Chồng Vừa Tỉnh Dậy Đòi Ly Hôn
Chương 2
Quá dễ nhận ra.
Ống kính zoom lại, bắt trọn cận cảnh khuôn mặt cậu bé.
Bình luận bỗng im bặt vài giây, rồi hoàn toàn nổ tung.
【???? Tôi hoa mắt à? Mắt thằng bé này… sao giống hệt tổng tài Phó của tập đoàn Phó thị thế?!】
【Phó Trầm Chu??? Trời đất! Giống như copy-paste luôn ấy!】
【Không thể nào… Tổng Phó kết hôn rồi à? Chưa từng nghe nói! Mà chẳng phải gần đây còn tin đồn mối tình đầu của anh ta trở về sao?】
【Người mẹ này là ai? Có quan hệ gì với Tổng Phó? Con riêng à?】
【Mấy người phía trên nói chuyện giữ mồm giữ miệng đi! Chờ một lời giải thích chính thức đã!】
Tại hiện trường livestream, MC cũng lập tức chú ý đến tiêu điểm bùng nổ này. Với kinh nghiệm dày dạn, anh ta mỉm cười bước đến, ngồi xổm xuống, đưa micro đến gần miệng cậu bé:
“Bé yêu ơi, con tên là gì nè?”
Cậu bé hoàn toàn không sợ người lạ, giọng nói rõ ràng, mềm mềm non nớt nhưng lại mang chút chững chạc trời sinh:
“Con tên là Tô Dự An. Ở nhà mọi người gọi con là An An.”
“An An giỏi quá!” MC bị đáng yêu đến mức tim run rẩy, rồi lại cố tình trêu tiếp,
“An An đẹp trai như vậy, con giống ba hay giống mẹ nào?”
Tô Dự An nghe xong thì nghiêng đầu suy nghĩ rất nghiêm túc. Sau đó, cậu chớp đôi mắt trong veo—đôi mắt giống y hệt một vị đại lão thương giới nào đó—rồi nghiêm túc trả lời:
“Mẹ nói, con giống mẹ là được rồi. Vì ba…”
Cậu dừng lại một chút, như đang cố nhớ lời mẹ.
“Ba nhận nhầm người rồi.”
“Phụt——”
Đạo diễn đang uống nước suýt nữa phun hết ra ngoài.
Nụ cười trên mặt MC thì lập tức đông cứng.
Trong hậu đài livestream, cũng như trước màn hình của hàng chục triệu khán giả, bỗng chốc im lặng như chết.
Bình luận trống trơn suốt ba giây.
Rồi——bùng nổ như bom hạt nhân!
【!!!!!!】
【Nhận nhầm người??? Lượng thông tin này lớn quá, CPU tôi cháy luôn rồi!!!】
【Vậy là Tổng Phó nhận nhầm ‘bạch nguyệt quang’? Xong vợ ôm con chạy trốn?? Trời má, drama của năm!】
【Đứa nhỏ này chắc chắn là con ruột của Phó Trầm Chu! Không chạy đi đâu được! Nhìn đôi mắt kia kìa! Y chang phiên bản thu nhỏ của Phó Diêm Vương!】
【Phu nhân đúng là mạnh tay! Một câu thôi mà đâm thẳng vào tim người ta: ‘nhận nhầm người’ hahahaha! Mặt Tổng Phó chắc đau lắm hả trời?】
【Nhanh! Ai đi báo cho Tổng Phó! Con trai anh ấy lên TV nói nhận nhầm ba rồi kìa!(không phải đâu nhưng buồn cười quá)】
Tập đoàn Phó thị, tầng cao nhất — phòng tổng thống.
Bên ngoài cửa sổ sát đất là toàn cảnh thành phố phồn hoa. Nhưng trong phòng lúc này, áp suất không khí thấp đến mức khiến người ta nghẹt thở.
Trợ lý Phương Kính run đến mức suýt đánh rơi điện thoại. Anh ta hít sâu một hơi, rồi đẩy mạnh cánh cửa gỗ nặng nề.
“—Tổng Phó!”
Người đàn ông sau bàn làm việc đang xem tài liệu, nghe thấy tiếng gọi thì cau mày. Đường nét lạnh lùng trên khuôn mặt dưới ánh sáng càng thêm vô tình nghiệt ngã. Đôi mắt sâu thẳm vừa ngước lên đã mang theo sức ép khiến người ta không dám thở mạnh.
“Cút ra.”
“Tổng Phó! Ngài… ngài nhất định phải xem cái này!”
Phương Kính gần như lao tới, hai tay run rẩy đưa màn hình livestream đến trước mặt anh.
Ánh mắt Phó Trầm Chu lướt qua màn hình đầy mất kiên nhẫn.
Rồi——đột ngột dừng lại.
Trên màn hình, cậu bé kia đang chớp mắt nhìn ống kính.
Đôi mắt đó—
Giống hệt bức ảnh anh chụp hồi bé, đang để trong phòng làm việc.
Giọng trẻ con lanh lảnh truyền qua điện thoại, đập thẳng vào tai anh:
“…Ba nhận nhầm người rồi.”
Ầm——
Như có quả bom nổ tung trong đầu.
Ba năm trước, câu nói “ly hôn” lạnh như băng trong phòng bệnh.
Ba năm trước, tờ đơn ly hôn có chữ ký của cô.
Chiếc nhẫn bị gửi trả.
Và—mảnh giấy gấp nhỏ bé đặt dưới chiếc nhẫn.
Cái mảnh giấy mà anh chưa từng mở ra xem.
Khi đó, anh nói gì nhỉ?
Anh lạnh nhạt bảo người được mẹ phái tới:
“Cô ta lại đang giở trò gì đây?”
Anh thậm chí… không thèm nhìn.
“RẦM——!”
Chiếc bàn gỗ đỏ nặng nề bị anh hất tung, tài liệu bay tán loạn khắp nơi.
Mạch máu đỏ lập tức tràn trong mắt anh, hơi thở dồn dập như dã thú bị chọc giận đến mất kiểm soát. Chỉ cần một giây nữa thôi, anh sẽ phá hủy tất cả.
Anh chộp lấy chìa khóa xe, như một cơn bão hủy diệt, lao ra ngoài.
“Tổng Phó! Còn cuộc họp—!” Phương Kính đuổi theo hét lớn.
Không ai trả lời.
Chiếc Bugatti đen lao đi như quái thú gầm rú, phóng qua mấy cái đèn đỏ, lao điên cuồng giữa đường. Tiếng phanh sắc lẹm vang lên khi xe trượt ngang và dừng lại trước tòa nhà Đài truyền hình Dâu Tây.
Phó Trầm Chu mở cửa xe bằng một cú đá, khí thế đáng sợ đến mức ai nhìn cũng hoảng loạn né sang hai bên.
Anh gạt mạnh tay đám bảo vệ đang cố ngăn cản, đi thẳng đến trường quay có biển báo “Đang Livestream”.
“Thưa ôngi! ông Không được vào! Bên trong đang phát trực tiếp!”
“Tránh ra!”
Cánh cửa cách âm nặng nề của trường quay bị “phịch” một tiếng dữ dội, bị đẩy bật ra và đập mạnh vào tường, chấn động khiến cả không gian khẽ rung lên.
Tín hiệu livestream cũng chao đảo theo.
Tất cả camera, tất cả ánh mắt ngay lập tức hoảng sợ đổ dồn về phía cửa.
Trong ngược sáng, bóng dáng cao lớn của người đàn ông tràn ngập khí tức bạo liệt. Anh mặc vest nhưng quần áo hơi hỗn độn, lồng ngực phập phồng mạnh, hoàn toàn phơi bày sự hoảng loạn và mất kiểm soát của mình.
Gương mặt vốn luôn lạnh lùng, cứng rắn của anh lúc này tái nhợt đáng sợ, mang theo một sự cuồng loạn gần như tuyệt vọng.
Đôi mắt đỏ ngầu của anh quét qua trường quay như máy quét, điên cuồng tìm kiếm—cuối cùng cố định lại trên người phụ nữ đang ngồi ở giữa, mặc áo len trắng ngà.
Thời gian như đông cứng ngay khoảnh khắc đó.
Bình luận trong livestream bùng nổ đến mức chưa từng có.
【Đến rồi đến rồi! Ảnh thật sự xuất hiện rồi! Anh ta bước ra từ sóng đạn màn hình đây!!】
【Trời má phim truy thê địa ngục bản live-action!!!】
【Ánh mắt của Tổng Phó… tôi sợ anh ta ăn người ngay tại chỗ luôn á!】
【Phu nhân chạy mau!!!】
Toàn bộ nhân viên tại hiện trường đều đứng cứng đờ, ngay cả đạo diễn cũng quên mất phải hô “cắt”.
Trong tĩnh lặng chết chóc, chỉ còn tiếng máy quay chạy nhẹ.
Bị âm thanh quá lớn dọa sợ, bé Tô Dự An theo phản xạ rúc vào lòng mẹ, rồi ngước đôi mắt đen láy giống hệt người đang đứng ở cửa kia, tò mò xen lẫn chút sợ sệt nhìn người đàn ông đáng sợ nhưng vô cùng quen thuộc này.
Cậu bé chớp mắt, dường như đang cố so sánh với ký ức nào đó.
Rồi cậu giơ cánh tay nhỏ lên, dùng một ngón tay múp míp chỉ về phía Phó Trầm Chu đang chết lặng nơi cửa.
Cậu xoay đầu, dùng giọng trẻ con trong veo, ngây thơ mà tàn nhẫn, vang lên khắp cả trường quay:
“Mẹ ơi,”
“chú này…”
“Hình như là ba mà con khóc nhầm đó.”
Không khí trong phòng livestream như bị rút sạch trong một giây. Tất cả âm thanh chợt nghẹn lại.
Camera rung lắc dữ dội, rồi cuối cùng khóa chặt lên bóng hình cao gầy nhưng nhếch nhác ở cửa.
Lồng ngực Phó Trầm Chu phập phồng dữ dội. Bộ vest đắt tiền của anh nhăn nhúm, cà vạt lệch sang một bên, vài lọn tóc đen rơi xuống trán, không che nổi đôi mắt đỏ rực ghê người.
Anh giống như một con thú bị xé khỏi chuồng, tất cả sự bình tĩnh, tự chủ, sự cao cao tại thượng trong quá khứ… vào khoảnh khắc này đều vỡ vụn.
Thế giới của anh, chỉ còn lại người phụ nữ đang ngồi giữa trường quay, ôm một đứa trẻ trong lòng.
Tô Niệm.
Đúng là cô.
Ba năm bốn tháng mười bảy ngày.