Cô ta chỉ tay thẳng vào mặt tôi

Chương 1



Năm b/a tu/ổi, tôi bị bạn gái của anh trai t//át một c/ái.

Cô ta chỉ tay thẳng vào mặt tôi, m//ắng:

“Đ/ồ con gái lỗ vố/n.”

Cái t//át ấy chẳng khác nào chọc trúng tổ ong vò vẽ.

Nhà họ Tống là gia tộc bảy đời đ//ộc đinh.

Bố, ông nội, ông cố, thậm chí cả các gia đình chú bác đều chỉ có một người con.

Ngay lúc đó, bố tôi đ//ập n/át chiếc tivi, ông nội nhấc ghế thái sư lên, còn các anh họ bên nhà chú bác thì chắn kín cửa chính.

Người phụ nữ kia càng thêm đắc ý, cho rằng trong gia đình trọng nam khinh nữ này, cô ta đã hoàn toàn đứng vững.

Anh trai tôi cũng chen vào ngăn cản:

“Bố! Đừng làm cô ấy hoảng sợ! Cô ấy đang m//ang th//ai cháu trai của nhà mình đấy!”

Ông nội đ//á văng anh ấy:

“Cháu trai có thể b/ỏ, nhưng mặt của cháu gái tao, không ai được quyền động tới!”

Sắc mặt người phụ nữ lập tức trắng bệch.

Còn tôi chỉ mỉm cười.

Vở kịch hay lúc này mới chính thức bắt đầu.

1

Hôm ấy là ngày Tết.

Cả gia đình quây quần ăn cơm trong nhà chính, tôi trượt khỏi ghế rồi vô tình giẫm lên chiếc túi xách cô ta đặt dưới đất.

Cô ta dữ dằn túm lấy cánh tay tôi.

“Đồ lỗ vốn, mày giẫm hỏng rồi có đền nổi không?”

Cái t//át giáng thẳng xuống má trái của tôi.

Âm thanh vang lên vô cùng chói tai.

Hơn mười người trong nhà chính đồng loạt dừng đũa.

Ông nội tôi là người đầu tiên bật dậy.

Chiếc ghế thái sư bị đẩy mạnh về phía sau, va vào tường khiến một mảng vữa rơi xuống.

Bố tôi là người hành động tiếp theo.

Ông không thốt ra lời nào, cầm lấy ấm trà trên bàn rồi ném thẳng vào chiếc tivi.

Màn hình n//ổ tung, những mảnh kính vỡ b//ắn đầy khắp sàn nhà.

Mẹ lập tức bế tôi lên, ôm lấy khuôn mặt tôi, hai tay bà không ngừng run rẩy.

Anh họ Tống Viễn Chí dẫn theo hai người em trai, trực tiếp chắn chặt cửa lớn.

Phương Mẫn thoáng sững người.

Cô ta lùi ra sau lưng anh trai tôi, một tay đặt lên bụng.

“Mọi người định làm gì? Đ//ánh tôi sao?”

Giọng cô ta không lớn, nhưng từng lời đều lộ rõ vẻ đắc ý.

“Gia đình này bảy đời đ//ộc đinh, đời nào cũng toàn con trai.”

“Trong b/ụng tôi cũng là con trai.”

“Mọi người tự suy nghĩ cho kỹ xem, rốt cuộc ai mới quan trọng hơn.”

Cô ta cho rằng mình đã nắm được điểm yếu của gia đình này.

Tư tưởng cổ hủ trọng nam khinh nữ đã bám rễ quá sâu.

Cô ta đang m//ang th//ai cháu đích tôn, chính là huyết mạch của cả gia đình.

Một con nhóc lỗ vốn, đ//ánh một c/ái thì có gì đáng kể?

Anh trai tôi đứng chắn trước mặt cô ta, dang hai tay ra.

“Bố! Bố bình tĩnh lại!”

“Cô ấy đang m//ang th//ai, nhỡ mọi người dọa cô ấy rồi xảy ra chuyện gì…”

Anh còn chưa nói hết.

Ông nội tôi đã tung một cú đ//á thẳng vào nhượng chân anh ấy.

Anh trai tôi lập tức khuỵu gối.

Ông cụ đã bảy mươi hai tuổi, đôi mắt đỏ ngầu như muốn nuốt chửng người trước mặt.

“Cháu trai à?”

“Nhà tao bảy đời đ//ộc đinh, chờ mong suốt bao nhiêu năm, rốt cuộc mong được điều gì?”

“Chính là em gái của mày.”

Ông tiến đến trước mặt mẹ tôi, nhẹ nhàng đưa tay vuốt lên gò má đang đỏ ửng của tôi.

Những ngón tay ông thô ráp, phủ đầy vết chai.

Thế nhưng động tác lại nhẹ đến mức như sợ làm tổn thương một món đồ dễ vỡ.

“Tống Đức Hậu tao sống đến từng này tuổi, chưa từng cầu xin bất cứ điều gì.”

“Ông trời ban cho tao một đứa cháu gái, đó chính là phần thưởng dành cho tao.”

“Kẻ nào dám động vào một ngón tay của nó, tao sẽ liều mạng với kẻ đó.”

Nụ cười trên mặt Phương Mẫn lập tức đông cứng.

Cô ta nhìn ông nội tôi, sau đó lại nhìn những người anh họ đang chặn ngoài cửa.

Rồi cô ta quay sang nhìn bố tôi.

Ông đang ngồi xổm cạnh đống kính vỡ, nhặt mảnh lớn nhất lên rồi siết chặt trong tay.

M//áu từ kẽ tay rỉ xuống, từng giọt rơi trên sàn.

Ông không hề nhìn Phương Mẫn.

Ông chỉ nhìn tôi rồi nói:

“Niệm Niệm đừng khóc, có bố ở đây.”

Tôi không khóc.

Tôi khi ấy mới b/a tu/ổi, nép trong lòng mẹ, lặng lẽ quan sát tất cả mọi người trong căn nhà.

Tôi nở một nụ cười.

Phương Mẫn không hiểu vì sao tôi lại cười.

Hai mươi năm sau, cô ta vẫn không thể hiểu được.

Điều khiến tôi bật cười chính là…

Cô ta tưởng đây là một gia đình trọng nam khinh nữ.

Cô ta đã lầm.

Gia đình này bảy đời đ//ộc đinh, đời nào cũng chỉ sinh con trai.

Đến thế hệ của tôi, tôi là cô bé duy nhất.

Tôi không phải món hàng lỗ vốn.

Tôi chính là sinh mệnh của cả gia đình này.

Vở kịch hay bây giờ mới thực sự mở màn.

2

Ngày hôm đó, Phương Mẫn bị đuổi ra khỏi nhà.

Ông nội tôi tuyên bố:

“Người đàn bà này từ nay vĩnh viễn không được bước qua cửa nhà họ Tống.”

Anh trai tôi lập tức chạy theo.

Anh q/uỳ giữa sân van xin suốt nửa ngày, nhưng ông nội vẫn ngồi trong nhà chính uống trà, đến mí mắt cũng chẳng buồn nâng lên.

“Mày đã muốn đi theo cô ta thì từ nay đừng quay về nữa.”

Anh trai tôi bỏ đi.

Năm đó anh hai mươi mốt tuổi, vừa xuất ngũ trở về và đang làm phụ việc trong một tiệm sửa xe ở thị trấn.

Phương Mẫn được một người chiến hữu của anh giới thiệu, hai người quen nhau chưa được nửa năm thì cô ta đã m//ang th//ai.

Bố tôi muốn đ//ánh anh.

Mẹ tôi liền ngăn lại.

“Nó đã đi rồi, ông còn đ//ánh cho ai nhìn?”

Đêm đó, mẹ ôm tôi ngồi ngoài sân rất lâu.

Bà không hề khóc.

Nhưng bà cứ liên tục vuốt ve khuôn mặt tôi.

Nửa mặt trái đã hết đỏ, vậy mà bà vẫn sờ đi sờ lại, như muốn chắc chắn rằng không còn dấu vết nào.

“Niệm Niệm, con phải nhớ kỹ.”

“Anh trai con không phải người xấu, nó chỉ nhất thời hồ đồ mà thôi.”

Khi ấy tôi mới ba tuổi, hoàn toàn không hiểu.

Nhưng tôi vẫn nhớ rõ vẻ mặt của bà lúc nói ra câu ấy.

Bà đang mỉm cười, nhưng trong mắt lại ngập đầy nước.

Mãi đến khi dần trưởng thành, tôi mới ghép nối được những chuyện đã xảy ra trong quãng thời gian đó.

Ngày tôi chào đời, ông nội đứng ngoài phòng sinh suốt chín tiếng.

Khi y tá bước ra thông báo đứa trẻ là con gái.

Tất cả mọi người đều lập tức nhìn về phía ông nội.

Nhà họ Tống bảy đời đ//ộc đinh, lần này lại sinh ra một bé gái.

Ông nội ngẩn người suốt ba giây.

Sau đó ông ngồi bệt xuống đất, ôm mặt khóc nức nở.

Các chú bác đều tưởng ông đang đau lòng.

Nhưng khi ngẩng đầu lên, gương mặt ông đầy nước mắt mà miệng lại nở nụ cười.

“Con gái thì tốt quá rồi.”

“Nhà họ Tống suốt bảy đời chưa từng có được một cô con gái.”

“Đây chính là ông trời thương xót gia đình chúng ta.”

Ông đặt tên cho tôi là Niệm.

Tống Niệm.

Là chữ Niệm trong câu “tâm niệm không quên”.

Ngày tôi tròn một tháng tuổi, ông đặt cuốn sổ tiết kiệm tích góp cả đời vào tay mẹ tôi.

“Thứ này để dành cho Niệm Niệm, không một ai được phép đụng đến.”

Bố tôi đứng bên cạnh, từ đầu đến cuối không nói câu nào.

Ông vốn ít lời và trầm tính.

Chương tiếp
Loading...