Cắt Quân Lương, Đòi Hưu Thư
Chương 3
“Nhưng những chuyện này, ngài đã từng viết một phong tấu chương nào báo cáo với triều đình chưa? Đã từng ghi nhận cho ta một tiếng công lao nào chưa? Tất cả mọi người đều nghĩ Tạ tướng quân thần dũng, Tạ hầu gia giỏi chinh chiến, không một ai biết đứng sau lưng ngài là một nữ nhân họ Thẩm.”
Yết hầu hắn khẽ động. Không nói được lời nào.
“Và ngài báo đáp ta bằng cái gì?” Giọng ta ngược lại càng bình thản hơn
“Mang vị trí chính thê của ta trao cho người khác, biến hôn thư của ta thành một tờ giấy lộn.”
“Tạ Yến Từ, mười năm nay ta làm trâu làm ngựa, ngài ngay cả một danh phận cũng không nỡ cho ta. Ngài nói bảo ta đợi thêm vài năm, ngài coi ta là cái gì? Một khúc gỗ c h í c đứng mãi ở một chỗ không bao giờ biết rời đi?”
Cả sảnh đường tĩnh lặng.
Hắn siết chặt nắm đấm, các khớp x ư ơ n g kêu răng rắc.
“Hôn thư không phải ta cố ý không đóng ấn.”
“Ta biết.”
Hắn ngẩng phắt đầu lên.
“Là đại tẩu của ngài từ nha môn rút đi, hôm qua chính miệng nàng ta đã nói với ta.”
Đồng tử hắn đột ngột co rút.
“Nàng nói gì cơ?”
“Mười năm trước, Liễu Nhược Quân đã sai người đến nha môn phủ rút bản lưu hôn thư của chúng ta ra.” Giọng ta không chút dao động
“Nên Lễ bộ mới không tra ra hồ sơ, nên việc xin phong cáo mệnh mới bị bác bỏ ba lần.”
“Đây không phải là sơ suất của ngài, Tạ Yến Từ. Đây là một màn tính kế từ đầu đến cuối.”
Hắn xoay người, sải bước lớn ra ngoài.
“Ngài đi tìm nàng ta đối chất sao?” Ta gọi với theo từ phía sau. Hắn dừng bước.
“Rồi sao nữa? Nàng ta sẽ khóc, sẽ quỳ, sẽ nói tất cả đều là vì Hằng nhi. Ngài sẽ mềm lòng, sẽ lại giơ cao đ á n h khẽ chuyện này, giống hệt như mọi lần trước đây.”
Bóng lưng hắn cứng đờ. Bởi vì từng chữ ta nói đều là sự thật.
Ta tựa vào khung cửa, nhìn hắn mất hồi lâu vẫn không bước nổi qua bậc cửa kia.
“Tạ Hầu gia, ta không cần ngài đi đòi lại công bằng cho ta.”
“Ngài cũng chẳng làm chủ được đâu.”
“Bởi vì ngài chưa bao giờ phân biệt rõ ai mới là người thực sự cần được bảo vệ.”
Sau khi Tạ Yến Từ rời đi, ta đóng cửa, ngồi trong phòng thu chi rất lâu.
Trên bàn rải rác những bức thư phản hồi từ các chi nhánh của Thập tam hành, mỗi phong thư đều đang thúc giục chỉ thị tiếp theo của ta.
Cắt lương thực chỉ là bước đầu tiên. Nhưng bước đầu tiên này đã đủ để khuấy động cả thành Trường An.
Khi Triệu Hành bước vào, ta đang đọc một bức thư hỏa tốc được ngựa trạm phi nước đại gửi từ Hoài Nam tới.
“Đông gia, có chuyện rồi.”
“Nói.”
“Tạ Hầu gia vừa hồi phủ đã gọi Liễu thị đến từ đường, đập nát chén trà, động tĩnh rất lớn.”
Đúng như dự đoán.
“Sau đó thì sao?”
“Liễu thị quỳ suốt một canh giờ không đứng dậy, khóc lóc nói nàng ta làm hạ sách này cũng chỉ vì muốn bảo toàn cốt nhục trưởng phòng nhà họ Tạ. Tạ Hằng cũng quỳ bên cạnh không ngừng dập đầu cầu xin thay mẫu thân.”
Ta không nói gì.
“Cuối cùng Hầu gia đập cửa bỏ đi, không hề xử phạt bà ta.”
Ta rủ mắt xuống. Quả nhiên là vậy.
Liễu Nhược Quân quá hiểu Tạ Yến Từ. Hắn là kẻ ăn mềm không ăn cứng, lại mang lòng áy náy với người ca ca quá cố. Chỉ cần lôi Tạ Hằng ra, hắn sẽ không xuống tay được. Mười năm như một, chưa từng thay đổi.
“Đông gia, còn một chuyện nữa,” Triệu Hành hạ thấp giọng
“Sáng nay Liễu thị đã phái người vào cung, đi theo đường dây của Tôn ma ma bên cạnh Thái hậu.”
Tay ta khựng lại. “Bà ta tìm Thái hậu?”
“Nghe nói đã dâng một bức trần tình thư, tố cáo ngài dùng thế lực thương nhân chèn ép quý tộc, lấy quân lương ra để uy hiếp Hầu phủ, cầu xin Thái hậu ra mặt trấn áp.”
Ta đặt bức thư xuống, ngả lưng vào ghế.
Thủ đoạn của Liễu Nhược Quân cứng rắn hơn ta tưởng. Nàng ta không đấu với ta trên thương trường, vì đó là địa bàn của ta. Nàng ta đi theo con đường cung đình. Thái hậu có quen biết cũ với Tạ gia. Lão Hầu gia năm xưa từng cứu mạng huynh trưởng của Thái hậu, mối quan hệ này đã được Liễu Nhược Quân dày công bồi đắp nhiều năm.
Dù trong tay ta có bao nhiêu bài, cũng không thể vượt qua một đạo ý chỉ.
“Thái hậu nói thế nào?”
“Vẫn chưa có hồi âm, nhưng Tôn ma ma đã nhận cặp vòng phỉ thúy do Liễu thị đưa vào.”
Ta nhắm mắt lại. Nếu Thái hậu hạ chỉ buộc ta khôi phục nguồn cung, ta một là tuân chỉ làm theo, mười năm nhẫn nhịn coi như đổ sông đổ biển, hai là kháng chỉ, cả nhà họ Thẩm đều phải chịu họa. Nước cờ này lần đầu tiên khiến ta cảm thấy vướng tay.
Thấy ta im lặng, Triệu Hành dè dặt hỏi:
“Đông gia, hay là chúng ta cứ khôi phục nguồn hàng cho vài cửa tiệm trước? Vừa cho Hầu phủ một lối thoát, vừa có cái để báo cáo với bên Thái hậu?”
Ta mở bừng mắt. “Triệu Hành, ngươi theo ta bao nhiêu năm rồi?”
“Mười ba năm.”
“Vậy ngươi hẳn phải biết, ta làm việc không bao giờ có chuyện bỏ dở giữa chừng.”
Hắn không lên tiếng nữa.
Ta đứng dậy bước đến trước cửa sổ.
“Con đường Thái hậu, Liễu Nhược Quân đi lọt. Nhưng nàng ta quên mất một chuyện.”
“Chuyện gì ạ?”
“Huynh trưởng của Thái hậu là Thừa Ân bá, mùa thu năm ngoái đã mở ba tiệm cầm đồ ở phủ Tùng Giang.”
Triệu Hành hít một ngụm khí lạnh. “Ba tiệm cầm đồ đó…”
“Tiền vốn là ta cho mượn. Trên khế ước viết rất rõ ràng, nếu phủ Thừa Ân bá vi phạm hợp đồng, hai ngàn mẫu quan điền đem ra thế chấp sẽ thuộc về Thẩm gia.”
“Ông ta dám vi phạm sao?”
“Ông ta không dám, Thái hậu cũng không dám. Hai ngàn mẫu quan điền đó là do Tiên đế ban thưởng, truyền ra ngoài chính là bán đứng tài sản của tổ tông.”
Nửa ngày sau, Triệu Hành mới bật ra được một chữ:
“Tuyệt.”
“Đi gửi cho Thừa Ân bá một thiếp mời, cứ nói Thẩm Chiêu Ninh muốn mời ngài ấy uống chén trà, trò chuyện về tình hình kinh doanh của mấy cửa tiệm ở Tùng Giang.”
“Vâng.”
Hắn bước ra đến cửa lại quay đầu lại.
“Đông gia, ngộ nhỡ ý chỉ của Thái hậu đến trước thì sao?”
“Bà ấy sẽ không hạ chỉ đâu.”
3.
Ta kéo ngăn kéo, lấy ra một bức thư cũ. Trên phong thư đóng con dấu riêng của phủ Thừa Ân bá, ngày tháng ghi từ tháng Tám năm ngoái.
“Trong bức thư này, chính miệng Thừa Ân bá cầu xin ta giúp ông ta bày mưu tính kế ở Giang Nam. Ông ta không dùng danh nghĩa của Thái hậu, mà dùng ấn tín riêng của mình. Nếu Thái hậu hạ chỉ trấn áp ta, ta sẽ trình bức thư này lên Ngự sử đài. Đến lúc đó tra ra nhà ngoại của Thái hậu lén mượn tiền của thương nhân để kinh doanh bên ngoài…”
Ta chưa cần nói hết, Triệu Hành đã hiểu toàn bộ. Hắn bước nhanh ra khỏi cửa.
Ta ngồi xuống lại.
Sắc trời ngoài cửa sổ đã tối mịt. Trường An rực rỡ ánh đèn của vạn nhà, nhưng hướng về phía phủ Tạ hầu, dường như lại u ám hơn thường ngày. Cũng không rõ là do bọn họ tiết kiệm dầu thắp, hay là do ảo giác của ta.
Đọc tiếp: Chương 4 →
Đọc tiếp: Chương 4 →