Chiếc Tủ Giá 180 Tệ

Chương 2



Chúng tôi giống như hai chiến hữu vừa trải qua một trận ác chiến.

Nghỉ ngơi rất lâu, tôi mới bò dậy được.

Tôi tìm một cái giẻ lau, chậu nước sạch.

Tôi muốn tắm rửa cho “chiến hữu” của mình.

Bụi bặm ngấm nước, để lộ ra màu gỗ nguyên bản.

Là màu nâu đỏ rất sẫm, mang theo độ bóng của thời gian.

Tôi lau rất kỹ.

Từ nóc tủ, đến cánh cửa, rồi đến từng ngóc ngách.

Tôi phát hiện ra rất nhiều vết xước.

Có những vết rất sâu, như bị vật sắc nhọn rạch qua.

Có vết rất nông, như dấu vân tay của thời gian.

Chiếc tủ này chắc chắn đã trải qua rất nhiều câu chuyện.

Tôi bóc miếng kính vỡ dán bằng băng keo ra.

Định ngày mai đi cắt miếng kính mới.

Khi lau đến mặt sau của tủ, động tác của tôi khựng lại.

Mặt sau của tủ không phải là một tấm ván liền khối.

Mà được ghép từ vài tấm ván mỏng.

Ở tấm ván dưới cùng, tôi sờ thấy một cảm giác khác thường.

Chỗ đó có một khe nối rất nhỏ.

Cực kỳ khó thấy.

Nếu không tự tay lau chùi, chắc chắn tôi sẽ không nhận ra.

Ngón tay tôi vuốt dọc theo khe hở đó.

Cảm giác… hơi lỏng lẻo.

**03**

Mép tấm ván đó hơi vểnh lên.

Giống như một bờ môi khô nứt nẻ.

Nhịp tim tôi vô cớ lỡ một nhịp.

Tôi dùng móng tay cạy nhẹ vào khe hở.

Tấm ván phát ra tiếng “cạch” khe khẽ.

Nó động đậy rồi.

Tôi dừng tay, nhìn quanh.

Phòng khách rất yên tĩnh.

Chỉ có tiếng gió ngoài cửa sổ và tiếng ù ù của tủ lạnh.

Tôi hít một hơi thật sâu.

Tự nhủ đừng suy nghĩ lung tung.

Có thể chỉ là do lâu năm không sửa chữa nên gỗ bị vênh thôi.

Tôi ngồi xổm xuống lần nữa.

Lần này, tôi không dùng móng tay.

Tôi dùng ngón tay kẹp lấy mép ván bị vểnh lên.

Rồi dè dặt bẻ ra ngoài.

Không hề gặp chút cản trở nào.

Tấm ván cỡ tờ giấy A4 bị tôi tháo ra dễ dàng.

Một lỗ hổng tối om hiện ra trước mắt.

Phía sau lỗ hổng là một tầng lót bên trong tủ.

Bên trong rất tối.

Bám đầy bụi dày và mạng nhện.

Tôi bật đèn pin điện thoại soi vào.

Luồng sáng lướt qua trong bóng tối.

Rồi dừng lại ở một góc.

Nơi đó có một vật nằm im lìm.

Một phong bì bằng giấy xi măng.

Màu phong bì đã ố vàng, các mép hơi sờn.

Trông có vẻ khá lâu đời.

Hơi thở của tôi chợt nín bặt.

Vẻ mặt nhẹ nhõm như trút được gánh nặng của Lý Thư cùng sự căng thẳng bất thường của cô ấy lập tức xẹt qua trong đầu tôi.

Chiếc tủ sách này quả nhiên có bí mật.

Tôi thò tay vào.

Khoảnh khắc ngón tay chạm vào phong bì, một cảm giác lạnh ngắt, dày dặn truyền đến.

Nặng hơn tôi tưởng tượng.

Tôi lôi nó ra ngoài.

Phong bì không dán kín.

Chỉ được quấn một sợi dây đỏ mỏng, vòng này qua vòng khác.

Dưới ánh đèn, tôi thấy mặt trước phong bì được viết bằng bút máy hai chữ.

Không phải tên người.

Mà là hai chữ rất kỳ lạ.

“Của tôi”.

Tay tôi bắt đầu run lên không kiểm soát.

Hai chữ này giống như hai chiếc móc câu, khoét thẳng vào tim tôi.

Của tôi?

Cái gì của tôi?

Là cái phong bì này, hay là thứ bên trong phong bì?

Đây là sự trùng hợp, hay là một sự sắp đặt?

Tôi ngồi bệt xuống sàn gỗ lạnh lẽo.

Tay cầm chiếc phong bì nặng trịch.

Tim đập liên hồi trong lồng ngực.

Tôi có một dự cảm mãnh liệt.

Thứ trong phong bì này có thể sẽ thay đổi hoàn toàn cuộc đời tôi.

Tôi nhìn chằm chằm vào sợi dây đỏ.

Nó như một con rắn đang ngủ đông, ngoan ngoãn nằm cuộn tròn.

Tháo nó ra, chiếc hộp Pandora sẽ được mở.

Không tháo nó ra, bí mật này sẽ mãi mãi là bí mật.

Tay tôi run rẩy suốt ba phút đồng hồ.

Mồ hôi rịn ra từ lòng bàn tay, làm ướt một góc giấy xi măng.

Cuối cùng, tôi dùng những ngón tay run rẩy cầm lấy đầu sợi dây đỏ.

Kéo nhẹ một cái.

Sợi dây đỏ tuột ra.

Miệng phong bì đã mở.

**04**

Ngón tay tôi dừng lại ở miệng phong bì.

Bên trong không phải là tiền giấy.

Cũng chẳng phải vàng bạc châu báu gì.

Tôi dốc ngược phong bì.

Một xấp đồ dày trượt xuống lòng bàn tay tôi.

Là ảnh chụp.

Một xấp ảnh đen trắng cũ kỹ.

Dưới xấp ảnh đè lên một cuốn sổ bìa cứng cỡ bàn tay.

Trông như một cuốn nhật ký cũ.

Tôi cầm những bức ảnh lên trước.

Bức đầu tiên là ảnh chụp một mình một người phụ nữ.

Bà ấy mặc sườn xám, đứng dưới gốc cây hải đường.

Nụ cười dịu dàng, nhưng trong ánh mắt lại giấu một nỗi buồn không sao hóa giải được.

Tôi không quen người phụ nữ này.

Tôi tiếp tục lật xuống dưới.

Bức thứ hai là ảnh gia đình.

Cạnh người phụ nữ mặc sườn xám là một người đàn ông nho nhã, đeo kính gọng vàng.

Ở giữa họ là một cậu bé khoảng năm, sáu tuổi.

Cậu bé mặc quần yếm, cười rất tươi nhìn vào ống kính.

Đường nét khuôn mặt cậu bé rất giống người đàn ông kia.

Phía sau họ là một biệt thự nhỏ kiểu Tây rất sang trọng.

Tôi lật từng tấm, từng tấm một.

Những bức ảnh ghi lại từng khoảnh khắc trong cuộc sống của gia đình này.

Người đàn ông đọc báo trong thư phòng.

Người phụ nữ thêu hoa ngoài sân.

Cậu bé đuổi theo quả bóng cao su trên bãi cỏ.

Họ trông thật hạnh phúc, thật viên mãn.

Giống hệt những thước phim cổ.

Nhưng càng xem, lòng tôi càng chùng xuống.

Bởi vì trong vài bức ảnh cuối cùng, người đàn ông đó đã biến mất.

Chỉ còn lại người phụ nữ và cậu bé.

Nụ cười của người phụ nữ cũng biến mất.

Ánh mắt bà trở nên trống rỗng và đầy sợ hãi.

Bức ảnh cuối cùng.

Là ảnh chụp một mình cậu bé kia.

Cậu bé đứng trước chiếc tủ sách.

Chính là chiếc tủ tôi vừa mua về.

Trong ảnh, chiếc tủ vẫn còn rất mới, lớp sơn bóng loáng.

Cậu bé áp mặt vào cánh cửa kính của tủ, nhìn chằm chằm vào ống kính.

Trong đôi mắt cậu không còn nụ cười nữa.

Chỉ còn lại một nỗi sợ hãi tột cùng, không thuộc về lứa tuổi của cậu.

Tôi bỏ những bức ảnh xuống, lòng bàn tay lạnh toát.

Những bức ảnh này giống như một câu đố câm lặng.

Kể lại một câu chuyện bi thương mà tôi hoàn toàn không hiểu.

Ánh mắt tôi rơi vào cuốn nhật ký.

Bìa màu xanh sẫm, bìa cứng đã sờn đến mức lộ cả lớp bìa các-tông bên trong.

Không có bất kỳ chữ viết nào.

Tôi lật trang đầu tiên.

Một mùi mực cũ kỹ phả vào mặt.

Nét chữ thanh tú, là chữ của phụ nữ.

Ngày tháng ghi trên đó là từ 70 năm trước.

“Hôm nay, anh ấy đi rồi.”

“Anh ấy nói phải đi làm một việc rất quan trọng.”

“Anh ấy bảo mẹ con tôi hãy giữ lấy ngôi nhà này, giữ lấy cái tủ này, đợi anh ấy về.”

“Tôi hỏi anh ấy đi bao lâu.”

“Anh ấy không trả lời.”

“Chỉ lặp đi lặp lại rằng, tủ còn thì nhà còn.”

“Anh ấy nói, những thứ quan trọng nhất của gia đình ta đều giấu trong đó.”

“Anh ấy bảo, dù có chuyện gì xảy ra, cũng không được để người khác biết bí mật này.”

Tôi lật sang trang tiếp theo.

“Anh ấy đi ba ngày rồi, không có tin tức gì.”

“Tôi bắt đầu thấy sợ.”

“Đêm nào tôi cũng mơ thấy anh ấy.”

“Anh ấy cả người đầy máu đứng trước mặt tôi, bảo tôi mau chạy đi.”

Chương trước Chương tiếp
Loading...