Đóa Đóa Đổi Mệnh Kiếp Thứ Bảy: Gia Đình Danh Y
Chương 3
Lần đầu tiên cảm thấy ba chữ “nếu không có” đáng sợ đến vậy.
Nếu không có Đoá Đoá.
Ba ngày sau.
Ông có thể sẽ mất vợ.
Nửa tháng sau bị vu oan.
Cha sẽ qua đời.
Các con lần lượt gặp nạn.
Một gia đình đang yên ổn sẽ bị nghiền nát chỉ trong ba tháng.
Ôn Đình Viễn cúi đầu.
Đoá Đoá vẫn đang cắn bánh.
Ông bỗng ngồi xổm.
“Đoá Đoá.”
“Hửm?”
“Cảm ơn con.”
Đoá Đoá chớp mắt.
Rồi chìa nửa chiếc bánh còn lại.
“Cha ăn không?”
Ôn Đình Viễn bật cười.
“Cha không ăn.”
Đoá Đoá lập tức thu tay lại.
【May quá.】
【Đóa Đóa cũng không muốn cho lắm.】
Ôn Đình Viễn: “…”
Con gái này.
Thật sự rất thành thật.
…
Buổi chiều.
B//ệnh nhân đã ổn định.
Nguồn chất đ//ộc cũng được xác định.
Không phải tai nạn.
Trong máu b//ệnh nhân có một loại hợp chất nghiên cứu chưa được thương mại hóa.
Ôn phu nhân nhìn kết quả.
“Loại này…”
Ôn Trạch, anh tư, vừa bước vào đã sững lại.
“Em từng thấy.”
Mọi người quay sang.
Ôn Trạch nhận lấy báo cáo.
Sắc mặt dần thay đổi.
“Đây là cấu trúc dẫn xuất thuộc dự án của phòng nghiên cứu Tân Hải.”
Ôn Đình Viễn hỏi.
“Của ai?”
Ôn Trạch im lặng vài giây.
“Từ thị.”
Không khí trong phòng lạnh xuống.
Đúng lúc ấy.
Một bác sĩ chạy vào.
“Viện trưởng.”
“Có người nhà b//ệnh nhân đang livestream bên ngoài.”
“Họ nói b//ệnh viện Ôn Thị dùng th//uốc thử nghiệm trái phép, khiến người nhà họ trúng đ//ộc.”
Ôn Đình Viễn cười lạnh.
“Nhanh thật.”
Ôn Cảnh Hành đã mở điện thoại.
Livestream có hơn mười nghìn người xem.
Một phụ nữ khóc lóc trước camera.
“Chồng tôi chỉ bị đau dạ dày.”
“Vào b//ệnh viện Ôn Thị chưa đầy hai tiếng đã thành thế này.”
“Họ lấy người sống thử th//uốc.”
“Xin mọi người giúp tôi đòi công bằng.”
Bình luận chạy liên tục.
“Quá đáng.”
“B//ệnh viện tư chỉ biết kiếm tiền.”
“Nhà họ Ôn toàn bác sĩ nổi tiếng, hóa ra cũng vậy.”
“Điều tra đi.”
Ôn Trạch đột nhiên siết điện thoại.
“Không đúng.”
“B//ệnh nhân được đưa vào đây trong tình trạng đã trúng đ//ộc.”
Ôn Đình Viễn gật đầu.
“Cho phòng pháp chế lưu toàn bộ hồ sơ.”
“Camera.”
“Thời gian tiếp nhận.”
“Kết quả xét nghiệm.”
“Không được thiếu một thứ.”
Đoá Đoá nhìn người phụ nữ trong livestream.
Bé nghiêng đầu.
【Cô này không phải vợ.】
Ôn Đình Viễn khựng lại.
Đoá Đoá lại nghĩ.
【Vợ thật đang ở quê.】
【Người này được thuê tới khóc.】
Ôn Cảnh Hành lập tức quay đầu.
“Tra thân phận.”
Mười phút sau.
Kết quả xuất hiện.
Người phụ nữ livestream tên Lý Hồng.
Không có quan hệ hôn nhân với b//ệnh nhân.
Từng làm diễn viên quần chúng.
Ba tháng gần đây nhận nhiều khoản chuyển tiền từ một công ty truyền thông thuộc tập đoàn Từ thị.
Ôn Đình Viễn nhìn tài liệu.
“Đăng.”
Phòng truyền thông của b//ệnh viện lập tức công bố toàn bộ chứng cứ hợp pháp có thể công khai.
Livestream bên kia còn chưa kết thúc.
Bình luận đã đảo chiều.
“Cô là ai vậy?”
“Không phải vợ người ta mà khóc dữ vậy?”
“Nhận tiền diễn à?”
“Chất đ//ộc có sẵn trước khi nhập viện.”
“Kiện đi.”
Lý Hồng tái mặt.
Cô ta tắt livestream.
Chạy.
Nhưng vừa ra khỏi cửa đã gặp cảnh sát.
…
Tối hôm đó.
Cả nhà họ Ôn ngồi ăn cơm.
Ôn lão gia tử gắp cho Đoá Đoá một miếng cá.
“Cháu ngoan.”
“Ăn nhiều một chút.”
Đoá Đoá gật đầu.
“Vâng.”
Ôn Cảnh Hành hỏi.
“Đoá Đoá.”
“Anh cả ngày mai có ca phẫu thuật.”
Đoá Đoá đang nhai cá bỗng ngẩng đầu.
【Đến lượt anh cả rồi.】
Đũa trong tay Ôn Cảnh Hành dừng lại.
Đoá Đoá nhìn anh.
“Anh.”
“Ngày mai không dùng th//uốc gây mê của phòng mổ số ba.”
Cả bàn lập tức im lặng.
Ôn Cảnh Hành đặt đũa xuống.
“Vì sao?”
Đoá Đoá nghiêm túc.
“Có người đổi.”
…
Chương 4
Sáu giờ sáng hôm sau.
Ôn Cảnh Hành đã có mặt ở b//ệnh viện.
Ca phẫu thuật lúc tám giờ.
B//ệnh nhân là một doanh nhân lớn tuổi bị u tuyến tụy.
Ca mổ kéo dài dự kiến tám tiếng.
Nếu xảy ra vấn đề với th//uốc gây mê.
Không chỉ b//ệnh nhân nguy hiểm.
Danh tiếng của Ôn Cảnh Hành cũng sẽ bị hủy sạch.
Anh trực tiếp yêu cầu phong tỏa toàn bộ th//uốc trong phòng mổ số ba.
Trưởng khoa gây mê rất bất ngờ.
“Giáo sư Ôn.”
“Có chuyện gì sao?”
Ôn Cảnh Hành nhìn ông.
“Kiểm tra lại.”
“Mỗi lọ.”
“Mỗi số lô.”
Một bác sĩ gây mê trẻ ở góc phòng lập tức cúi đầu.
Đoá Đoá ngồi ngoài hành lang.
Bé ngáp một cái.
Ánh mắt lại rơi đúng lên người đó.
【Là chú này.】
Ôn Cảnh Hành nghe thấy.
Anh nhìn sang.
Bác sĩ trẻ tên Hà Thành.
Vào b//ệnh viện được hai năm.
Lý lịch sạch.
Thành tích tốt.
Chưa từng bị kỷ luật.
Ôn Cảnh Hành không nói gì.
Chỉ ra hiệu bảo vệ đứng gần cửa.
Hai mươi phút sau.
Một lọ th//uốc có nhãn giống hoàn toàn lô th//uốc chuẩn được phát hiện.
Nhưng thành phần bên trong khác.
Liều sử dụng theo quy trình có thể gây tụt huyết áp nghiêm trọng.
Nếu trong ca mổ xảy ra vấn đề.
Người chịu trách nhiệm đầu tiên chính là bác sĩ phẫu thuật chính.
Ôn Cảnh Hành quay đầu.
“Hà Thành.”
Người trẻ tuổi lập tức tái mặt.
“Tôi không biết.”
“Không phải tôi.”
Ôn Cảnh Hành chưa nói gì.
Đoá Đoá đã trượt khỏi ghế.
Bé đi tới chiếc tủ cá nhân của Hà Thành.
Chỉ vào.
“Trong này.”
Bảo vệ mở tủ.
Bên dưới lớp áo khoác.
Có một túi nhựa chứa ba lọ th//uốc thật.
Hà Thành khuỵu xuống.
“Tôi…”
“Tôi chỉ…”
Ôn Cảnh Hành lạnh lùng.
“Ai sai cậu làm?”
Hà Thành cắn răng.
Không nói.
Đoá Đoá nhìn anh ta.
【Mẹ của chú này đang nằm viện.】
【Từ gia trả viện phí.】
【Còn hứa cho chú ấy một suất làm việc ở nước ngoài.】
Hà Thành đột nhiên ngẩng đầu.
Ôn Cảnh Hành nhìn thẳng vào mắt anh ta.
“Từ gia trả bao nhiêu tiền viện phí cho mẹ cậu?”
Hà Thành như bị sét đ//ánh.
“Anh…”
“Làm sao anh biết?”
Ôn Cảnh Hành không trả lời.
“Cuối cùng cho cậu một cơ hội.”
“Nói.”
Hà Thành bật khóc.
“Tôi không muốn hại người.”
“Họ nói… họ nói lọ th//uốc đó chỉ khiến ca mổ thất bại.”
“Họ bảo b//ệnh nhân vốn đã nặng.”
“Sẽ không ai điều tra.”
“Họ chỉ muốn kéo anh khỏi vị trí trưởng khoa.”
Ôn Cảnh Hành bật cười.
“Chỉ?”
“Trong phòng mổ không có chữ chỉ.”
“Một sai lệch nhỏ cũng có thể lấy m//ạng người.”
Hà Thành cúi đầu.
“Tôi xin lỗi.”
Ôn Cảnh Hành quay đi.
“Giữ người.”
“Báo cảnh sát.”
…
Ca phẫu thuật hôm đó thành công.
Tám tiếng sau.
Ôn Cảnh Hành bước khỏi phòng mổ.
Đoá Đoá đã ngủ trên ghế.
Đầu tựa vào vai Ôn Trạch.
Trong tay còn nắm nửa cái bánh bao.
Ôn Cảnh Hành nhìn em gái.
Ánh mắt vốn lạnh lùng dịu đi.
Anh cúi xuống.
Bế bé lên.
Đoá Đoá mơ màng mở mắt.
“Anh còn tay không?”
Ôn Cảnh Hành bật cười.
“Còn.”
“Đủ hai tay.”
Đoá Đoá yên tâm nhắm mắt.
【Tốt quá.】
【Kiếp này anh cả vẫn có thể cầm d//ao mổ.】
Bước chân Ôn Cảnh Hành chậm lại.
Anh cúi đầu nhìn đôi bàn tay mình.
Kiếp này.
Hai chữ đơn giản.
Nhưng khiến sống mũi anh cay lên.
Nếu không có con bé.
Có lẽ đôi tay này thật sự đã mất.
…
Buổi tối.
Tin Hà Thành tráo th//uốc gây mê bị cảnh sát điều tra lập tức gây chấn động.
Nhưng lần này nhà họ Ôn chủ động công khai.
Không che giấu.
Không bao che.
Thậm chí Ôn Đình Viễn còn mở họp báo.
“Người phạm sai lầm phải chịu trách nhiệm.”
“B//ệnh viện cũng sẽ rà soát lại toàn bộ hệ thống quản lý th//uốc.”
Đọc tiếp: Chương 4 →