Bước Chân Đi Đến Đâu, Đều Thành Thiện Quả

Chương 1



Bước Chân Đi Đến Đâu, Đều Thành Thiện Quả

Tôi chỉ sinh trước em gái năm phút.

Nhưng em ấy lại xinh đẹp hơn tôi, trắng trẻo hơn tôi, cũng thông minh hơn tôi.

Điều duy nhất tôi hơn em ấy, là sức khỏe.

Tôi có thể lăn lộn trong bùn đất cũng chẳng bao giờ đổ bệnh.

Còn em gái thì mùa xuân dị ứng phấn hoa, mùa hè dị ứng muỗi cắn, mùa thu đông lại dị ứng không khí lạnh.

Năm tôi chín tuổi, chỉ vì sờ vào một con mèo hoang.

Em gái liền nói mình khó chịu đến mức không thở nổi.

Ngày hôm đó, mẹ đánh tôi một trận thừa sống thiếu chết.

Mắt bà đỏ hoe, hỏi tôi: “Con có phải muốn hại chết em gái không?”

“Hại chết nó rồi, con sẽ là đứa con duy nhất trong nhà chứ gì!”

Thế nên sau đó, mẹ đưa tôi đến ở viện dưỡng lão.

Bà nghiêm túc nói: “Như vậy thì em gái con sẽ là đứa con duy nhất trong nhà rồi.”

01

Bố mẹ lại đến viện dưỡng lão thăm tôi.

Lần này là để mừng sinh nhật mười tuổi của tôi.

Họ mang theo bánh kem và váy mới, còn hát bài chúc mừng sinh nhật cho tôi nghe.

Rồi hỏi tôi: “Quả Quả, con muốn ước điều gì?”

Tôi thuận miệng đáp: “Cho con về nhà ở một đêm.”

Mẹ lập tức sa sầm mặt, nói: “Không được.”

“Bùi Quả, chúng ta đã thỏa thuận rồi, con phải ở viện dưỡng lão.”

“Con không ở nhà thì trong nhà sẽ ít vi khuẩn hơn, em gái con cũng không cần phải bị bệnh nữa.”

Trong sách truyện toàn là cha nghiêm mẹ hiền.

Ở nhà tôi thì ngược lại.

Mẹ rất nghiêm khắc, còn bố lúc nào cũng mềm lòng.

Ông nhìn mẹ, nhỏ giọng nói: “Chỉ ở một đêm thôi mà, cũng đâu phải không được.”

“Haim nay là sinh nhật Quả Quả, để con bé vui một chút đi.”

Mẹ lại đánh nhẹ vào tay bố.

“Không được là không được.”

“Lỡ Tiến Tiến lại dị ứng thì sao?”

“Lát nữa còn phải đến dự tiệc sinh nhật nữa đấy.”

Thế là tôi biết rồi, dù tôi và Bùi Tiến là chị em sinh đôi.

Nhưng hôm nay, em ấy có một bữa tiệc, còn tôi chỉ có một chiếc bánh kem mà thôi.

Đúng lúc này, Bùi Tiến cũng đứng dậy.

Em nhăn mặt nói: “Mẹ, phòng của Bùi Quả hôi quá, con muốn ra ngoài hít thở không khí.”

Khứu giác của Bùi Tiến rất nhạy.

Mỗi khi em nói muốn hít thở không khí, nghĩa là nhất định phải ra ngoài.

Nếu không em sẽ bị chóng mặt.

Nặng hơn còn có thể ngất xỉu ngay tại chỗ.

Vì vậy mẹ lập tức nói: “Được, mẹ đi với con.”

Nhưng tôi vẫn còn đang đội mũ sinh nhật, ngay cả nến cũng chưa kịp thổi.

Tôi nhìn ngọn lửa lay động, bỗng thấy hơi ngơ ngác.

Tôi không biết phòng mình hôi ở chỗ nào.

Ngày nào tôi cũng tắm rửa thay quần áo sạch sẽ.

May mà bố nhận ra sự lúng túng của tôi, ông cười hiền xoa tóc tôi.

“Nào, để bố cắt bánh kem cho con.”

Cũng được thôi.

Mẹ và Bùi Tiến không ở đây, mấy quả dâu tây trang trí trên bánh đều thuộc về tôi.

Thế là tôi chỉ huy bố cắt cho tôi hết miếng này đến miếng khác.

Ban đầu bố còn cười, nói: “Ăn từ từ thôi, đều là của con cả.”

Nhưng nhìn tôi ăn ngấu nghiến, ông lại thở dài một tiếng.

“Bánh kem này em gái con còn chưa ăn đâu.”

“Quả Quả, sao con không biết chia sẻ vậy?”

Miệng tôi đầy kem ngọt.

Thế mà trong lòng lại chua xót đến khó tả.

02

Tôi và Bùi Tiến là chị em sinh đôi.

Lúc tôi sinh ra nặng gần ba ký.

Nhưng em ấy chỉ nặng hơn một ký rưỡi.

Bế trên tay nhẹ bẫng như một chiếc lông vũ, khiến người ta chẳng dám thở mạnh.

Hơn nữa em ấy rất yếu ớt.

Nằm lồng kính suốt một tháng, nào là trớ sữa, viêm phổi, sốt cao, ngày nào cũng có tin xấu truyền về.

Trong khi đó, ở nhà tôi ăn được, đi vệ sinh được, ngủ được.

Từ khi ấy mẹ đã không muốn bế tôi nữa rồi.

Bà vừa khóc vừa nói:

“Quả Quả là một đứa trẻ ích kỷ.”

“Nếu nó chịu chia cho Tiến Tiến một nửa dinh dưỡng, Tiến Tiến đâu phải chịu những đau khổ này.”

Sau này Bùi Tiến xuất viện.

Mẹ chỉ cho em bú sữa mẹ để tăng sức đề kháng.

Nhưng sữa của mẹ không tốt, Bùi Tiến càng bú càng gầy.

Trong khi đó, bảo mẫu cho tôi uống sữa bột, tôi béo tròn như một chiếc tàu ngầm mini.

Mẹ lại khóc:

“Sao nó không biết chờ em gái một chút chứ.”

“Em nó yếu như vậy mà nó lại béo tốt thế kia, bảo lòng tôi làm sao chịu nổi.”

Về sau Bùi Tiến cuối cùng cũng béo lên một chút.

Nhưng vẫn cứ bị dị ứng.

Mùa xuân dị ứng phấn hoa, mùa hè dị ứng muỗi cắn, mùa thu đông dị ứng không khí lạnh.

Động một chút là mặt mày tái nhợt, không thể thở nổi.

Còn tôi thì lăn lộn trong bùn đất, đi trong mưa gió, cũng chẳng bao giờ đổ bệnh.

Lúc này, sự khác biệt về ngũ quan giữa tôi và Bùi Tiến bắt đầu lộ rõ.

Mẹ thường ôm Bùi Tiến vào lòng, nghiêm túc phân tích:

“Mũi cao, mắt to, hai mí rõ ràng, tóc vừa đen vừa dày, da lại trắng thế này, đúng là con của mẹ không sai vào đâu được.”

Ánh mắt bà chuyển sang tôi rồi buông một tiếng thở dài:

“Mũi tẹt, mắt một mí, xấu xí quá.”

“Chẳng giống mẹ, cũng chẳng giống Tiến Tiến.”

Tình cảm của bố mẹ rất tốt.

Bố nhìn thấu nỗi lo của mẹ, ôm lấy vai bà nói:

“Tại anh, đều tại anh cả.”

“Hai đứa con gái này, Quả Quả giống anh, còn Tiến Tiến giống em.”

Thế là mẹ lại cười.

Nhưng vì sao tôi khỏe mạnh còn Bùi Tiến cứ mãi đổ bệnh, câu hỏi này thực sự đã ám ảnh mẹ suốt một thời gian dài.

Đến mức sau này, bà bắt đầu tìm nguyên nhân từ những điều mê tín.

Tôi nhớ rõ nhất một lần, bà nói bà từng gặp một đứa trẻ tên Quả Quả, bố mẹ nó đều ly hôn cả rồi.

Hôm ấy bà nhìn thẳng vào mắt tôi, nói: “Con tên là Quả Quả, con biết mà đúng không?”

“Biết đâu chính vì con mà em gái mới cứ mãi đau ốm.”

Khi đó, tôi đã rất ít khi khóc.

Bởi vì Bùi Tiến biết khóc hơn tôi nhiều.

Mỗi lần em ấy rơi nước mắt đều vừa dữ dội vừa gấp gáp.

Đứa trẻ yếu hơn luôn là đứa có lý.

Bố mẹ lúc nào cũng nói với tôi:

“Bùi Quả, con là chị, phải nhường em.”

Nhưng tôi cũng chỉ sinh trước Bùi Tiến có năm phút mà thôi.

Sau đó, bố mẹ nhận được một tờ quảng cáo của viện dưỡng lão.

Rồi họ tìm ra vô số lý do để thuyết phục tôi.

Ví dụ như viện dưỡng lão chỉ cách nhà năm cây số.

Ví dụ như căn phòng tôi ở là phòng VIP cao cấp nhất.

Quan trọng hơn hết là, tôi không ở nhà thì em gái sẽ không bị bệnh nữa.

Cả ba người cùng nhìn tôi bằng ánh mắt mong chờ.

Vì thế tôi gật đầu:

“Vâng, con đi.”

Thật ra tôi không muốn đi.

Nhưng làm như vậy, họ sẽ vui.

03

Khi mới chuyển đến viện dưỡng lão, tôi mới hơn chín tuổi một chút.

Viện dưỡng lão chưa từng có một cư dân nào nhỏ tuổi như vậy.

Hàng xóm xung quanh đều kéo đến xem.

Nhìn thấy tôi, người thì bĩu môi, người thì cau mày, rồi có người lên tiếng trước:

“Chúng tôi vào đây để dưỡng già, không phải để trông trẻ giúp người khác đâu.”

Chương tiếp
Loading...