Hầu Môn Cựu Mộng
Chương 2
“Hơn nữa, sau khi gả sang đó, con cũng cần vài món trang sức ra dáng. Đừng để người ta xem nhẹ. Đôi vòng này là cống phẩm được ban thưởng lần trước, con đeo là thích hợp nhất.”
Nghe những lời ấy, lòng ta bỗng thấy ấm áp.
Ta nhận lấy đôi vòng rồi khẽ gật đầu.
“Phiền mẹ thay con cảm tạ Hầu gia.”
Phần 03
Lúc ta và A Kim ra về, xui xẻo thế nào lại đụng mặt Tống Hoài Cẩn. Hắn vừa từ bên ngoài về.
Hoài Ngọc lẩm bẩm: “Sao hôm nay ca ca về sớm thế nhỉ?”
Tống Hoài Cẩn vốn ghét cay ghét đắng việc ta trèo cao bấu víu Hầu phủ, nên hắn cũng chẳng ưa gì chuyện Hoài Ngọc gần gũi với mẹ con ta. Lúc này thấy nàng đi cùng ta, sắc mặt hắn liền xị xuống.
Bộ dạng hắn lúc sáng rõ ràng là có việc hệ trọng, ta cứ đinh ninh hắn sẽ không về sớm, tưởng nay về giờ này chắc mẩm sẽ né được hắn. Ai dè… e là hắn biết ta đến Hầu phủ, sợ ta lề mề không chịu lăn về nên cố tình về sớm đây mà.
Hoài Ngọc sợ hắn lại lên lớp dạy đời nên bĩu môi bỏ chạy mất tăm.
Tống Hoài Cẩn bước tới, ánh mắt lướt qua cuộn vải đỏ chót trong lòng A Kim, khẽ nhíu mày: “Cầm cái này làm gì?”
“Bẩm Thế tử, để may y phục ạ.” A Kim lí nhí đáp.
Hắn hừ lạnh, dời mắt sang ta: “Mặc đồ sặc sỡ thế này, định ra vẻ với ai?”
Ta thở dài trong bụng: “Thế tử yên tâm, ta chỉ nhờ mẫu thân xem giúp chất vải thôi, không tiêu một đồng nào của Hầu phủ đâu.”
“Ta mà lại thèm để tâm đến mấy đồng bạc lẻ đó à?” Giọng hắn bực bội, khựng lại một chút rồi tiếp lời, “Ý ta là, xuất thân của cô đã không thể thay đổi được rồi, nếu đã muốn bước qua cửa Hầu phủ thì phải biết răn đe lời nói hành vi của bản thân. Chỉ có nữ tử hiền lương thục đức, trinh tĩnh đoan trang mới xứng bước qua cửa Hầu phủ.”
Ta á khẩu luôn.
Chỉ là đến Hầu phủ thăm nương ruột thôi mà bước qua cái cửa cũng lắm yêu cầu thế? Gia đình quyền thế ở kinh thành thiếu gì, ta chưa từng nghe nhà nào lại khắt khe với khách khứa đến vậy. Dù là đến phủ Trưởng Công chúa làm khách, ta cũng chưa bao giờ bị cấm cản không cho vào cửa.
Tên Tống Hoài Cẩn này, đúng là ra vẻ quá mức!
Nhưng mà sắp đến ngày cưới rồi, dĩ hòa vi quý là trên hết. Vừa nãy nương cũng dặn dò ta lại một lần:
“Thế tử tuy hay nói lời khó nghe, nhưng con có được mối hôn sự tốt như hiện tại, kể ra cũng có công của nó. Nếu nó có nói gì thì con cứ bỏ qua đi! Đa một chuyện không bằng bớt một chuyện, đừng làm nó phật ý.”
Nửa vế đầu thì ta không thèm công nhận đâu, nhưng câu “bớt một chuyện” thì đúng.
Thế là ta ngoan ngoãn gật đầu: “Sau này sẽ không làm khó Thế tử nữa.”
Dù sao thì ta cũng có thèm vác mặt đến đây nữa đâu.
Phần 04
Nói đi cũng phải nói lại, ta định được mối hôn sự này quả thực có dính dáng đến hắn đôi chút.
Dạo trước, Trưởng Công chúa mở tiệc ngắm hoa. Ta cất công trang điểm lộng lẫy, chẳng qua là muốn để lại ấn tượng tốt với Trưởng Công chúa mà thôi. Nào ngờ lại thu hút kha khá công tử trong tiệc chủ động đến bắt chuyện. Ta cũng lịch sự đáp lời từng người một.
Cảnh tượng ấy vô tình lọt vào mắt Tống Hoài Cẩn. Hắn chẳng nể nang mặt mũi ta, châm biếm ngay giữa chốn đông người:
“Tạ tiểu thư quả là cao tay, mới chưa đầy tàn một nén nhang, nam nhân có mặt ở đây đã bị cô câu mất hồn rồi. Người biết thì bảo đây là tiệc ngắm hoa, kẻ không biết lại tưởng lạc vào chốn thanh lâu sở quán nào đó chứ.”
Mấy vị công tử kia bị hắn nói cho xanh mặt, nhưng cũng không tiện xé rách mặt mũi, đành ngượng ngùng chuồn êm.
Ngọn lửa giận trong ta bùng lên, cũng bất chấp thân phận luôn, thẳng thừng phản pháo:
“Thế tử cớ gì lại cay nghiệt như vậy? Các vị công tử đây chỉ trò chuyện với ta dăm ba câu, rơi vào mắt Thế tử lại trở nên dơ bẩn như thế. Kẻ tâm tà thì nhìn đâu cũng thấy tà, có khi Thế tử đi thanh lâu sở quán nhiều quá rồi, nên cứ thấy một nam một nữ đứng nói chuyện là lại suy diễn lung tung.”
Tống Hoài Cẩn rõ ràng không ngờ ta dám cãi lại. Hắn nheo mắt, khóe môi nhếch lên một nụ cười giễu cợt:
“Sao? Ta nói oan cho cô à? Cô nhìn quanh xem, có tiểu thư nhà nào lẳng lơ như cô không, đàn ông nào bắt chuyện cũng hớn hở vồn vã?”
Hắn lôi các thiên kim khác vào cuộc, khiến ai nấy đều bối rối ra mặt. Ta tức nghẹn họng, hắn lại càng được đà lấn tới.
“Cô nhìn thiên kim nhà Ngụy tướng kìa, từ lúc bước vào cửa đến giờ cứ ngồi ngay ngắn im lìm, đến cái tay áo cũng chưa từng động đậy. Đó mới là khuê nữ danh môn thực thụ.”
Ngụy Như Lan đang hồn để trên mây, không ngờ lại bị Tống Hoài Cẩn điểm mặt gọi tên, nàng ngớ người một lát rồi đáp:
“Thế tử quá khen, nếu có người bắt chuyện với ta, ta cũng sẽ đáp lời thôi… ví dụ như bây giờ chẳng hạn.”
Nàng vừa dứt lời, trong tiệc liền vang lên mấy tiếng cười khẽ. Có người trêu chọc Tống Hoài Cẩn: “Dù nói quyền huynh thế phụ, nhưng Thế tử khắt khe với muội muội kế quá rồi đấy.”
Câu nói đó chẳng hiểu sao lại chọc trúng chỗ hiểm của Tống Hoài Cẩn, sắc mặt hắn sầm xuống ngay lập tức. Nhưng ngặt nỗi Trưởng Công chúa vừa tới, hắn chẳng thể nói thêm gì nữa.
Ta tưởng sóng gió thế là êm. Nào ngờ lúc cung nữ dâng rượu lên, hắn đột nhiên giẫm vào vạt áo của một cung nữ khiến nàng ta lảo đảo, nguyên một ly rượu nho hắt hết lên váy áo ta.
Ta thừa biết hắn cố tình trả thù, nhưng nói có sách mách có chứng, không có bằng chứng thì đành nuốt cục tức này vào bụng, lủi thủi đi thay đồ.
Ai ngờ hắn còn bám theo tới tận hậu viện, mở miệng ra là giáo huấn ta:
“Tạ Tranh, cô ngu ngốc vừa thôi! Đến ai đối xử tốt với mình cũng không phân biệt được!”
“Cô tưởng mấy gã công tử bột kia thật lòng với cô à? Tự sờ lại lương tâm xem, cái thân phận của cô xứng với ai trong bữa tiệc hôm nay?”
“Bao nhiêu thiên kim danh môn đoan trang hiền thục kia, tại sao bọn họ không bắt chuyện mà lại nhắm vào cô? Chẳng phải vì cô có những cử chỉ lẳng lơ hay sao!”
Ta vốn đã ôm một bụng nghẹn uất, lại thấy xung quanh không có ai, thế là ta dứt khoát giơ tay, tát cho hắn một cái thật kêu.
Nhưng ta lại quên mất sức hắn lớn hơn ta. Ta chỉ biết trừng mắt nhìn hắn thô bạo đẩy ta vào một gian thiên điện, rồi khóa trái cửa lại.
“Đã không biết điều thì ở trong này mà sám hối đi! Đợi tiệc tàn, ta tự khắc thả cô ra.”
Ta cuống cuồng đập cửa ầm ĩ, nhưng hắn đã ung dung bỏ đi mất dạng. Chỉ để lại đúng một câu: “Không cho cô tiếp xúc với nam nhân khác là vì nghĩ cho danh tiết của cô đấy.”