cầm chiếc nồi đứng dậy chuẩn bị đi lấy nước.
Khi đi ngang qua họ, tôi chỉ bình thản buông một câu:
“Nhường đường chút.”
Thái độ thờ ơ của tôi khiến sắc mặt hai người lập tức khó coi.
Đúng lúc ấy Tống Thanh Vân mang thịt và đồ ăn quay lại, họ cũng không tiện nói thêm gì nữa, chỉ đành hậm hực tránh sang một bên.
Ăn uống xong xuôi thì trời cũng đã tối hẳn.
Lớp trưởng đề nghị mọi người tự dựng lều nghỉ qua đêm.
Sau khi bê lều từ trên xe xuống rồi loay hoay dựng xong, tôi mới nhận ra Tống Thanh Vân đã biến mất từ lúc nào.
Thấy tôi nhìn quanh tìm người, hai cô gái lúc nãy liền cười nói:
“Cậu tìm Tống Thanh Vân à? Anh ấy lên núi rồi.”
Tôi nhíu mày.
Họ lập tức nói tiếp:
“Bọn tớ không lừa cậu đâu. Anh ấy bảo muốn lên ngôi miếu hoang phía trên xem thử. Không tin thì gọi điện hỏi đi.”
Nói xong, hai người liền chui vào lều.
Tôi lấy điện thoại gọi cho Tống Thanh Vân.
Nhưng gọi liên tiếp mấy cuộc vẫn không ai bắt máy.
Nhìn con đường núi tối om phía trước, tôi biết tám chín phần là họ đang bày trò.
Thế nhưng lỡ như Tống Thanh Vân thật sự lên đó một mình thì sao?
Với cái tính xấu xa ấy của anh, nếu bị lạc giữa núi chắc chắn sẽ nổi điên mất.
Nghĩ vậy, sau khi báo với lớp trưởng một tiếng, tôi cầm ô đi về phía ngôi miếu hoang từng ghé qua ban ngày.
4
Đường núi sau cơn mưa vô cùng trơn trượt.
Ban ngày nơi này còn mang vẻ thanh tĩnh yên bình, nhưng khi màn đêm buông xuống, mọi thứ như phủ thêm một lớp màu u ám.
Tôi vừa đi vừa gọi tên Tống Thanh Vân.
Thế nhưng đáp lại chỉ có tiếng gió rít qua những tán cây.
Đến nơi, ngôi miếu hoang trống trơn không một bóng người.
Tôi thở dài bất lực, đành quay đầu xuống núi.
Chỉ là lên núi thì dễ, xuống núi mới khó.
Trời lại tối đến mức gần như không nhìn rõ đường.