Cả Nhà Là Đỉnh Lưu, Chỉ Mình Tôi Là Người Vô Hình
4
18
Sau đó có một chuyện xảy ra.
Chị gái tôi, Thẩm Thanh Dã, ở hậu trường tuần lễ thời trang Paris, đã nhận một cuộc phỏng vấn.
Phóng viên hỏi: “Thanh Dã, em gái Thẩm Niệm Niệm của chị dạo này mới ra một cuốn sách tên là ‘Góc Khuất’, chị đã đọc chưa?”
Chị tôi ngớ người.
“Em gái tôi?”
“Đúng, Thẩm Niệm Niệm.”
Biểu cảm của chị tôi lúc đó rất vi diệu. Không phải giận dữ, không phải buồn bã, mà là — hoang mang.
“Tôi đúng là có một đứa em gái,” chị ấy từ tốn nói, “nhưng tôi không biết con bé viết sách.”
Đoạn phỏng vấn đó được cắt thành video ngắn, lan truyền chóng mặt trên Douyin.
Lượt xem vượt mốc một trăm triệu.
Phần bình luận bùng nổ.
“Thẩm Thanh Dã không biết em gái mình viết sách? Gia đình kiểu gì thế này?”
“Vậy Thẩm Niệm Niệm trong cái nhà đó rốt cuộc được coi là gì?”
“Tôi đã đọc ‘Góc Khuất’, khóc cạn nước mắt, hóa ra những gì viết trong đó đều là thật.”
“Thẩm Quyện nói cô ấy là giúp việc, Thẩm Thanh Dã không biết cô ấy viết sách, cái nhà này toxic thật sự.”
Lại lên hot search.
Nhưng lần này không phải là “dì giúp việc”, mà là “Thẩm Niệm Niệm”.
Tên của tôi, lần đầu tiên, đứng độc lập, không gắn liền với bất kỳ ai, xuất hiện trên hot search.
#Thẩm Niệm Niệm Góc Khuất#
#Thẩm Niệm Niệm là ai#
#Thẩm Thanh Dã không biết em gái viết sách#
Ba từ khóa, cùng lúc chễm chệ trên hot search.
Tôi lướt điện thoại, tay run rẩy.
Không phải vì sợ.
Mà vì — rốt cuộc, cuối cùng cũng có người biết đến tên tôi.
Không phải là “em gái Thẩm Quyện”, không phải “em gái Thẩm Thanh Dã”, không phải “con gái Tô Vãn”, không phải “con gái Thẩm Lâm Phong”.
Mà là Thẩm Niệm Niệm.
Chỉ là Thẩm Niệm Niệm.
19
Đoàn đội của anh tôi cuống cuồng.
Hot search mới treo được hai tiếng, họ đã vội vã đưa ra thông cáo.
“Mối quan hệ giữa Thẩm Quyện và em gái Thẩm Niệm Niệm rất tốt, từ ‘dì giúp việc’ trong buổi livestream chỉ là lỡ lời, mong mọi người không suy diễn quá mức.”
Phần bình luận ngập tràn những lời mỉa mai.
“Lỡ lời? Gọi thẳng em gái ruột là giúp việc mà kêu lỡ lời?”
“Nói em gái ruột là dì giúp việc, đây mà là lỡ lời á?”
“Thẩm Quyện ra đây xin lỗi đi!”
Anh tôi không xin lỗi.
Anh ấy nhắn cho tôi một tin: “Mày có thể đăng một bài lên Weibo bảo là quan hệ của chúng ta rất tốt được không?”
Tôi nhìn dòng tin nhắn đó, bật cười.
Không phải nụ cười vui vẻ.
Mà là nụ cười kiểu — ra là thế.
Hóa ra anh tìm em, không phải vì áy náy, không phải vì muốn bù đắp, mà là vì đội ngũ PR của anh cần em ra dập lửa giúp.
Tôi trả lời: “Được.”
Sau đó tôi đăng một dòng trạng thái lên Weibo:
“Tôi và anh trai quan hệ rất tốt, anh ấy đối xử với tôi rất tốt. Xin mọi người đừng chửi anh ấy nữa.”
Lượt thích vượt một triệu.
Trong phần bình luận có người viết: “Niệm Niệm, em thực sự quá lương thiện.”
Lương thiện sao?
Không phải lương thiện đâu.
Mà là mệt rồi.
Là không muốn tranh giành nữa.
Tranh giành suốt hai mươi ba năm, rốt cuộc chẳng được cái gì.
Nên không tranh nữa.
20
Kể từ đó, sách của tôi bán chạy như tôm tươi.
In đợt đầu năm mươi nghìn cuốn, hết sạch trong hai tuần.
In thêm mười vạn cuốn, bán hết trong một tháng.
Ba tháng sau, doanh số đạt năm trăm nghìn cuốn.
Nửa năm sau, phá mốc một triệu.
Có người gọi tôi là “Tác giả chữa lành của năm”, có người gọi tôi là “Người thấu hiểu nỗi cô đơn nhất”, có người gọi tôi là “Nhà văn viết về gia đình gốc hay nhất thế hệ này”.
Thực ra tôi chẳng là cái gì cả.
Tôi chỉ là một người ngồi trong góc khuất suốt hai mươi ba năm.
Ngồi đủ lâu, nên nhìn thấu được nhiều chuyện.
Ví dụ như, việc một người có được nhìn thấy hay không, không phụ thuộc vào việc bạn đứng ở đâu, mà là ai đang nhìn.
Tôi đứng ngay giữa nhà, gào thét suốt hai mươi ba năm, chẳng ai nghe thấy.
Tôi ngồi trong xó xỉnh viết một cuốn sách, cả thế giới đều nhìn thấy.
Không phải tôi thay đổi.
Mà là những người nhìn tôi, đã khác.
21
Sau này bố mẹ thường xuyên đến thăm tôi.
Họ hủy bớt một vài công việc, bắt đầu học cách làm những bậc cha mẹ bình thường.
Lần đầu tiên mẹ đến khu trọ của tôi, bà cứ đứng ngoài cửa, không đi vào.
Bởi vì hành lang quá hẹp, bà không xoay người được.
Không phải không vào được, mà là — bà không biết làm thế nào để bước vào một căn phòng như thế.
Bà sống trong biệt thự suốt hai mươi năm, đi máy bay khoang hạng nhất, ở khách sạn năm sao, bà không biết cách bước vào một phòng trọ giá sáu trăm tệ một tháng.
“Niệm Niệm, sao con lại ở cái nơi thế này?”
Tôi nói: “Nơi thế này thì sao ạ?”
“Quá nhỏ, quá xập xệ—”
“Mẹ,” tôi ngắt lời bà, “Con ở đây một năm rồi, con thấy rất ổn.”
Bà nhìn tôi, nước mắt chực trào.
“Là tại mẹ không tốt, mẹ không cho con tiền—”
“Con không cần tiền của mẹ.”
“Thế con muốn gì?”
Tôi nghĩ một lúc.
“Con muốn mẹ nhớ sinh nhật của con.”
Bà sững sờ.
“Sinh nhật con là ngày mấy tháng mấy?”
Môi bà run lên bần bật, nhưng không thốt nên lời.
“Mười bảy tháng Chín.” Tôi nói.
“Mẹ, ngày mẹ sinh con, là ở trên xe cứu thương. Ngoài cửa sổ có một tiệm hoành thánh tên là Niệm Niệm Bất Vong. Cho nên mẹ mới đặt tên con là Niệm Niệm.”
“Mẹ đã kể cho con nghe chuyện này, mẹ kể một lần duy nhất, vào năm dì Vương nghỉ việc, mẹ uống say, ôm con khóc và nói có lỗi với con.”
“Có thể mẹ không nhớ, nhưng con thì nhớ.”
“Bởi vì đó là lần duy nhất mẹ ôm con.”
Mẹ tôi òa khóc.
Khóc rất nức nở.
Bà ngồi thụp xuống trước cửa phòng trọ của tôi, khóc như một đứa trẻ.
Bố tôi đứng ngay sau lưng bà, lóng ngóng tay chân.
Ông nhìn tôi bằng ánh mắt rất phức tạp.
Có áy náy, có đau lòng, và có cả — sự xa lạ.
Cứ như thể đây là lần đầu tiên ông quen biết tôi.
“Niệm Niệm,” ông gọi, “Bố—”
“Bố,” tôi ngắt lời ông, “Bố không cần nói xin lỗi.”
“Bố chỉ cần nhớ, con tên là Thẩm Niệm Niệm. Con không phải là dì giúp việc của nhà mình, không phải là thứ đồ bỏ đi của nhà mình, không phải là người vắng mặt trong những bức ảnh gia đình trên tường.”
“Con là con gái của bố mẹ.”
“Có thể mọi người đã quên, nhưng con thì luôn nhớ.”
22
Anh trai có đến tìm tôi một lần.
Anh lái chiếc Porsche, đỗ ngay đầu con hẻm của khu trọ, không đi vào được.
Vì hẻm quá nhỏ, xe anh không lách vào nổi.
Anh gọi điện cho tôi: “Mày ra đây, tao đang ở đầu hẻm.”
Tôi đi ra, thấy anh đang tựa lưng vào cửa xe, đội mũ đeo khẩu trang, mặc áo hoodie đen, trông như một minh tinh đang làm chuyện mờ ám.
“Anh tìm em có việc gì?” Tôi hỏi.
“Đến thăm mày.”
“Thăm em? Để làm gì?”
Anh im lặng một lát.
“Tao đã đọc sách của mày rồi.”
“Ồ.”
“Những chuyện trong đó… là thật à?”
“Anh nghĩ sao?”
Anh lại im lặng.
Gió thổi tới, đầu hẻm sực lên mùi nước rác ôi thiu.
Anh cau mày.
“Mày sống ở cái nơi thế này à?”
“Nơi thế này thì sao?”
“Quá chật chội, quá bẩn thỉu—”
“Anh,” tôi ngắt lời, “Anh có biết tại sao em lại dọn ra ngoài không?”
Anh nhìn tôi.
“Bởi vì trong mắt anh, em còn không bằng Thẩm Phú Quý.”
Sắc mặt anh thay đổi.
“Cái ổ của Thẩm Phú Quý giá tám mươi tám nghìn tệ, phòng của em mười mét vuông. Anh nhớ sinh nhật Thẩm Phú Quý, nhưng không nhớ sinh nhật em. Anh tổ chức sinh nhật cho Thẩm Phú Quý mời ba mươi con chó đến dự, anh lại chưa từng nói một câu chúc mừng sinh nhật em.”
“Anh, em không phải đang ghen tị với một con chó. Em chỉ muốn hỏi anh, em rốt cuộc có phải là em gái anh không?”
Môi anh mấp máy, không nói được lời nào.
“Anh không cần trả lời đâu,” tôi nói, “vì em đã có đáp án rồi.”
“Từ cái khoảnh khắc anh nói trên livestream rằng em là dì giúp việc, em đã biết rồi.”
“Từ cái khoảnh khắc anh bảo em đăng Weibo giúp anh dập lửa, em đã biết rồi.”
“Anh à, anh không phải người xấu. Anh chỉ là… chưa bao giờ coi em là một con người.”
Tôi xoay người bước đi.
Anh đứng sau lưng gọi: “Niệm Niệm!”
Tôi không quay đầu lại.
23
Chị gái là người đến cuối cùng.
Lúc đến, chị mang theo một bó hoa.
Không phải mua ngoài tiệm, mà tự tay cắt trong vườn.
Sau lưng biệt thự nhà tôi có một khu vườn, trồng đủ các loại hoa hồng, bách hợp, tulip, do đích thân mẹ mời nghệ nhân làm vườn thiết kế.
Chị đã cắt mấy cành hoa hồng từ đó, dùng một tờ giấy báo gói lại, mang đến đây.
“Cho em này.” Chị nói.
Tôi đón lấy, ngửi thử.
Rất thơm.
“Cảm ơn chị.”
Chị đứng trong căn phòng trọ của tôi, không biết phải ngồi đâu.
Vì chỉ có một cái ghế, tôi ngồi rồi, chị chẳng còn chỗ nào để ngồi.
“Chị ngồi lên giường đi.” Tôi bảo.
Chị ngồi xuống, ngồi trên chiếc giường đơn của tôi, đôi chân quá dài khiến đầu gối sắp đụng cả lên cằm.
“Chị, chị đến làm gì vậy?”
“Đến thăm em.”
“Thăm xong rồi chứ?”
Chị im lặng một lúc.
“Niệm Niệm, chị đọc sách của em rồi.”
“Vâng.”
“Chị không biết… chị không biết em lại buồn đến vậy.”
“Đương nhiên là chị không biết rồi,” tôi nói, “vì chị có bao giờ hỏi đâu.”
“Mỗi lần đi nước ngoài về, quà chị mang cho em toàn là những thứ chị không dùng nữa. Son dùng dở, kem nền test màu thử, những cái túi xách chị không còn thích. Chị cảm thấy bố thí cho em như thế là lương tâm chị thanh thản rồi.”
“Nhưng chị có biết em dùng mấy thứ đó để làm gì không?”
Chị nhìn tôi.
“Em vứt hết đi rồi.”
“Không phải vì em chê, mà vì em không cần sự bố thí của chị.”
“Thứ em cần chưa bao giờ là son môi, túi xách, hay quần áo của chị.”
“Thứ em cần là một câu — Niệm Niệm, dạo này em thế nào?”
“Chị chưa từng hỏi.”
Chị tôi khóc.
Chị rất ít khi khóc. Là siêu mẫu mà, phải giữ hình tượng, đâu thể tùy tiện khóc lóc.
Nhưng ngày hôm đó chị đã khóc.
Khóc rất nhếch nhác, lớp trang điểm cũng nhòe nhoẹt.
“Chị xin lỗi,” chị nói, “Niệm Niệm, chị xin lỗi.”
“Chị không biết làm chị gái. Chị chưa từng học cách làm thế nào để làm một người chị.”
“Lúc em sinh ra, chị đang đi catwalk ở Paris. Lúc em chập chững biết đi, chị đang chụp ảnh ở New York. Lúc em bập bẹ tập nói, chị đang thử đồ ở Milan.”
“Chị không có ở bên cạnh em, Niệm Niệm.”
“Chị không có ở đó.”
“Nhưng chị không cố ý — chị chỉ là, chị chỉ là không biết rằng em cần chị.”
Nhìn những giọt nước mắt của chị, tự nhiên tôi cũng thấy muốn khóc.
Nhưng tôi nhịn lại được.
“Chị, em không trách chị.”
“Em biết chị không có ở nhà.”
“Nhưng bản thân việc chị không có ở đó, đã là một sự tổn thương rồi.”
24
Sau chuyện đó, gia đình này đã thay đổi rất nhiều.
Bố mẹ tôi bắt đầu giảm bớt công việc, thời gian ở nhà nhiều hơn.
Họ bắt đầu học cách làm cha mẹ, dù vẫn còn lóng ngóng vụng về, nhưng ít ra đang cố gắng học hỏi.
Có một lần, mẹ gọi điện thoại cho tôi: “Niệm Niệm, sắp đến sinh nhật con rồi, con muốn quà gì?”
Tôi nói: “Mẹ nhớ sinh nhật con rồi sao?”
Bà đáp: “Mười bảy tháng Chín, mẹ nhớ rồi.”
Tôi nói: “Vậy mẹ đến đón sinh nhật cùng con đi. Không cần quà cáp gì cả, mẹ đến là được.”
Ngày sinh nhật, mẹ đã đến.
Mẹ còn kéo theo cả bố, anh trai và chị gái tôi.
Cả nhà đều đến.
Chen chúc trong căn phòng trọ của tôi, mười mét vuông, năm con người, xoay người cũng khó.
Mẹ đứng trong cái bếp nhỏ xíu của tôi, nấu cho tôi một bát mì.
Thêm một quả trứng ốp la.
“Niệm Niệm, sinh nhật vui vẻ.”
Tôi nhìn bát mì đó, bỗng nhiên bật khóc.
Không phải vì buồn.
Mà vì — đây là lần đầu tiên mẹ nấu mì cho tôi.
Hai mươi bốn năm.
Lần đầu tiên.
Tôi ăn bát mì đó, húp sạch đến giọt nước dùng cuối cùng.
Mì không bị khê, trứng ốp la không bị vỡ.
Rất ngon.
Mẹ nhìn tôi ăn hết bát mì, hốc mắt đỏ hoe.
“Niệm Niệm, từ nay năm nào mẹ cũng nấu cho con.”
Tôi nói vâng.
25
Anh tôi vẫn giữ cái tính đó, không giỏi ăn nói.
Nhưng anh đã làm một việc.
Trên sóng livestream, trước mặt hai mươi triệu khán giả, anh đã nói một câu.
“Lần trước tôi có nói đến dì giúp việc nhà chúng tôi, thực ra đó là em gái tôi.”
Phần bình luận bùng nổ.
“Cái gì?!”
“Em gái?!”
“Thẩm Quyện cậu có em gái?!”
Anh nhìn tôi — tôi đang đứng ngoài khung hình, anh không nhìn thấy tôi, nhưng anh vẫn hướng về phía ống kính nói:
“Em gái tôi tên là Thẩm Niệm Niệm, em ấy có viết một cuốn sách tên là ‘Góc Khuất’, viết hay hơn cả bài hát của tôi.”
“Trước đây tôi đối xử không tốt với em ấy, tôi đã nói sai.”
“Anh xin lỗi, Niệm Niệm.”
“Em là em gái anh, không phải là dì giúp việc.”
Bình luận lướt quá nhanh, tôi nhìn không rõ nội dung.
Nhưng tôi biết, đó là câu nói hay nhất anh từng nói.
Không phải vì nghe xuôi tai.
Mà vì cuối cùng anh đã chịu thừa nhận.
Thừa nhận tôi là em gái anh.
Thừa nhận anh đã sai.
Thừa nhận tôi cần được nhìn thấy.
26
Còn chị tôi thì sao?
Chị ấy đã làm một việc còn “điên rồ” hơn.
Ở hậu trường Victoria’s Secret, lúc trả lời phỏng vấn, phóng viên hỏi chị: “Thanh Dã, về chuyện trước đây chị không biết em gái mình viết sách, chị có muốn nói điều gì không?”
Chị nhìn thẳng vào ống kính, vô cùng nghiêm túc nói:
“Trước đây tôi không biết, là vì tôi không phải một người chị tốt.”
“Nhưng tôi đang học hỏi.”
“Niệm Niệm, chị đang học đây.”
“Cuốn sách em viết rất hay, chị rất tự hào về em.”
Đoạn video đó bị cắt ra, và lại một lần nữa trở nên viral trên Douyin.
#Thẩm Thanh Dã nói cô đang học làm chị gái#
#Thẩm Thanh Dã tự hào về Thẩm Niệm Niệm#
Phần bình luận ai cũng nói: “Gia đình này cuối cùng cũng bắt đầu bình thường rồi.”
“Thẩm Niệm Niệm xứng đáng được như vậy.”
“Đọc xong ‘Góc Khuất’ rồi xem đoạn video này, khóc hết nước mắt.”
27
Bây giờ, tôi vẫn là một kẻ vô hình.
Không phải kiểu vô hình “không được nhìn thấy”, mà là kiểu vô hình “không muốn bị nhìn thấy”.
Tôi viết sách, nhưng không tổ chức ký tặng.
Tôi nhận trả lời phỏng vấn, nhưng không lộ mặt.
Lượng người theo dõi trên Weibo của tôi tăng lên ba triệu, nhưng tôi chẳng bao giờ cập nhật.
Có một lần anh tôi livestream, có người hỏi anh: “Thẩm Quyện, dạo này em gái Thẩm Niệm Niệm của anh đang làm gì?”
Anh nhìn màn hình bình luận, khẽ mỉm cười.
“Con bé à, đang viết sách mới. Viết còn hay hơn cả nhạc của tôi.”
Lần này, anh không nói “dì giúp việc”.
Anh gọi là “em gái tôi”.
Tôi xem lại đoạn livestream đó, mỉm cười, rồi tắt đi.
Không phải tôi lạnh nhạt.
Mà vì tôi không cần sự công nhận của anh ấy nữa.
Vào khoảnh khắc đặt bút viết xong dòng chữ cuối cùng của “Góc Khuất”, tôi đã tìm thấy chính mình.
Không phải con gái nhà họ Thẩm, không phải em gái Thẩm Quyện, không phải đồ bỏ đi của Thẩm Thanh Dã.
Là Thẩm Niệm Niệm.
Là một người có thể tỏa sáng ngay trong góc khuất.
Thế là đủ rồi.
Vĩ thanh
Mấy ngày trước, tôi lại đến nhà sách.
Sách của tôi đã được chuyển từ góc khuất ra vị trí dễ thấy nhất ngay cửa ra vào.
Chủ tiệm nói: “Cô Thẩm, sách của cô là quán quân doanh thu của tiệm chúng tôi năm nay đấy.”
Tôi nói: “Cảm ơn anh.”
Sau đó tôi mua một cuốn, đi vào một góc, ngồi xuống, lật trang đầu tiên ra.
Dòng đầu tiên viết:
“Dành tặng những người chưa từng được nhìn thấy.
Các bạn không phải là người vô hình.
Các bạn chỉ là chưa tìm thấy ánh sáng thuộc về riêng mình mà thôi.”
Tôi gấp sách lại, mỉm cười.
Ánh nắng ngoài cửa sổ hắt vào, đậu trên gương mặt tôi.
Lần này, tôi cuối cùng đã cảm thấy, mình không còn đơn độc nữa.
Điện thoại rung một cái.
Là tin nhắn của Trương Di: “Niệm Niệm, bao giờ sách mới của cậu ra mắt thế? Tớ nóng lòng quá rồi!”
Tôi nhắn lại: “Sắp rồi, đang viết.”
Cô ấy lại hỏi: “Lần này viết về cái gì thế?”
Tôi suy nghĩ một lúc, gõ chữ:
“Viết về một cô gái, tìm thấy ánh sáng của đời mình trong một góc khuất.”
“Lại là góc khuất à?” Cô ấy hỏi.
Tôi mỉm cười.
“Ừ, lại là góc khuất.”
“Bởi vì, đó là vị trí của tớ.”