Cuộc Gọi Từ Mười Năm Sau
Chương 3
Tôi còn nhớ ngày đó mẹ cầm giấy báo tuyển thẳng khóc suốt một đêm. Bà nói bà là người mẹ hạnh phúc nhất thế giới, nói chắc chắn kiếp trước bà đã tích đức lớn lắm, kiếp này mới sinh được một cô con gái như tôi.
Vậy thì sao bà có thể quên?
Mẹ của mười năm sau, sao có thể nói ra câu “năm sau thi lại, năm sau nữa thi lại” như thế?
Vậy nên từ khoảnh khắc đó, tôi đã biết người ở đầu dây bên kia đang nói dối.
Nhưng tôi không vạch trần.
Tôi thuận theo lời người đó, hỏi tiếp từng câu một.
Câu nào người đó cũng trả lời được.
Người đó biết tôi thích ăn sườn xào chua ngọt nhất.
Biết điều ước sinh nhật của tôi là mua cho mẹ một sợi dây chuyền vàng.
Thậm chí đến cả chuyện hồi mẫu giáo tôi mang bánh quy về cho mẹ, lấy son môi của mẹ làm bút màu vẽ lên tường, người đó cũng biết rõ ràng.
Nhưng những chuyện này, ngoài mẹ ra, còn có một người khác biết.
Người lớn lên cùng tôi từ nhỏ, không gì không nói, thân thiết đến mức chỉ cần đối phương đổi dầu gội mới cũng lập tức ngửi ra.
Lục Dương.
Thanh mai trúc mã của tôi.
Khi cái tên này hiện lên trong đầu, tim tôi như bị ai bóp chặt.
Là Lục Dương.
Cậu ấy dùng cách nào đó giả giọng mẹ tôi, gọi điện cho tôi.
Nhưng vì sao cậu ấy phải làm vậy?
07
Tôi và Lục Dương là thanh mai trúc mã.
Tôi thầm thích cậu ấy ba năm, ánh mắt cậu ấy nhìn tôi cũng chẳng hề trong sáng.
Cả lớp đều cá cược xem hai đứa chúng tôi bao giờ mới chọc thủng lớp giấy cửa sổ kia.
Ngay cả giáo viên chủ nhiệm cũng từng trêu rằng sau này hai đứa kết hôn nhớ mời thầy uống rượu mừng.
Vì sao cậu ấy lại bịa ra lời nói dối này để lừa tôi?
Để tôi tưởng rằng ngay tối hôm kết thúc kỳ thi đại học mình sẽ chết.
Rõ ràng mục đích chỉ có một: không để tôi thi đại học.
Nhưng chuyện này có lợi gì cho cậu ấy?
Rõ ràng trước đó chúng tôi còn hẹn nhau cùng vào Thanh Hoa/Bắc Đại.
Cậu ấy sợ tôi thi tốt hơn cậu ấy?
Càng không đúng.
Dù không có tuyển thẳng, tôi vẫn luôn ổn định trong top ba toàn khối.
Thành tích của Lục Dương tuy cũng không kém, nhưng tốt nhất cũng chỉ khoảng hạng hai mươi toàn khối.
Dù thế nào, cậu ấy cũng không thi hơn tôi được.
Vậy tại sao cậu ấy phải ngăn tôi thi đại học?
“Ting tong—”
Chuông cửa vang lên.
Tôi bật dậy khỏi ghế.
Nhìn qua mắt mèo, ánh đèn hành lang sáng rõ chiếu lên gương mặt mà tôi đã nhìn suốt mười tám năm.
Mày kiếm mắt sáng, sạch sẽ, tươi tắn.
Áo phông trắng, quần thể thao, trong tay bưng một chiếc bát sứ trắng.
Lục Dương.
Chính là người tôi vừa nghi ngờ trong lòng không biết bao nhiêu lần.
Tôi hít sâu một hơi, mở cửa.
“Ôn tập thế nào rồi?” Lục Dương đưa bát cho tôi, giọng tự nhiên. “Mẹ tớ nấu chè đậu xanh, có cho đường phèn, bảo cậu uống khi còn mát.”
Tôi nhận lấy bát, chạm tay vào thấy lạnh.
“Cảm ơn cô.”
“Khách sáo gì chứ. Mẹ cậu hình như ngày kia mới đi công tác về đúng không?”
“Ừ, chiều ngày kia.”
“Vậy hai ngày thi đại học này cậu ở nhà một mình à? Ăn uống sao?”
“Ăn tạm gì đó.”
Cậu ấy nhíu mày.
Biểu cảm đó tôi quá quen thuộc, là vẻ bất lực khi thấy tôi không biết tự chăm sóc bản thân.
“Qua nhà tớ ăn đi. Mẹ tớ nói rồi, nấu thêm phần của cậu.”
Tôi nhìn gương mặt cậu ấy.
Ánh mắt dịu dàng, giọng nói chân thành.
Nếu không có cuộc gọi vừa rồi, có lẽ tôi đã cảm động đến tim đập thình thịch.
Nhưng bây giờ, sau lưng tôi lại rịn ra một tầng mồ hôi lạnh.
Cậu ấy đang thăm dò tôi.
Cậu ấy đang thăm dò xem cuộc gọi kia có thành công hay không.
Nếu thành công, tôi chắc chắn sẽ từ chối sang nhà cậu ấy ăn cơm.
Chỉ trong vài giây ngắn ngủi, tôi đã đưa ra quyết định.
Tôi nở một nụ cười gượng gạo.
“Lục Dương, cậu vào trước đi.”
08
Lục Dương hơi ngẩn ra, rồi bước vào, tiện tay đóng cửa lại.
Tôi đi đến bên bàn ngồi xuống, đặt bát chè đậu xanh sang một bên.
“Sao vậy?” Cậu ấy ngồi đối diện tôi, giọng quan tâm. “Sắc mặt cậu kém quá.”
Tôi ngẩng mắt nhìn cậu ấy.
Trên gương mặt ấy là vẻ lo lắng vừa đủ hoàn hảo.
Lông mày hơi nhíu, đuôi mắt cụp xuống, ngay cả khóe môi cũng hơi cong xuống.
Nhưng lúc này, lần đầu tiên tôi cảm thấy gương mặt ấy xa lạ vô cùng.
“Vừa rồi tớ nhận được một cuộc điện thoại kỳ lạ.” Tôi hạ thấp giọng, mang theo run rẩy. “Một người phụ nữ gọi tới, nói bà ấy là mẹ tớ của mười năm sau.”
Biểu cảm của Lục Dương không có bất kỳ sơ hở nào.
Cậu ấy hơi mở to mắt, khóe môi hiện lên một nụ cười hoang mang.
“Gì cơ? Cô của mười năm sau? Niệm Niệm, có phải cậu ôn tập mệt quá rồi không?”
“Mẹ nói tối hôm kết thúc kỳ thi đại học, tớ sẽ chết.” Giọng tôi căng lại. “Bị người ta giết, vứt ở nhà xưởng bỏ hoang phía tây thành phố. Bà ấy nói đã tìm mười năm cũng không tìm được hung thủ.”
Nụ cười của Lục Dương đông cứng.
Rồi cậu ấy nhíu mày.
“Niệm Niệm, chắc chắn là lừa đảo. Bây giờ thủ đoạn lừa đảo qua điện thoại nhiều lắm…”
“Kẻ lừa đảo nói với tớ những chuyện này làm gì?”
Tôi ngắt lời cậu ấy, giọng run lên.
“Người đó lừa tớ cái gì? Không bảo tớ chuyển tiền, cũng không bảo tớ gửi mã xác minh!”
Giọng tôi càng lúc càng lớn, nước mắt không biết rơi xuống từ khi nào.
“Hơn nữa người đó nói ra rất nhiều chi tiết hồi nhỏ của tớ. Những chuyện đó chỉ có mẹ tớ biết!”
Lục Dương im lặng.
Trong phòng chỉ còn tiếng quạt kẽo kẹt.
“Vậy nên,” tôi gằn từng chữ, “bà ấy chắc chắn chính là mẹ tớ của mười năm sau.”
Cậu ấy há miệng, rồi lại ngậm vào.
“Bà ấy nói tớ sẽ chết vào tối hôm thi đại học xong.” Tôi che mặt, giọng run rẩy. “Lục Dương, tớ sợ lắm.”
“Đừng sợ.”
Lục Dương đưa tay ra, muốn nắm tay tôi.
Tôi giả vờ không chú ý, rụt tay về lau nước mắt.
Tay cậu ấy khựng giữa không trung, rồi lúng túng rút lại.
Sau đó cậu ấy chậm rãi ngồi lại trên ghế, hơi thở rõ ràng nặng hơn vài phần.
“Niệm Niệm, cậu nghe tớ nói. Đừng đi thi nữa.”
Cậu ấy nhìn tôi, trong mắt toàn là quan tâm.
“Cậu nghĩ đi, nếu người đó thật sự là cô của mười năm sau, vậy những gì bà ấy nói là sự thật. Cậu đi thi chẳng khác nào tự đi nộp mạng, cậu có biết không?”
Tôi cụp mắt xuống, hàng mi che đi cảm xúc cuộn trào trong đáy mắt.
“Nhưng chuẩn bị ba năm rồi, không thi tớ không cam lòng…”
09
“Không cam lòng cũng còn hơn là chết!”
Giọng Lục Dương đột nhiên cao lên, làm tôi giật mình.
Cậu ấy ý thức được mình lỡ lời, vội hạ giọng.
“Niệm Niệm, cậu nghe tớ nói. Tớ biết cậu không cam lòng, nhưng cậu nghĩ đến cô đi. Mười năm cô ấy cũng không bước qua được. Nếu cậu thật sự xảy ra chuyện, cô ấy phải làm sao?”
“Hơn nữa, Niệm Niệm, tớ… tớ không thể tưởng tượng được chuyện cậu xảy ra chuyện. Từ mẫu giáo đến giờ, hai đứa mình quen nhau hơn mười năm rồi. Nếu cậu không còn nữa, tớ phải làm sao?”
Đọc tiếp: Chương 4 →