Đổi Lấy Cái Tát
Chương 1
Sau khi tôi tát người thứ ba một cái, Tiêu Lâm đánh gãy cả hai chân tôi.
Khi tôi tỉnh lại, trợ lý của anh đưa cho tôi một tấm thẻ ngân hàng.
“Tiêu tổng nói, anh ấy cũng không cố ý đánh gãy chân cô.”
“Chỉ cần cô đừng đi gây chuyện với cô Tô nữa, năm mươi triệu trong thẻ này coi như tiền bồi thường cho cô.”
Tôi ngơ ngác nhận lấy tấm thẻ. Cổ họng nghẹn đắng, nhưng chẳng nói nổi một lời.
Ngay giây sau, hàng xóm gọi điện tới.
Bố tôi, người mắc Alzheimer, vì muốn ra ngoài tìm tôi mà trượt chân rơi xuống sông, chết đuối.
Nước mắt lặng lẽ rơi xuống.
Tôi gọi cho Tiêu Lâm.
“Tiêu Lâm, đưa tôi năm trăm triệu. Từ nay tôi sẽ không bám lấy anh nữa.”
Đầu bên kia trước tiên vang lên tiếng cười nũng nịu của một người phụ nữ.
Tiêu Lâm thở dài:
“Chân em vẫn có thể chữa. Chuyện của bố em cũng là tai nạn.”
“Người già rồi, sớm muộn cũng có ngày ra đi. Tang lễ để anh lo. Chuyện này cứ thế bỏ qua đi.”
“Bỏ qua kiểu gì?”
Tiêu Lâm im lặng hai giây, giọng dịu xuống:
“Thẩm Niệm, bây giờ tâm trạng em không ổn. Trước tiên cứ dưỡng thương đã.”
Tôi nhìn đôi chân đang bó bột của mình, rồi lại nhìn tấm thẻ ngân hàng năm mươi triệu trong tay.
“Chân tôi là do anh đánh gãy. Bố tôi vì đi tìm tôi nên mới chết. Anh bảo tôi bỏ qua?”
Anh hạ giọng:
“Chuyện của bố em, anh sẽ chịu trách nhiệm.”
“Anh lấy gì mà chịu trách nhiệm?”
Ngay giây sau, giọng Tô Uyển yếu ớt vang lên:
“Tiêu Lâm, anh đừng làm khó chị ấy nữa. Chị ấy chỉ là quá đau lòng thôi.”
Giọng Tiêu Lâm lập tức lạnh lại:
“Thẩm Niệm, đừng đổ hết mọi lỗi lầm lên đầu người khác.”
Tôi bật cười.
“Vậy đổ lên đầu ai? Đổ cho bố tôi tự xui xẻo à?”
Tiêu Lâm không trả lời.
Tôi nói tiếp:
“Có phải anh nghĩ năm mươi triệu có thể mua đôi chân tôi, cũng có thể mua mạng bố tôi không?”
Giọng Tiêu Lâm thêm phần mất kiên nhẫn:
“Thẩm Niệm, em nhất định phải nói chuyện kiểu đó sao?”
Tôi còn chưa kịp mở miệng, Tô Uyển bỗng ho khẽ.
Tiêu Lâm lập tức hỏi cô ta làm sao, sự căng thẳng trong giọng nói xuyên qua điện thoại cũng nghe rõ mồn một.
Bàn tay đang nắm điện thoại của tôi dần run lên.
“Tiêu Lâm, tôi muốn đi gặp bố tôi.”
Tiêu Lâm trầm giọng từ chối:
“Bây giờ em không thể xuống giường.”
“Vậy anh tới đón tôi.”
Sau một lúc im lặng.
“Chờ đó.”
Điện thoại bị cúp. Tôi ngồi trên giường bệnh, trái tim tê dại mà vẫn đập.
Tôi không biết mình đang chờ điều gì.
Có lẽ là chờ anh nói một câu xin lỗi. Nhưng tôi cũng hiểu, chuyện đó không thể nào xảy ra.
Hai mươi phút sau, cửa phòng bệnh bị đẩy ra.
Tiêu Lâm tới. Tô Uyển theo sau anh, cổ tay quấn băng gạc, sắc mặt tái nhợt.
Ánh mắt Tiêu Lâm rơi xuống chân tôi, hàng mày lập tức nhíu chặt.
Anh bước lên nửa bước, ngón tay hơi động.
Nhưng Tô Uyển lại khẽ kéo tay áo anh.
“Tiêu Lâm, bây giờ chị ấy nhìn thấy em chắc sẽ càng giận hơn đúng không?”
Bàn tay Tiêu Lâm vừa định đưa ra liền khựng lại.
Anh thu tay về, đứng cách tôi hai bước.
“Anh đưa cô ta tới đây làm gì?”
Tô Uyển cúi đầu.
“Chị, em tới để xin lỗi.”
Cô ta đi tới trước giường bệnh, mắt đỏ hoe:
“Hôm đó chị đánh em, đáng lẽ em không nên khóc dữ như vậy, khiến Tiêu Lâm hiểu lầm chị.”
Tôi giơ tay định cầm tấm thẻ trên tủ đầu giường ném vào mặt cô ta.
Nhưng Tiêu Lâm nhanh hơn một bước, giữ chặt cổ tay tôi.
Song khi nhìn thấy máu rỉ ra ở mu bàn tay nơi đặt kim truyền dịch, đầu ngón tay anh lại bất giác thả lỏng.
“Đừng cử động lung tung.”
Tôi nhìn anh, cười lạnh.
“Anh sợ tôi đau à?”