Con Tôi Đâu?
Chương 2
“Nói cách khác, chiếc khuyên tai này không thể nào là đồ hắn ta nhặt được ở Tân Cương.”
“Bà nghi ngờ hắn…”
“Bây giờ tôi nghi ngờ mọi thứ.”
Tôi mở máy tính lên.
“Giúp tôi tra một người, sao kê ngân hàng ba tháng qua của Trần Dục, tôi có thông tin thẻ phụ của hắn.”
Lý Dao làm kế toán nên mấy việc này cô ấy rành rẽ vô cùng. Nửa tiếng sau, sắc mặt cô ấy biến đổi.
“Niệm An, bà ra đây xem.”
Tôi sát lại gần. Trên màn hình là những dòng giao dịch chi chít.
“Hắn có hai khoản tiêu ở Hòa Điền, Tân Cương: một khoản đổ xăng, một khoản thuê phòng. Sau đó, từ tháng thứ hai trở đi, tất cả mọi chi tiêu đều ở…”
Cô ấy chỉ vào một dòng chữ.
“Thành Đô.”
Tay tôi siết chặt cốc nước.
“Hắn hoàn toàn không ở Tân Cương ba tháng.”
“Ở nhiều nhất là ba tuần, hơn hai tháng sau đó toàn bộ ở Thành Đô.”
“Thành Đô có cái gì?”
Lý Dao lật thêm vài trang.
“Đây này, có một khoản chuyển khoản, chuyển cho một người tên là Phương Tình.”
“Bao nhiêu?”
“Năm vạn tệ.”
“Còn gì nữa không?”
“Còn bảy khoản nữa, ít nhất là ba ngàn, nhiều nhất là tám vạn, tất cả đều chuyển cho Phương Tình.”
“Tổng cộng là bao nhiêu?”
Lý Dao nhẩm tính.
“Hai trăm ba mươi tư ngàn tệ.”
Tôi đặt cốc nước xuống.
“Tiền tiết kiệm của chúng tôi ban đầu có bao nhiêu?”
“Lần trước bà nói với tôi là ba trăm hai mươi ngàn.”
Tôi mở một trang khác ra kiểm tra.
“Bây giờ chỉ còn bốn mươi bảy ngàn.”
Tôi bật cười. Không phải thấy nực cười. Mà là thấy bản thân mình thực sự quá ngu ngốc.
Lý Dao nắm lấy tay tôi.
“Niệm An, bà đừng vội, chúng ta cứ từ từ tra xét. Người tên Phương Tình này, tôi sẽ nghĩ cách.”
“Không cần nghĩ cách.”
Tôi cầm điện thoại lên, mở ảnh chụp màn hình danh bạ WeChat của Trần Dục ra – lần trước hắn ta dùng điện thoại của tôi đăng nhập, tôi đã lưu lại làm bằng chứng.
Lướt qua hơn hai mươi người, không có ai tên Phương Tình. Nhưng có một số lưu tên “Nhà cung cấp vật tư”, ảnh đại diện là một bông hoa màu đỏ. Màu đỏ, giống hệt màu của hạt cườm trên chiếc khuyên tai kia.
“Lý Dao, bà giúp tôi tra đến đây là đủ rồi.”
“Bà định làm gì?”
“Hắn chẳng bảo Đóa Đóa đang ở chỗ bạn ở Tân Cương sao?”
“Ừ.”
“Vậy tôi sẽ đến Tân Cương tìm.”
“Bà điên rồi? Bà đi một mình sao?”
“Tôi không đi một mình.”
Tôi lướt tìm một số điện thoại khác trong danh bạ. Số này tôi lưu ba năm rồi, chưa gọi lần nào. Tên lưu là hai chữ: Chú Châu.
“Tôi gọi một cuộc điện thoại trước, sau đó chúng ta bàn tiếp.”
Chú Châu, tên đầy đủ là Châu Viễn, là bạn lúc sinh thời của bố tôi. Trước khi nghỉ hưu, chú ấy từng làm trong ngành công an ba mươi năm. Ba năm trước khi bố tôi mất, chú túc trực bên ngoài phòng bệnh ba ngày, trước khi đi có để lại cho tôi một tấm danh thiếp.
Chú bảo: Cháu gái, sau này gặp chuyện gì, cứ gọi số này.
Lúc đó tôi cứ nghĩ sẽ không có ngày đó. Bây giờ, ngày đó đến rồi.
Điện thoại đổ chuông hai tiếng thì có người nhấc máy.
“Niệm An à?”
Chú vẫn nhớ số của tôi.
“Chú Châu, cháu cần chú giúp cháu tra quỹ đạo hành trình của một người.”
“Ai?”
“Chồng cháu, Trần Dục.”
Đầu dây bên kia khựng lại một chút.
“Xảy ra chuyện gì rồi?”
“Anh ta đưa con gái cháu đi Tân Cương, ba tháng sau về một mình, con bé không biết đang ở đâu.”
Lần này sự im lặng kéo dài hơn.
“Cháu gửi số CCCD và biển số xe của cậu ta cho chú.”
“Dạ.”
“Niệm An.”
“Dạ?”
“Cháu phải thật bình tĩnh, trước mặt cậu ta đừng để lộ gì cả, đợi tin của chú.”
Cúp máy, tôi soạn tin nhắn gửi đi. Sau đó xóa lịch sử cuộc gọi. Rồi đi rửa mặt, xách giỏ đi chợ mua thức ăn.
Tôi phải vờ như không biết gì. Ít nhất là cho đến khi tìm được Đóa Đóa.
Tối Trần Dục về, tôi làm bốn món. Anh ta nhìn lướt qua bàn ăn.
“Hôm nay sao làm nhiều thế?”
“Anh về rồi, ăn một bữa cho đàng hoàng.”
Anh ta ngồi xuống, không nói gì, gắp một đũa thức ăn.
Tôi ngồi đối diện nhìn anh ta ăn.
“Anh Dục, người bạn chăm Đóa Đóa tên gì vậy? Anh cho em xin phương thức liên lạc đi, em muốn gọi video cho con.”
Đũa của anh ta hơi khựng lại.
“Bên đó sóng yếu lắm, gọi video không được đâu.”
“Vậy gọi thoại?”
“Cũng không ổn lắm, khu chăn nuôi mà.”
“Khu chăn nuôi? Trước đây anh bảo ở Urumqi cơ mà?”
Anh ta ngẩng lên nhìn tôi.
“Ngoại ô Urumqi, gần khu chăn nuôi ấy.”
“À.”
Tôi mỉm cười, múc cho anh ta một bát canh.
“Vậy anh cứ đưa số của người bạn đó cho em, em chọn lúc nào sóng tốt thì gọi.”
“Để sau đi.”
“Sao lại để sau?”
“Thẩm Niệm An.”
Anh ta đập mạnh đôi đũa xuống bàn.
“Cô có thể thôi cái kiểu thẩm vấn tội phạm đi được không? Tôi đã nói con không sao, cô không thể tin tôi một lần à?”
Tay tôi bưng bát canh vẫn không hề run.
“Em tin anh.”
“Thế thì đừng hỏi nữa.”
“Được, không hỏi nữa.”
Anh ta tiếp tục ăn.
Tôi ngồi đó, nhìn khuôn mặt anh ta, ghi tạc từng biểu cảm của anh ta vào lòng.
Anh bảo Đóa Đóa ở khu chăn nuôi Urumqi. Nhưng sao kê ngân hàng của anh lại cho thấy anh tiêu tiền ở Thành Đô hai tháng trời.
Anh bảo có bạn trông con. Nhưng anh ngay cả một cái tên, một số điện thoại cũng không cho tôi.
Anh bảo con không sao. Nhưng trong chiếc vali anh mang về, không có bất kỳ thứ gì của con bé.
Trần Dục, rốt cuộc anh đã làm gì con gái tôi?
Ăn xong anh ta đi tắm. Tôi đứng ở phòng khách, nghe tiếng nước chảy rào rào trong phòng tắm.
Điện thoại của anh ta để trên sofa. Màn hình sáng lên. Một tin nhắn WeChat.
Tôi chỉ kịp nhìn thấy một dòng chữ hiện trên thông báo:
“Chồng ơi, anh về đến nhà chưa? Em nhớ anh.”
Tên người gửi: Nhà cung cấp vật tư.
Tôi khắc sâu từng chữ của dòng tin nhắn đó vào đầu. Sau đó ngồi lại xuống sofa, mở một cuốn tạp chí ra xem.