Bắt Nhầm Trạng Nguyên Lang
Chương 1
1.
“Dung… Dung Khuyết?”
Ta nằm bò trên người hắn, một tay nắm thắt lưng, một tay chống trên cơ bụng rắn chắc, có chút luống cuống ngước mắt nhìn hắn.
“Vệ Trầm Tuyết! Xuống ngay!”
Dung Khuyết toàn thân cơ bắp căng cứng, nghiến chặt răng, sắc mặt âm trầm như sắp nhỏ ra nước, đôi hắc mâu lạnh lẽo gắt gao nhìn chằm chằm vào bàn tay đang làm loạn của ta.
Nhìn đôi mắt đầy sát khí của Dung Khuyết, trong đầu ta vô thức hiện lên cảnh tượng mình bị trói trong ngục tối chịu hình lăng trì, sợ tới mức run bắn người, vội vàng từ trên người hắn bò xuống.
“Xin lỗi, xin lỗi! Trạng nguyên lang, ta sai rồi!”
Là vị công chúa vô dụng nhất triều Đại Lễ, ta chẳng có tiền đồ gì, không chỉ tham tài háo sắc mà còn tham sống sợ chết, hầu như bị cái kết cục của chính mình dọa cho nhũn cả chân tay.
Ta run rẩy đưa tay tháo xiềng xích bạc trên người Dung Khuyết, vừa tháo vừa xin lỗi loạn xạ: “Ta chính là bị sắc tâm che mờ mắt, Trạng nguyên lang đại nhân đại lượng đừng chấp nhất với ta…”
Nào ngờ vì quá căng thẳng, ngón tay không cẩn thận lướt qua bụng dưới của hắn.
Một giọt mồ hôi từ thái dương Dung Khuyết chảy xuống, yết hầu hắn khẽ động, phát ra một tiếng rên hừ nhẹ, sát ý trong đôi mắt đen như mực càng đậm hơn.
Cứu… cứu mạng!
Tay ta run rẩy dữ dội hơn, tốn bao công sức mới tháo được xiềng xích bạc ra. Ta như trút được gánh nặng, nở một nụ cười nịnh nọt: “Trạng nguyên lang, xích đã tháo rồi, ngươi…”
Ta chưa kịp nói hết câu, cánh tay đã bị một bàn tay to lớn, nóng bỏng đầy sức mạnh siết chặt. Trời đất quay cuồng, trong chớp mắt ta đã bị Dung Khuyết ép chặt xuống giường.
Ta trợn tròn mắt, bỗng nhớ ra, lúc nãy ta có “bỏ thêm chút thuốc” vào chén trà của Dung Khuyết. Thời gian trôi qua nãy giờ, chắc là đã đến lúc phát tác rồi.
Vẻ thanh lãnh trầm ổn thường ngày của Dung Khuyết hoàn toàn biến mất, hơi thở dồn dập và nóng hổi phả vào bên tai ta, bàn tay đang khống chế cổ tay ta càng lúc càng dùng lực.
“Dung Khuyết ngươi… ngươi bình tĩnh một chút! Ngươi xuống trước đã, chúng ta có chuyện gì thì từ từ thương lượng…”
Trong lúc hoảng loạn, ta cố gắng đẩy hắn ra, nhưng dù thế nào cũng không lay chuyển được hắn mảy may. Ta hoàn toàn hoảng sợ, há miệng gọi người: “Người đâu mau đến đây!”
Thế nhưng ta quên mất rằng, để không ai quấy rầy đêm xuân của ta và Dung Khuyết, ta đã sớm đuổi hết đám nha hoàn trực điện đi rồi.
Ánh mắt Dung Khuyết thâm trầm, khóe môi nhếch lên một độ cong lạnh lẽo.
“Muộn rồi, Tam công chúa.”
Khi nụ hôn nóng bỏng kia rơi xuống, ta mới biết, lỗi lầm một khi đã phạm phải thì không thể cứu vãn được nữa.
2.
Sau đêm đó, ta lo sợ thu mình trong phủ công chúa, mấy ngày liền không dám ra ngoài.
Trong sách, ta không chỉ cưỡng đoạt Dung Khuyết, thậm chí còn đem chuyện của chúng ta rêu rao khắp kinh thành, ép hắn phải làm phò mã của mình.
Xong đời rồi… Dung Khuyết, hắn vốn có nữ chính định mệnh của mình mà.
Ta đau khổ đấu tranh một hồi, quyết định cứu vãn tình thế. Ta sai nha hoàn gửi cho Dung Khuyết một bức thư, trong thư viết: 【 Chúc Trạng nguyên lang sớm tìm được lương duyên 】, đồng thời gửi kèm theo rất nhiều ngân phiếu.
Thư gửi đi rồi lại như đá chìm đáy bể, không hề có hồi âm.
Thời gian trôi qua, nỗi sợ trong lòng ta cũng dần nhạt đi đôi chút, có lẽ Dung Khuyết đang bận việc công, không rảnh để để tâm đến ta.
Cho đến dịp Trung thu tới, trong cung tổ chức yến tiệc, với thân phận Trạng nguyên lang, Dung Khuyết dĩ nhiên được mời tham dự.
3.
Tiệc Trung thu được tổ chức tại điện Lan Chiêu.
Bệ hạ đương kim là Đại hoàng huynh của ta, từ lúc còn là Thái tử huynh ấy đã đối xử tốt với ta, vì vậy chỗ ngồi của ta được sắp xếp ngay phía dưới huynh ấy.
Yến tiệc chưa khai mạc, các vị đại thần và gia quyến được mời tụ tập lại trò chuyện với nhau. Nhưng có lẽ vì danh tiếng của ta quá tệ, chẳng ai thèm đoái hoài đến ta. Ta một mình cũng thấy tự tại, thong thả ăn bánh trái.
Bỗng nhiên, điện Lan Chiêu đang náo nhiệt bỗng im bặt trong thoáng chốc.
Ta cảm thấy có điều lạ liền ngẩng đầu lên, tình cờ bắt gặp ánh mắt đạm mạc, thanh lãnh của Dung Khuyết ngay tại cửa điện.
Đêm nay Dung Khuyết diện một bộ thanh bào, vạt áo như mây trôi, ánh trăng bạc rọi lên gương mặt khiến hắn trông như họa, không giống người phàm trần.
Ta lại một lần nữa không tiền đồ mà bị vẻ đẹp của Dung Khuyết làm cho chấn động, ngơ ngác nhìn hắn.
Bên tai lại truyền đến tiếng giễu cợt của Nhị công chúa: “Lời đồn quả nhiên không phải tự nhiên mà có, Tam hoàng muội của chúng ta cứ thấy nam nhân là mắt không rời đi được.”
Lúc này ta mới giật mình bừng tỉnh, cúi gằm mặt xuống, hận không thể tự vả cho mình hai cái.
Vệ Trầm Tuyết, còn dám nhìn, ngươi thật sự không sợ Dung Khuyết làm thịt ngươi sao!
Dung Khuyết ở phía đối diện cũng dời tầm mắt không nhìn ta nữa. Sau khi ngồi vào vị trí, hắn liền bị đám đồng liêu lắm lời vây quanh.
“Trạng nguyên lang sinh ra tuấn mỹ như thế, lại có tài hoa nhường này, thật không biết tiểu thư nhà ai mới xứng đôi với ngài. Nói đi cũng phải nói lại, Dung trạng nguyên của chúng ta đã có cô nương nào trong lòng chưa?”
“Thông thường trong thoại bản đều nói, Trạng nguyên lang ở quê nhà đều có một vị biểu muội tư định chung thân… Hắc hắc, Dung huynh, ngài nói xem chuyện này là thật hay giả?”
Những lời trêu đùa của họ lọt vào tai ta rất rõ ràng. Ta giả vờ cúi đầu ăn trái cây, nhưng thực chất là vểnh tai lên nghe lén.
Dung Khuyết có chút bất lực đỡ trán, giọng nói thanh thúy dễ nghe: “Chư vị đừng trêu chọc ta nữa, ta chưa từng có hôn phối, cũng không có người trong lòng.”
Hây… Nghe được câu trả lời đúng như dự đoán, trong lòng ta dâng lên một cảm giác chua xót nhàn nhạt, trái cây trong miệng cũng chẳng còn thấy ngọt nữa.
4.
Yến tiệc bắt đầu.
Tiếng tơ trúc vang lên từng hồi, các vũ nữ váy áo thướt tha, tiếng hát du dương, không khí buổi tiệc vô cùng tốt. Trong đó không thiếu những vị công tử và tiểu thư vừa mắt nhau, đang nhìn nhau từ xa, đưa tình qua ánh mắt.
Còn ta, vị Tam công chúa bình thường không não lại háo sắc, chỉ có thể lẳng lặng ăn đồ ăn.