Chồng Vừa Tỉnh Dậy Đòi Ly Hôn

Chương 1



Tiếng máy đo nhịp tim vang đều trong phòng bệnh, lạnh lẽo đến nghẹt thở.

Âm thanh duy nhất sống động giữa căn phòng VIP nồng mùi thu/ốc sát trùng và kim loại, như đang phơi bày sự vô cảm của nơi này.

Hàng mi Phó Trầm Chu khẽ run.

Anh vật lộn thoát khỏi bóng tối hỗn loạn, khó nhọc mở mắt.

Tầm nhìn từ mờ đục dần hiện rõ ánh đèn trắng lạnh trên trần.

“Trầm Chu? Con tỉnh rồi sao?!”

Bà Phó bật dậy khỏi ghế, giọng run khàn vì xúc động và những đêm thức trắng.

Bà cuống quýt bấm chuông gọi y tá.

Chú họ Phó trên sofa cũng giật mình tỉnh giấc, vội lao tới.

“Bác sĩ! Mau đến! Trầm Chu tỉnh rồi!”

Tiếng bước chân dồn dập vang lên.

Bác sĩ cùng y tá nhanh chóng kiểm tra chỉ số, rồi nhẹ nhõm thông báo:

“Phu nhân yên tâm, Phó tiên sinh đã qua cơn nguy kịch.”

Cả căn phòng như trút được tảng đá đè nặng.

Ai nấy đều vui mừng như vừa giành lại mạng sống từ tay Tử Thần.

Tai nạn lần này quá bất ngờ.

Suýt nữa cuốn đổ cả Phó thị.

Cũng gần như lấy mất nửa cái mạng của bà Phó.

Phó Trầm Chu khẽ động môi dưới mặt nạ oxy.

Giọng khàn đến đứt quãng.

Bà Phó lập tức cúi sát:

“Trầm Chu, con muốn nói gì? Mẹ nghe đây.”

Anh gắng hít sâu, gom chút sức lực còn sót lại.

Từng chữ bật ra như giấy ráp cứa qua cổ họng.

Rõ ràng.

Lạnh nhẫn tâm.

Xé toạc bầu không khí vừa hồi sinh trong phòng bệnh.

“Bảo… Tô Niệm…”

“Ly h/ôn.”

Căn phòng đột ngột rơi vào im lặng chết chóc.

Nét vui mừng trên gương mặt bà Phó đông cứng lại. Bà chậm rãi đứng thẳng dậy, nhìn gương mặt con trai tái nhợt nhưng vẫn lạnh lùng cứng rắn, ánh mắt ngập tràn phức tạp.

Chú họ đứng bên cạnh gượng gạo ho nhẹ, vội vàng né tránh ánh mắt.

Không ai bất ngờ, thậm chí không ai cố khuyên can.

Cứ như thể — anh tỉnh lại, mở miệng đòi ly hôn là chuyện hiển nhiên.

Dù gì, ai cũng biết rõ: trong lòng người thừa kế nhà họ Phó, từ đầu đến cuối vẫn luôn chỉ có mối tình đầu rời đi ba năm trước để theo đuổi ballet — Lâm Vi Vi.

Chứ không phải người vợ hiện tại — Tô Niệm — người đã không ngủ không nghỉ suốt mấy ngày anh nằm hôn mê, gầy đến biến dạng, canh giữ ngoài phòng bệnh, cuối cùng lại bị nhà họ Phó “lịch sự” mời về nghỉ ngơi sau khi anh qua cơn nguy kịch.

Khi tin tức truyền đến biệt thự bên hồ, Tô Niệm đang cầm bát cháo gà vừa nguội.

Chiếc điện thoại trượt khỏi tay cô, rơi “bốp” xuống nền đá cẩm thạch sáng bóng. Màn hình vỡ tan, như một trái tim đột ngột rạn nứt.

Dì Trương – quản gia – nhìn cô lo lắng: “Phu nhân…”

Tô Niệm sững người vài giây, sau đó chậm rãi ngồi xổm xuống, nhặt từng mảnh vụn một.

Đầu ngón tay bị mảnh kính sắc bén cứa rách, máu rịn ra, cô cũng chẳng hề cảm nhận được đau đớn.

“Phu nhân! Tay cô chảy máu rồi!” Dì Trương hoảng hốt chạy đi lấy hộp thuốc.

Nhưng cô chỉ ngẩng đầu lên, trên mặt không có biểu cảm gì — không đau đớn, không nước mắt, thậm chí không gợn sóng.

Cô chỉ khẽ hỏi:

“Dì Trương, anh ấy… thực sự không sao rồi, đúng không?”

Dì Trương cầm bông tẩm thuốc sát trùng, nhìn dáng vẻ như không còn cảm xúc nào của cô, xót xa gật đầu liên tục:

“Ông chủ tỉnh rồi, không sao nữa… Thật may quá… Nhưng… nhưng mà chuyện ly hôn…”

“Ừm.” Tô Niệm ngắt lời bà, tự tay cầm lấy bông gòn, tùy ý lau qua đầu ngón tay. Máu nhanh chóng nhuộm đỏ miếng bông.

“Anh ấy tỉnh rồi là tốt rồi.”

Cô đứng dậy, bình tĩnh đến đáng sợ:

“Dì Trương, giúp cháu thu dọn đồ một chút. Gọn nhẹ thôi là được.”

Cô xoay người lên lầu, bóng lưng mảnh khảnh tựa như một tờ giấy, chỉ cần một cơn gió nhẹ thổi qua là có thể gập lại bất cứ lúc nào.

Trong ngăn kéo phòng làm việc là tờ đơn ly hôn đã chuẩn bị sẵn từ lâu, chỉ còn chờ chữ ký của anh. Cô nhìn vào dòng cuối cùng, nơi tên mình đã được ký rõ ràng — “Tô Niệm”. Mười năm yêu, cuối cùng chỉ gói gọn trong mười bốn nét bút lạnh lẽo.

Cô tháo chiếc nhẫn cưới trên ngón áp út. Vòng bạch kim lạnh ngắt ấy, từng được cô áp lên ngực giữ ấm đến nóng rực, giờ đây chạm vào da chỉ còn lại cảm giác lạnh lẽo.

Cô nhẹ nhàng đặt nó lên trên tờ đơn ly hôn.

Sau đó, cô lấy từ túi ra một tờ giấy gấp nhỏ.

Thai: 6 tuần +.

Ngày kiểm tra: là ngày trước khi anh gặp tai nạn.

Khi ấy, cô cầm tờ giấy này, vui đến mức đầu ngón tay run rẩy, cứ nghĩ đến việc sẽ nói với anh thế nào, nghĩ rằng có thể anh sẽ bất ngờ, rồi có lẽ sẽ vui một chút? Dù chỉ là vì đứa bé, chứ không phải vì cô.

Nhưng giờ… không cần nữa rồi.

Cô gập đôi tờ giấy kiểm tra, rồi lại gập đôi lần nữa, thành một mảnh vuông nhỏ, đặt dưới chiếc nhẫn cưới.

Như chôn vùi tất cả những hy vọng chưa kịp nhìn thấy ánh sáng.

Bà Phó nhanh chóng cho người đưa đến tờ đơn ly hôn đã được Phó Trầm Chu ký, cùng với một số “bồi thường” — tấm séc với số tiền khủng, chìa khóa của vài căn nhà.

Tốc độ xử lý nhanh đến mức như thể chỉ sợ chậm một giây, cô sẽ đổi ý, tiếp tục bám lấy nhà họ Phó.

Tô Niệm chỉ giữ lại tờ đơn ly hôn, tất cả những thứ khác đều bị trả về nguyên vẹn.

Tối hôm đó, một chiếc máy bay quốc tế rạch ngang bầu trời đêm, bay về phía bên kia đại dương.

Trong khoang hạng nhất, Tô Niệm nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ. Dưới kia là ánh đèn rực rỡ của thành phố, uốn lượn thành những mạch vàng — nơi cô đã yêu Phó Trầm Chu suốt mười năm.

Rồi ánh đèn dần dần mờ đi, nhỏ lại, cuối cùng bị lớp mây dày nuốt trọn. Ngoài cửa sổ chỉ còn lại một màn đêm vô tận, lạnh lẽo.

Cô đưa tay đặt nhẹ lên bụng.

Nơi đó vẫn còn phẳng lặng, không một tiếng động.

Cô nhắm mắt lại, không có một giọt nước mắt nào.

Ba năm sau.

Chương trình truyền hình thực tế chủ đề nuôi dạy con đình đám nhất của đài truyền hình Dâu Tây — 《Bé Yêu Vượt Chướng Ngại》 — áp dụng hình thức livestream toàn bộ, nhờ vào sự tương tác chân thực và những khoảnh khắc đáng yêu của các bé mà nhanh chóng bùng nổ trên mạng.

Tập mới nhất vừa tung trailer đã “gây bão” vì sự xuất hiện của một cặp khách mời bí ẩn chưa lên sóng.

Khi chương trình chính thức bắt đầu, lượt xem trong phòng livestream lập tức bùng nổ, leo thẳng lên top bảng xếp hạng năm của nền tảng.

Ống kính lần lượt lướt qua những cặp bố mẹ ngôi sao và con cái của họ, cuối cùng dừng lại ở một cặp mẹ con thường dân có ngoại hình cực kỳ thu hút.

Người mẹ mặc áo len trắng ngà đơn giản, kết hợp với quần jeans, khí chất dịu dàng và thanh thuần. Cô đang cúi người chỉnh lại cổ áo cho cậu bé bên cạnh một cách nhẹ nhàng. Dù chỉ là góc nghiêng, nhưng cũng đủ khiến màn bình luận im bặt trong vài giây, rồi sau đó bùng nổ.

【Trời má! Đây là sao nữ mới nào vậy? Nhan sắc đỉnh thật sự!】

【Cho tôi toàn bộ info của chị gái này trong vòng 3 phút!】

【Khoan đã… trông quen quen vậy ta…】

Ngay sau đó, mọi ống kính và ánh nhìn đều bị thu hút về phía cậu bé đứng cạnh cô.

Cậu bé tầm ba tuổi, mặc quần yếm jeans và áo sơ mi nhỏ xinh, tóc hơi xoăn, làn da trắng hồng như sữa, trông chẳng khác gì một quý ông nhí. Cậu không hề sợ máy quay, đôi mắt đen láy, long lanh như pha lê mở to đầy tò mò nhìn quanh đám thiết bị và nhân viên xung quanh.

Đôi mắt đó…

Chương tiếp
Loading...