Chiếc Xe Thứ Mấy
Chương 2
Từ sau khi kết hôn với Chu Kỳ, mỗi người trong nhà họ Chu đều có một tấm thẻ đen của ngân hàng Hoắc thị, không giới hạn hạn mức.
Tổng chi tiêu mỗi tháng của cả nhà bọn họ lên tới chín con số.
Tôi chưa từng nói gì.
Bây giờ, tôi muốn để Chu Kỳ biết, thứ tôi có thể cho anh ta thì bất cứ lúc nào tôi cũng có thể lấy lại.
Giọng Chu Kỳ mềm xuống rất nhiều:
“Vợ à, đây đâu phải ở công ty. Em cũng phải giữ thể diện cho anh chứ.”
Tôi nhẹ vỗ lên ngực anh ta.
“Con người không thể vừa muốn cái này lại vừa muốn cái kia. Nếu ở công ty anh đã cứng rắn như vậy, thì xin anh cứ cứng rắn đến cùng.”
Chu Văn chống nạnh.
“Chị dâu, xem ra chị không định khôi phục thẻ cho bọn em rồi. Tốt nhất là chị đừng hối hận!”
Tôi thậm chí còn chẳng thèm liếc cô ta một cái.
Buồn cười, tôi có gì phải hối hận chứ?
3
Sáng hôm sau, dưới lầu truyền đến tiếng leng keng loảng xoảng, ồn đến mức tôi không ngủ nổi.
Người giúp việc trong nhà đều biết tôi ngủ rất nông, tuyệt đối sẽ không gây ra tiếng động lớn như vậy.
Tôi từ trên lầu đi xuống, liền thấy cả nhà họ Chu đều đang ở đó.
Một bóng lưng quen thuộc đang bận rộn trong bếp, chính là Tưởng Thiến.
Thấy tôi, Tưởng Thiến nở một nụ cười tươi tắn đáng yêu.
“Chào buổi sáng, bà Chu. Bữa sáng sắp xong rồi.”
Tôi lập tức nhíu mày.
Chu Văn khoanh tay đi tới trước mặt tôi.
“Chị dâu, chị học người ta Tưởng Thiến đi. Chị xem người ta hiền thục biết bao, còn biết làm bữa sáng cho anh em.”
“Anh cô trả lương cho cô ta bao nhiêu, trả lương cho tôi bao nhiêu?”
“Chị!”
Tưởng Thiến bưng một bát canh lớn lên bàn.
“Bà Chu, nếu chị không biết nấu ăn thì tôi có thể dạy chị.”
“Dù sao chị cũng là bà nội trợ toàn thời gian, nên chăm sóc chồng mình cho tốt.”
“À, còn chiếc Phantom đỗ ngoài sân là của chị đúng không? Tổng giám đốc Chu đúng là quá cưng chiều chị rồi, mua cho chị chiếc xe đắt như vậy.”
“Tôi thật sự rất ngưỡng mộ chị, có một người chồng tốt như thế. Tôi thì không có số tốt như chị, chuyện gì cũng phải dựa vào bản thân.”
Chu Văn lập tức phụ họa:
“Đúng đó chị dâu. Từ lúc chị bước vào nhà này đến giờ đã ba năm rồi, bọn em còn chưa từng ăn bữa cơm nào do chị nấu!”
“Đúng vậy đó, Trăn Trăn. Mẹ thật sự không muốn nói con đâu, nhưng làm con dâu như con đúng là không đạt.”
“Mẹ, vậy mẹ thấy ai đạt? Tưởng Thiến à?”
“Quả thật cô ta thích hợp hầu hạ người khác hơn. Cô ta có thể dậy từ sáng sớm nấu bữa sáng cho cả nhà, nghe lời các người răm rắp, dỗ cho các người vui vẻ thoải mái.”
“Nhưng cô ta có thể cho mỗi người các người một tấm thẻ đen không giới hạn, muốn quẹt thế nào cũng được không? Cô ta có thể để các người sống trong căn biệt thự nguy nga như cung điện này không? Cô ta có thể mua xe sang, sắp xếp tài xế cho các người, để các người đi đâu cũng không cần tự bước một bước không?”
Mẹ Chu bị tôi hỏi đến á khẩu. Tưởng Thiến đang bê bữa sáng lên bàn cũng sững người.
Tôi đi đến bên cạnh Tưởng Thiến.
“Tôi không phải kiểu bà nội trợ phải dựa vào đàn ông mới có tiền như cô tưởng tượng đâu. Chỉ cần cô chịu tìm hiểu một chút về nhà họ Hoắc chúng tôi, cô sẽ không dám ở đây nói năng khoác lác như thế.”
Sắc mặt Tưởng Thiến cực kỳ khó coi. Có lẽ cô ta không ngờ tôi lại cứng rắn như vậy.
Bố Chu đột nhiên đập mạnh xuống bàn.
“Không ra thể thống gì! Cô nói cứ như cả nhà chúng tôi đều phải dựa vào cô để sống vậy!”
“Bố, nếu bố cảm thấy mọi người không cần dựa vào con, vậy thì tốt quá. Sau này đừng dùng thẻ của nhà họ Hoắc nữa.”
Tôi ngồi xuống, nếm thử một miếng bánh bao Tưởng Thiến làm.
“Mùi vị chẳng ra sao cả, kém xa đầu bếp trong nhà.”
“Nếu mọi người thích ăn bữa sáng cô ta làm, sau này cứ để cô ta ngày nào cũng làm cho mọi người. Từ nay đầu bếp chỉ cần chuẩn bị bữa sáng cho một mình tôi là được.”
Chu Văn nói giọng mỉa mai:
“Chị dâu, chị nên có cảm giác nguy cơ đi. Người ta Tưởng Thiến trẻ hơn chị, đẹp hơn chị, hiền thục hơn chị. Chị còn không biết điều như vậy, cẩn thận anh em không cần chị nữa!”
Tôi nhìn sang Chu Kỳ.
“Anh muốn ly hôn cũng được. Đưa đơn ly hôn đến đây, em ký ngay.”
4
Chu Kỳ lập tức trừng mắt nhìn Chu Văn, sau đó vòng ra sau lưng tôi bóp vai cho tôi.
“Vợ à, đừng giận. Văn Văn không hiểu chuyện, em đừng so đo với con bé.”
Chu Kỳ gọi mọi người:
“Mau ăn sáng đi, lát nữa nguội mất.”
Vừa ngồi xuống, Tưởng Thiến đã tỏ vẻ tủi thân.
“Tổng giám đốc Chu, lần trước thật sự xin lỗi anh, tôi đã đâm hỏng xe của phu nhân.”
“Kỹ thuật lái xe của tôi đúng là quá tệ, sao tôi lại ngốc như vậy chứ!”
Chu Kỳ vô cùng dịu dàng.
“Không sao, luyện nhiều là được. Tài xế lão luyện đều là luyện mà ra.”
“Nhưng xe của anh còn phải dùng cho công việc, lại không có xe khác cho tôi tập lái.”
“Chiếc Phantom của phu nhân tôi rất thích, nhưng chắc chị ấy sẽ không muốn cho tôi mượn nữa đâu.”
“Nếu đã biết tôi không muốn cho mượn thì cô không nên nhắc tới. À đúng rồi chồng à, chiếc Cullinan của em anh còn chưa bồi thường đâu. Nếu em không thấy tiền, em sẽ kiện cô thư ký nhỏ của anh đấy.”
Nụ cười trên mặt Chu Kỳ cứng lại. Sau đó anh ta dỗ dành tôi:
“Vợ à, anh đã bao giờ thiếu em đâu. Đợi tiền chia lợi nhuận của công ty tháng này về, anh lập tức chuyển cho em.”
Chu Văn cười rất đắc ý.
“Công ty của anh em hai năm nay làm ăn rất tốt, sắp gọi vốn lên sàn rồi. Chị dâu, chị đừng vênh váo quá. Dù không có chị, nhà em vẫn là tầng lớp thượng lưu.”
“Anh, anh mau ra ngân hàng mở thẻ đi, rồi cấp thẻ phụ cho cả nhà mình. Thẻ của Hoắc Trăn bọn em còn chẳng thèm dùng. Sau này dù chị ta có cầu xin bọn em dùng, bọn em cũng không dùng!”
Thực tế, nếu không có nhà họ Hoắc đứng sau chống lưng, công ty của Chu Kỳ đã không thể duy trì từ lâu rồi.
Nhưng người nhà họ Chu mãi mãi không nhận ra rằng, không có tôi, bọn họ chỉ là lũ chuột dưới đáy xã hội.
“Hôm nay tôi hẹn bạn thân đi spa, tối không cần chờ tôi ăn cơm.”
Sau khi ra khỏi nhà, tôi lập tức liên hệ thám tử tư điều tra Tưởng Thiến.
Tâm tư của cô gái này quá rõ ràng. Cô ta muốn chen chân lên thay tôi.
Chu Kỳ hiểu rất rõ cô ta đang nghĩ gì, nhưng anh ta lại giả vờ không biết. Anh ta cực kỳ tận hưởng cảm giác được một cô gái trẻ ve vãn.
Đúng là rẻ tiền như nhau.
Đang lúc tôi và bạn thân làm mặt ở spa, tôi đột nhiên nhận được thông báo thẻ ngân hàng bị quẹt ở showroom 4S với số tiền mười hai triệu.
Con số này vừa đúng bằng giá của một chiếc Phantom.
Tôi lập tức lục túi, phát hiện thẻ ngân hàng của mình quả thật mất một tấm.
Ngay sau đó, Tưởng Thiến cập nhật một bài đăng trên vòng bạn bè. Trong ảnh, cô ta dựa lưng vào chiếc Rolls-Royce Phantom mới tinh, cười rạng rỡ.
Kèm dòng trạng thái:
“Gặp được ông chủ thần tiên rồi. Kỹ thuật lái xe của mình kém, anh ấy liền mua riêng một chiếc xe mới tặng mình tập lái!”
Có lẽ sợ tôi không nhìn thấy, Tưởng Thiến còn trực tiếp gửi ảnh cho tôi.
“Bà Chu, sau này tôi sẽ không mượn xe của chị nữa đâu. Tổng giám đốc Chu sợ tôi lại làm hỏng xe của chị, nên đã mua cho tôi một chiếc mới.”
“Tổng giám đốc Chu nói rồi, tôi cứ lái thoải mái. Nếu đâm hỏng, anh ấy lại mua cho tôi chiếc khác.”
Bạn thân thấy sắc mặt tôi không tốt liền hỏi:
“Sao vậy? Có chuyện gì à?”
“Không có gì, chỉ là thẻ ngân hàng bị người ta quẹt trộm mười hai triệu thôi.”
“Đi thôi, đi cùng tôi bắt trộm.”
Sau đó, tôi và bạn thân cùng đến công ty Chu Kỳ. Khi chúng tôi tới nơi, bọn họ cũng vừa quay về.
Tưởng Thiến vừa nhìn thấy tôi đã đặc biệt hưng phấn.
“Bà Chu, chị đến xem xe mới của tôi à? Thật ra cũng chẳng có gì đặc biệt, giống hệt chiếc của chị thôi. À không đúng, cấu hình xe của tôi còn cao hơn chị.”