Chiếc Xe Thứ Mấy

Chương 1



1

Chiều nay, tôi đột nhiên nhận được cuộc gọi từ showroom 4S.

“Cô Hoắc, chiếc Cullinan của cô bị hư hỏng rất nghiêm trọng. Chi phí sửa chữa sẽ rất cao, bên chúng tôi đề nghị cô nên cho xe thanh lý luôn.”

Tôi ngẩn người.

“Gì cơ?”

“Là chồng cô cho xe kéo đến đây, còn nói chi phí sửa cứ ghi vào tài khoản của cô. Tôi thấy xe hỏng quá nặng nên gọi xác nhận với cô.”

Tôi lập tức bắt taxi đến showroom 4S. Kết quả vừa tới nơi, tôi đã nhìn thấy chiếc xe mới mua của mình bị tông đến mức không còn nhận ra hình dạng ban đầu.

Chiếc Cullinan này là mẫu mới nhất vừa ra mắt.

Màu đen bóng, kín đáo nhưng vẫn sang trọng.

Tôi đặc biệt thích nó.

Vậy mà tôi mới lái đúng một lần, nó đã “chết” rồi.

Không cần đoán cũng biết, chuyện này lại là tác phẩm của cô thư ký nhỏ bên cạnh Chu Kỳ.

Rời khỏi showroom 4S, tôi đi thẳng đến công ty, xông thẳng vào văn phòng của Chu Kỳ.

Lúc đó, Chu Kỳ đang xem cùng một bản hợp đồng với Tưởng Thiến. Hai người đứng sát đến mức gần như dính vào nhau.

Tôi đột nhiên xông vào, Tưởng Thiến sợ đến mức lập tức bật ra xa.

“Bà Chu, chị vào văn phòng Tổng giám đốc Chu thì phải gõ cửa chứ.”

Tôi phớt lờ cô ta, trực tiếp hỏi Chu Kỳ:

“Chiếc Cullinan của em, anh lại lái đi rồi để Tưởng Thiến tập lái à?”

Chu Kỳ rất bình tĩnh, dường như đã đoán trước tôi sẽ đến hỏi tội.

“Vợ à, nổi giận lớn thế làm gì? Chẳng phải chỉ là một chiếc xe thôi sao?”

“Tuần trước nữa, anh lái chiếc SUV của em đi cho Tưởng Thiến tập lái. Kết quả chưa đầy một ngày, cô ta đã tông xe vào gốc cây, xe hỏng đến mức phải bỏ.”

“Tuần trước, anh lại lái chiếc Bentley của em đi. Kết quả Tưởng Thiến lái thẳng xe xuống sông. Người thì tự bò lên được, còn xe của em chìm nghỉm.”

“Bây giờ anh lại lấy chiếc Cullinan mới nhận của em cho cô ta mượn, cô ta lại tông nát xe.”

“Trong một tháng, cô ta phá hỏng ba chiếc xe của em, còn bản thân thì chẳng bị xây xát gì. Em có lý do để nghi ngờ cô ta cố ý.”

“Vợ à, Thiến Thiến vừa mới lấy bằng lái, lái không tốt là chuyện bình thường. Chính vì vậy cô ấy mới cần luyện nhiều hơn.”

“Em không thể chỉ vì xe bị hỏng mà cô ấy không sao, rồi cho rằng cô ấy cố ý được. Cô ấy không sao là do Thiến Thiến nhà chúng ta phúc lớn mạng lớn.”

Tôi cười lạnh.

“Ba lần tai nạn nghiêm trọng mà cô ta đều tránh được. Mạng đúng là lớn thật.”

“Hai lần trước khi cô ta đâm hỏng xe của em, em đã nói với anh rồi đúng không? Cô thư ký nhỏ của anh muốn tập lái thì không được lái xe của em.”

“Bây giờ anh lại lấy chiếc Cullinan của em cho cô ta mượn. Anh đã hỏi ý em chưa?”

Chu Kỳ cười cợt lấy lòng tôi.

“Vợ à, của em chẳng phải cũng là của anh sao?”

Tôi nhìn sang Tưởng Thiến.

“Hai chiếc trước tôi không so đo với cô nữa. Nhưng chiếc này còn chưa kịp mua bảo hiểm, cô định bồi thường cho tôi thế nào?”

2

Tưởng Thiến giống như một con nai nhỏ bị hoảng sợ, đôi mắt to lập tức phủ đầy hơi nước.

Cô ta co rúm vai, nước mắt rơi lã chã.

“Bà Chu, tôi xin lỗi. Dù có phải bán hết mọi thứ, tôi cũng sẽ bồi thường cho chị.”

“Chiếc xe này tám triệu.”

“Tôi, tôi…”

Tưởng Thiến càng run dữ hơn.

Chu Kỳ kéo mạnh cô ta ra sau lưng mình, thân hình cao lớn che kín cả người cô ta.

“Hoắc Trăn, em có cần phải làm quá vậy không? Chẳng phải chỉ là một chiếc xe thôi à? Anh bồi thường thay cô ấy!”

Nói xong, anh ta rút một tấm thẻ đen đưa cho tôi.

“Cầm thẻ của anh, đi mua chiếc khác!”

“Dù Thiến Thiến có tông hỏng thêm mười chiếc Cullinan nữa, anh cũng bồi thường nổi!”

Đầu ngón tay tôi vừa chạm vào tấm thẻ, Tưởng Thiến đã vươn tay hất nó rơi xuống đất.

“Bà Chu, từng đồng từng cắc chị tiêu đều là tiền của Tổng giám đốc Chu. Bây giờ chị còn mặt mũi nào đòi tiền của anh ấy nữa?”

Chu Kỳ khẽ cười một tiếng:

“Cô ta vốn tham lam vô độ như thế đấy.”

Tôi nhìn tấm thẻ phụ của chính mình nằm dưới đất, bật cười.

Dùng tiền của tôi để bồi thường cho tôi, còn nói tôi tham lam vô độ.

Năm đó tôi chọn gả cho Chu Kỳ chính là vì anh ta nghe lời.

Nhưng bây giờ thì, ha.

“Chu Kỳ, anh không ngoan nữa rồi.”

Chu Kỳ sững người.

Tôi không nhặt tấm thẻ dưới đất, bởi vì chẳng mấy chốc nữa nó sẽ biến thành một tấm thẻ vô dụng.

Tôi xoay người rời khỏi văn phòng Chu Kỳ, lập tức gọi điện cho trợ lý.

“Lập tức khóa toàn bộ thẻ ngân hàng Hoắc thị trong tay người nhà họ Chu.”

Cúp điện thoại, tôi lại đến showroom 4S, trực tiếp lấy một chiếc Phantom rồi lái đi dạo.

Trong lúc đó điện thoại của tôi cứ reo liên tục, đều là Chu Kỳ gọi đến. Tôi không nhận cuộc nào.

Buổi tối về đến nhà, cả nhà họ Chu đều có mặt.

Bố mẹ Chu Kỳ và em gái anh ta.

Tôi vừa bước vào cửa, còn chưa kịp thay giày, mẹ Chu đã bắt đầu trách móc tôi.

“Trăn Trăn, không phải mẹ muốn nói con đâu, chẳng phải chỉ là thư ký của Chu Kỳ không cẩn thận đâm hỏng xe của con thôi sao? Chỉ vì chút chuyện nhỏ này mà con khóa thẻ của cả nhà à?”

“Đúng đó chị dâu. Chiều nay em mời bạn đi hát karaoke, lúc thanh toán thì thẻ không quẹt được. Chị không biết em mất mặt đến mức nào đâu, mặt mũi em mất sạch rồi!”

Bố Chu hừ lạnh một tiếng:

“Đều tại Chu Kỳ quá tốt với cô, chiều cô đến hư rồi.”

Chu Kỳ dịu dàng ôm lấy tôi.

“Vợ à, đừng tùy hứng nữa. Mau khôi phục thẻ của cả nhà đi, mọi người sẽ không so đo với em đâu.”

Chu Văn cao giọng nói:

“Chị dâu, nể tình đây là lần đầu chị phạm lỗi, lần này bọn em có thể không tính toán với chị. Nhưng chuyện này chị làm quá tệ rồi. Nếu còn lần sau, bố mẹ sẽ không tha cho chị đâu.”

“Đến lúc đó đừng trách em không nhắc trước. Chọc bố mẹ tức giận rồi thì cẩn thận anh em không cần chị nữa!”

Tôi khẽ cười.

“Chu Kỳ, cô thư ký nhỏ của anh nói từng đồng em tiêu đều là tiền của anh. Anh không giải thích, còn nói em tham lam vô độ.”

“Vậy được. Sau này chúng ta ai tiêu tiền người nấy, không ai chiếm lợi của ai.”

Chương tiếp
Loading...