Bí Mật Sau Tủ Gỗ

Chương 3



Đối diện với cánh cửa gỗ, tôi dùng giọng nói chỉ đủ cho mình tôi nghe thấy.

“Lâm Thịnh.”

Dừng một nhịp.

“Tôi biết anh đang ở bên trong.”

“Tôi không biết anh và mẹ anh đang diễn vở kịch gì.”

“Nhưng tôi không sợ anh đâu.”

Nói xong, tôi quay người bước đi.

Không chờ hồi đáp, cũng không muốn nghe.

Ra đến phòng khách, tôi lấy điện thoại ra, liếc nhìn màn hình camera.

Cánh cửa tủ hé ra một khe nhỏ.

Rồi lại đóng lại.

Anh ta đã nghe thấy.

Trò chơi đã thay đổi rồi.

Sáng hôm sau, tôi vẫn đưa Đóa Đóa đi mẫu giáo như bình thường.

Lần này tôi gọi điện trước cho Hà Vi.

“Vi Vi, bao giờ cậu về?”

“Ngày mốt, sao thế? Nghe giọng cậu lạ lắm.”

“Cậu về rồi nói, chuyện của Lâm Thịnh.”

“Hai người cãi nhau à?”

“Còn nghiêm trọng hơn cãi nhau.”

Hà Vi không gặng hỏi thêm, “Tớ sẽ đổi vé, tối nay về luôn. Cậu gửi Đóa Đóa sang nhà mẹ tớ trước đi, đừng có một mình chịu đựng.”

“Được.”

Cúp máy, tôi lái xe đến công ty của Lâm Thịnh.

Công ty công nghệ Thịnh Viễn, nằm ở tầng mười bảy tòa nhà văn phòng, là một công ty internet quy mô vừa, Lâm Thịnh làm quản lý dự án bộ phận dữ liệu.

Cô bé lễ tân nhận ra tôi.

“Chị Lâm, lâu lắm không thấy chị đến.”

“Chị muốn tìm Lâm Thịnh một chút.”

“Anh Lâm chuyển công tác sang chi nhánh Thượng Hải rồi mà chị?” Lễ tân lật lật danh sách trên máy tính, “Đi từ đầu tháng ba, đến nay cũng được hai tháng rưỡi rồi.”

“Đúng rồi, chị muốn tìm ít đồ của anh ấy. Văn phòng của anh ấy còn vào được không?”

“Đang khóa chị ạ, để em hỏi phòng hành chính giúp chị.”

Người bên hành chính dẫn tôi lên tầng mười bảy.

Văn phòng của Lâm Thịnh nằm ở cuối hành lang, cửa khóa, qua lớp kính bên hông có thể nhìn thấy bên trong.

Màn hình máy tính trên bàn đen ngòm, giá tài liệu trống trơn.

Chậu cây trầu bà ở góc phòng đã vàng úa một nửa, đất trong chậu khô nứt nẻ.

Hơn hai tháng không ai chăm sóc.

Nếu Lâm Thịnh thực sự được công ty cử đi Thượng Hải làm dự án quan trọng, trước khi đi anh ta sẽ không dọn dẹp văn phòng sạch sẽ đến mức này.

Ít nhất cũng sẽ nhờ đồng nghiệp tưới cây.

“Trước khi anh Lâm đi Thượng Hải, có biểu hiện gì bất thường không em?” Tôi hỏi người bên hành chính.

“Dạ…” Cô ấy nghĩ ngợi, “Cũng hơi đột ngột chị ạ, hôm trước vẫn còn đang họp, hôm sau đã bảo là chuyển đi rồi. Do sếp Triệu ký duyệt.”

“Quan hệ giữa sếp Triệu và anh ấy thế nào?”

“Khá tốt ạ, sếp Triệu rất trọng dụng anh ấy.”

Tôi muốn tìm sếp Triệu, nhưng được báo là hôm nay sếp đi vắng.

Ra khỏi tòa nhà văn phòng, tôi ngồi trong xe tra cứu vài thứ.

Đầu tiên là mở ứng dụng ngân hàng, kiểm tra lịch sử tiêu dùng thẻ tín dụng của Lâm Thịnh.

Tôi có quyền sử dụng thẻ phụ của anh ta, nên có thể xem được sao kê.

Các khoản chi tiêu trong hai tháng qua đều tập trung ở Thượng Hải.

Khách sạn, nhà hàng, cửa hàng tiện lợi.

Trông có vẻ đúng là một người đang sống ở Thượng Hải thật.

Nhưng tôi nhìn kỹ lại các con số.

Khách sạn mỗi ngày 328 tệ, không sai một ngày nào.

Cửa hàng tiện lợi tiêu từ 45 đến 50 tệ vào khoảng 9 rưỡi tối mỗi ngày.

Nhà hàng thì loanh quanh khu vực đường Nguyệt Hà.

Quá quy củ.

Một người thực sự đi công tác xa không thể ngày nào cũng ở một khách sạn cùng mức giá, không thể tối nào 9 rưỡi cũng đi đúng một cửa hàng tiện lợi.

Trừ khi những khoản chi tiêu này là giả mạo.

Nhờ người quẹt hộ, hoặc dùng cách nào đó để tạo ra giao dịch từ xa.

Tôi chụp màn hình lưu lại toàn bộ dữ liệu.

Sau đó, tôi lại tra cứu tiền điện nước và khí đốt.

Từ tháng ba, tiền nước tăng 18%, tiền điện tăng 25%, khí đốt tăng 20%.

Lượng sử dụng của hai người lớn và một trẻ nhỏ trước đây, bây giờ trên danh nghĩa chỉ còn tôi và Đóa Đóa.

Chi phí không giảm mà còn tăng.

Con số không biết nói dối.

Trong nhà luôn có người thứ ba.

Buổi chiều lúc tôi đi đón Đóa Đóa, lại chạm mặt một bất ngờ.

Triệu Tú Lan đang đứng trước cổng trường mẫu giáo.

“Tô Vãn.” Bà ta nhìn thấy tôi, trên mặt nở nụ cười giả lả.

“Mẹ? Sao mẹ lại đến đây?”

“Mẹ nhớ Đóa Đóa quá, đến đón con bé về nhà ăn cơm.”

“Không cần đâu, con mua đồ ăn xong hết rồi.”

Nụ cười của Triệu Tú Lan khựng lại.

“Cô xem kìa, tôi làm bà nội muốn ăn bữa cơm với cháu gái cũng không được sao?”

Tôi không nhượng bộ.

“Hôm khác đi mẹ, hôm nay Đóa Đóa có bài tập vẽ phải làm.”

Triệu Tú Lan nhìn tôi, nụ cười dần tắt.

“Tô Vãn, mẹ nói với con chuyện này.”

“Mẹ nói đi.”

“Lâm Thịnh ở Thượng Hải rất vất vả, cô một mình ở nhà cũng cáng đáng không nổi. Mẹ nghĩ hay là để Đóa Đóa sang ở với mẹ một thời gian, giảm bớt gánh nặng cho cô.”

Tôi nắm tay Đóa Đóa, các ngón tay siết chặt lại.

“Không cần đâu, con tự chăm sóc con bé được.”

“Cô suốt ngày đi làm, ném con bé ở trường mẫu giáo cả ngày, đón về cũng chẳng ngó ngàng tới…”

“Mẹ,” tôi ngắt lời bà ta, “Đóa Đóa là con gái con, con chăm sóc con bé là việc của con.”

Sắc mặt Triệu Tú Lan thay đổi.

“Cô có ý gì? Tôi là bà nội nó, tôi không có quyền quản à?”

“Con không có ý đó, ý con là mẹ không cần phải lo lắng.”

Đóa Đóa ngẩng đầu nhìn hai chúng tôi, hơi căng thẳng kéo gấu áo tôi.

Triệu Tú Lan lườm tôi vài giây, “Được, vậy cô tự lo cho tốt đi.”

Nói rồi bà ta quay lưng bước đi.

Đi được vài bước lại quay đầu lại.

“À phải rồi, dạo này ở nhà có gì bất thường không?”

Câu nói này làm tôi sởn gai ốc.

“Không có, mọi thứ đều bình thường.”

“Thế thì tốt.”

Triệu Tú Lan đi khuất, tôi đứng tại chỗ, nhìn bóng bà ta biến mất ở ngã tư.

Bà ta đang dò xét tôi.

Bà ta muốn mang Đóa Đóa đi, vì Đóa Đóa biết bí mật của Lâm Thịnh.

Bọn họ sợ Đóa Đóa sẽ tiếp tục kể với tôi.

Về đến nhà, tôi ngồi cùng Đóa Đóa vẽ tranh.

Con bé vẽ một bức tranh, trên đó có một cái tủ rất lớn, trong tủ vẽ một người.

Bên cạnh hình người đó có chú thích hai chữ viết nguệch ngoạc: Bố.

Tôi nhìn bức tranh đó, trầm ngâm rất lâu.

“Đóa Đóa, bức tranh này cho mẹ được không?”

“Vâng ạ.”

Tôi gấp gọn bức tranh, cất vào túi xách.

Tám giờ tối, Đóa Đóa đang ngồi ngoài phòng khách đọc truyện tranh.

Điện thoại của Lâm Thịnh gọi tới.

“Ninh Ninh, mẹ bảo hôm nay đến đón Đóa Đóa mà em không cho đón à?”

“Đóa Đóa có bài tập, em tự trông được rồi.”

“Em cứ để mẹ giúp một tay đi, mẹ cũng có lòng tốt mà.”

“Bà ấy có lòng tốt gì em rõ lắm.”

“Em có ý gì?” Giọng Lâm Thịnh lạnh đi một độ.

“Hôm qua mẹ anh nói với Đóa Đóa, nếu không có em thì anh có thể sống tốt hơn. Anh thấy câu đó có hợp lý không?”

Đầu dây bên kia im lặng.

“Mẹ anh không có ý đó…”

“Thế là ý gì?”

“Được rồi được rồi, để anh nói lại với mẹ.” Lâm Thịnh đáp qua quýt, rồi chuyển chủ đề.

“Dạo này ở nhà không có chuyện gì chứ?”

“Không có.”

“Cửa nẻo khóa chốt vẫn tốt chứ?”

“Vẫn tốt, anh hỏi chuyện này làm gì?”

Đọc tiếp: Chương 4 →

Đọc tiếp: Chương 4 →

Đọc tiếp: Chương 4 →

Chương trước
Loading...