Cả Gia Tộc Đứng Về Phía Ta
Chương 2
2
Không phải nàng ta thi không tốt, mà là căn bản không thèm thi. Nàng ta cho rằng quy củ của Tiền gia là một sự sỉ nhục. Nàng ta là đích nữ của Hầu phủ, cớ gì phải đi ứng thí như kẻ đi thi khoa cử?
Quy củ của Tiền gia là quy củ, không ai được phá. Triệu Tĩnh Uyển không thi, Tiền gia không cưới. Tiền Mục Lăng từng làm loạn, từng quỳ trong từ đường, từng tuyệt thực, nhưng đều vô dụng. Tiền lão gia chỉ hỏi chàng một câu: “Con muốn gia phong của Tiền gia, hay muốn một Triệu Tĩnh Uyển?”
Cuối cùng, Tiền Mục Lăng chọn Tiền gia. Ít nhất, mọi người đều tưởng chàng chọn Tiền gia.
Chàng đi biền biệt hai tháng. Trong hai tháng đó, Chu thị mỗi ngày đều đến thăm ta một lần, trò chuyện, mang bánh ngọt cho ta, như thể sợ ta nghĩ quẩn. Ta thì chẳng có gì để nghĩ quẩn, cứ ăn ngon ngủ kỹ. Thư viện của Tiền gia ta vốn đã muốn vào xem từ lâu, trước đây Tiền Mục Lăng luôn nói “hôm khác sẽ đưa nàng đi”, giờ chàng không có nhà, ta vừa hay tự lấy chìa khóa vào trong.
Chu thị thấy ta ở lì trong thư viện cả ngày, lúc ra ngoài thì mặt mày lấm lem, vừa buồn cười vừa trách: “Đứa trẻ này, sao con lại vô tâm thế.”
Ta đáp: “Mẫu thân, con không vô tâm, con chỉ thấy rằng, vì một nam nhân không có ta trong lòng mà đau khổ thì thật không đáng.”
Chu thị im lặng hồi lâu, rồi nắm lấy tay ta: “Con nói đúng, là Tiền gia chúng ta có lỗi với con.”
Ta nói: “Người không có lỗi với con, là Tiền Mục Lăng có lỗi với người.”
Vành mắt Chu thị đỏ hoe.
Ngày Tiền Mục Lăng trở về là một ngày nắng ráo. Chàng cưỡi ngựa vào thành, phía sau theo một cỗ xe ngựa. Rèm xe vén lên một góc, lộ ra nửa khuôn mặt của một nữ tử.
Triệu Tĩnh Uyển.
Khi tin tức truyền đến Tiền gia, Chu thị đang cùng ta xem sổ sách ở hoa sảnh. Sản nghiệp Tiền gia to lớn, điền trang cửa hiệu cộng lại đến mấy chục nơi, một mình Chu thị quản không xuể. Từ khi ta gả vào, việc sổ sách dần giao cho ta. Ta tính toán nhanh, nhìn một cái là ra chỗ sai. Chu thị nói ta chính là đôi mắt của bà.
Khi quản gia vào báo tin, sắc mặt rất khó coi. Ông ta nói Đại công tử đã về, còn dẫn theo một vị cô nương. Chu thị đặt sổ sách xuống, hỏi: “Cô nương nào?”
Quản gia đáp: “Đại cô nương của Triệu gia, Triệu Tĩnh Uyển.”
Sắc mặt Chu thị lập tức trầm xuống. Bà quay sang nhìn ta, nhưng bàn tính trong tay ta vẫn không ngừng, tiếng hạt tính kêu lách cách.
Ta nói: “Mẫu thân, khoản chi này có vấn đề. Điền trang phía nam năm nay thu hoạch giảm ba phần so với năm ngoái, nhưng trên sổ sách chỉ ghi giảm một phần. Hai phần chênh lệch kia đi đâu rồi?”
Chu thị ngơ ngác nhìn ta. Ta nói tiếp: “Phải tra rõ.”
Chu thị chợt mỉm cười, bà vỗ nhẹ lên mu bàn tay ta: “Đứa trẻ ngoan, con cứ tiếp tục tra sổ, chuyện bên ngoài cứ để ta xử lý.”
3
Khi Tiền Mục Lăng dẫn Triệu Tĩnh Uyển vào cửa, xung quanh vây quanh không ít người. Quy củ Tiền gia nghiêm ngặt, cửa chính không phải ai cũng được đi. Xe ngựa của Triệu Tĩnh Uyển dừng ở cửa nách, nhưng Tiền Mục Lăng lại nắm tay nàng ta đòi đi cửa chính.
Chu thị đứng một mình ở cửa chính, mặc một bộ bối tử màu xanh sẫm, tóc búi gọn gàng, vẻ mặt lãnh đạm. Tiền Mục Lăng thấy bà thì khựng lại, gọi một tiếng: “Mẫu thân.”
Chu thị không đáp. Ánh mắt bà vượt qua Tiền Mục Lăng, rơi trên người Triệu Tĩnh Uyển. Triệu Tĩnh Uyển mặc váy trắng như ánh trăng, trên đầu cài một chiếc trâm hoa mộc lan trắng. Dung mạo quả thực xuất sắc, đôi mày thanh tú mang khí chất sách vở, lại có vài phần thanh cao. Nàng ta khẽ nhún người hành lễ, gọi một tiếng: “Bá mẫu.”
Chu thị vẫn im lặng. Tiền Mục Lăng tiến lên một bước: “Mẫu thân, Tĩnh Uyển từ biên quan cùng con trở về, thân thể không khỏe, con muốn an bài cho nàng ấy ở lại trước, có chuyện gì sau này sẽ nói.”
Chu thị cuối cùng cũng mở lời: “An bài? An bài ở đâu?”
Tiền Mục Lăng nói: “Tất nhiên là ở trong phủ.”
Chu thị hỏi: “Với thân phận gì?”
Tiền Mục Lăng im lặng một thoáng, rồi nói: “Mẫu thân, con muốn cưới Tĩnh Uyển.”
Trong sân yên tĩnh đến mức gió cũng ngừng thổi. Chu thị không nổi giận, bà chỉ bình thản hỏi một câu: “Con muốn cưới cô ta, vậy còn Uẩn Ninh thì sao?”
Tiền Mục Lăng vội vàng đáp: “Uẩn Ninh vẫn là chính thê, Tĩnh Uyển làm bình thê. Tổ huấn Tiền gia chỉ nói bốn mươi tuổi không con mới được nạp thiếp, không nói không được cưới bình thê.”
Câu nói này vừa thốt ra, ngay cả gia nhân đứng cạnh cũng biến sắc. Chu thị nhìn chằm chằm chàng hồi lâu, ánh mắt chứa đựng sự thất vọng sâu sắc.
Bà nói: “Tiền Mục Lăng, con đọc sách thánh hiền hai mươi năm, đến cuối cùng lại không phân biệt được sự khác nhau giữa bình thê và thiếp sao?”
“Bình thê chỉ là một danh xưng hoa mỹ, nói trắng ra vẫn là thiếp. Người duy nhất bái đường trước bài vị tổ tiên Tiền gia chỉ có Uẩn Ninh. Giờ con nói với ta là con muốn cưới thêm một người nữa? Con đặt thê tử của mình ở đâu? Đặt thể diện của cha mẹ con ở đâu?”