Hưu Thư Hóa Hỉ Sự
Chương 3
4
“Phía trước chính là đăng vương năm nay.”
Bùi Hoài Chi chỉ tay về phía một chiếc đèn xoay khổng lồ cao ba tầng,
“Nghe nói ai đoán trúng câu đố sẽ được ban thưởng một cây như ý bằng vàng do chính Thánh thượng ngự ban.”
Người đứng vây quanh đèn đông nghịt, chúng ta phải rất vất vả mới len được vào hàng đầu.
Trên đèn là hình vẽ mười hai con giáp, nhưng mặt đố lại chỉ có một chữ “Tần ”.
Chung quanh râm ran bàn tán, không ai đoán ra được.
Ta chăm chú suy nghĩ hồi lâu, bỗng linh quang chợt lóe:
“Là ‘ Gương vỡ lại lành’*.”
Đọc thêm nhiều truyện hay tại Novatruyen
( ‘ Gương vỡ lại lành’*— ý chỉ người yêu cũ tái hợp.)
“Ồ?”
Bùi Hoài Chi hơi nhướng mày.
“Chữ ‘Tần ’ tách ra là ‘tam nhân’ và ‘hòa’. ‘Tam nhân’ là ‘chúng’, ‘hòa’ đồng âm với ‘hợp’, ghép lại là ‘chúng hợp’, mà ‘phá kính trùng viên’ chính là sự đoàn viên sau chia ly.”
Ta nhẹ giọng giải thích.
Lời vừa dứt, quan đèn lập tức đánh ba hồi trống:
“Giải đúng! Chính là ‘phá kính trùng viên’! Mời vị tiểu thư lên nhận thưởng!”
Đám đông reo hò vang dội, ánh mắt đều đổ dồn về phía ta.
Ta thoáng do dự, chưa biết nên tiến hay lùi, thì đã cảm nhận được một lực nhẹ sau lưng.
Bùi Hoài Chi mỉm cười:
“Đi đi.”
Ngay lúc ta bước lên lĩnh thưởng, biến cố bỗng xảy ra.
Không biết kẻ nào vô tình va vào trâm cài đầu, khiến khăn che mặt theo đó bay xuống.
Chung quanh lập tức im phăng phắc, rồi ào lên tiếng xôn xao sửng sốt.
“Tiểu thư nhà ai vậy? Dung mạo thật khuynh thành!”
“Chẳng phải là cô nương nhà họ Thẩm sao? Nghe nói bị thế tử Tiêu hưu hôn…”
“Tiêu Cảnh Thần thật sự là mù mắt rồi!”
Ta chết trân tại chỗ, hai má nóng bừng.
Từ sau khi bị hưu hôn, ta luôn ẩn mình không ra ngoài, cũng chính là để tránh những ánh nhìn chòng chọc thế này.
Một bàn tay bất ngờ vươn ra, thay ta chắn đi phần lớn tầm mắt xung quanh.
“Không sao.”
Không biết từ khi nào, Bùi Hoài Chi đã đứng kề bên,
Giọng nói trầm thấp, vững vàng:
“Chúng ta đi thôi.”
Hắn đem cây như ý bằng vàng nhét vào tay ta, vừa che chở vừa dẫn ta rời đi.
Ngay trong lúc ấy, một thanh âm quen thuộc bỗng vang lên như sấm giữa trời quang:
“Thẩm Tri Ý?”
Thân thể ta khẽ run lên, không cần ngoảnh lại cũng biết là ai — Tiêu Cảnh Thần, vị hôn phu đã ruồng bỏ ta.
“Quả nhiên là nàng!”
Tiêu Cảnh Thần sải bước tiến đến, một tay nắm chặt cổ tay ta:
“Vừa rồi ta suýt chút nữa không nhận ra…”
Ta vùng vẫy không thoát, chỉ có thể lạnh giọng nói:
“Thế tử Tiêu, xin tự trọng.”
Hắn dường như không hề nghe thấy, ánh mắt rực lửa nhìn ta chằm chằm:
“Tri Ý, nàng đã thay đổi… so với trước kia càng thêm…”
Ánh nhìn hắn lướt qua mày ngài, môi mỏng của ta, yết hầu khẽ chuyển động.
Ta chưa từng thấy hắn như vậy.
Vị thế tử cao ngạo trong ký ức, nay trong mắt lại tràn đầy hối hận và khát vọng.
“Buông nàng ra.”
Thanh âm của Bùi Hoài Chi vang lên không lớn, song khiến không khí xung quanh tức khắc lạnh lẽo hẳn đi.
Lúc này Tiêu Cảnh Thần mới để ý đến sự hiện diện của hắn, sắc mặt khẽ biến:
“Thái phó Bùi? Các ngươi…”
“Thẩm tiểu thư là vị hôn thê của bản quan.”
Bùi Hoài Chi chậm rãi bẻ từng ngón tay của Tiêu Cảnh Thần ra, ung dung nói:
“Thế tử Tiêu giữa chốn đông người lại dây dưa với vị hôn thê của người khác, e rằng chẳng hợp lẽ cho lắm.”
“Vị hôn thê?”
Sắc mặt Tiêu Cảnh Thần trắng bệch:
“Không thể nào! Tri Ý rõ ràng là của ta…”
“Của ngươi?”
Ta cắt ngang, thanh âm lạnh lẽo hơn cả bản thân tưởng tượng:
“Là vị hôn thê đã bị ngươi vứt bỏ ư? Tiêu Cảnh Thần, đừng quên thư hưu hôn là do chính phụ thân ngươi đích thân sai người đưa đến.”
Tiêu Cảnh Thần như trúng sét đánh, ngây người đứng đó.
Bùi Hoài Chi nhân cơ hội vòng tay ôm lấy vai ta, dắt ta rời khỏi nơi thị phi.
Phía sau vọng lại tiếng hắn gọi:
“Tri Ý! Ta sẽ giải thích! Việc đó… vốn chẳng phải ý ta…”
Ta không quay đầu lại.
5
Trên xe ngựa, Bùi Hoài Chi đưa cho ta một chén trà nóng:
“Bị dọa rồi ư?”
Ta khẽ lắc đầu, song nước trà trong chén khẽ rung động, cũng đã tố rõ tâm ý bất an trong lòng.
“Tạ ơn đại nhân đã giúp ta giải vây.”
“Gọi là Hoài Chi.”
Hắn sửa lại,
“Đã là người đính hôn, cần gì phải khách sáo như vậy.”
Ta nhấp một ngụm trà, rồi lấy hết dũng khí hỏi điều canh cánh trong lòng:
Đọc thêm nhiều truyện hay tại Novatruyen
“Đại nhân… cớ sao lại chọn thiếp?”
Ánh trăng xuyên qua khe rèm xe, phản chiếu lên khuôn mặt hắn những mảng sáng tối đan xen.
“Bởi ta ngưỡng mộ phẩm hạnh của Thẩm tướng quân,”
Hắn khẽ gõ nhẹ ngón tay lên miệng chén,
“cũng ngưỡng mộ sự kiên cường của nữ nhi ông ấy. Có điều… sau đêm nay, e rằng sẽ có thêm một lý do khác.”
Ta ngẩng đầu nhìn hắn.
“Bộ dạng hối hận của Tiêu Cảnh Thần,”
Hắn nhếch môi cười, “thật khiến người ta khoái ý, chẳng phải sao?”
Lời nói thẳng thừng gần như cay nghiệt ấy khiến ta nhất thời câm nín.
Bùi Hoài Chi… xem ra còn phức tạp hơn vẻ ngoài điềm đạm kia nhiều lắm.
Hồi phủ Thẩm, bà vú vừa nghe Xuân Đào kể lại đầu đuôi câu chuyện với bao lời thêm mắm dặm muối, liền vừa khóc vừa cười:
“Lão thiên có mắt! Để kẻ phụ tình kia tự mở mắt ra mà xem, tiểu thư nhà ta nay đã gả được vào cửa quý môn thế nào!”
Ta mặc kệ các nàng rộn ràng, một mình quay về khuê phòng.
Vừa đẩy cửa bước vào, đã thấy trên bàn có thêm một hộp gấm tinh xảo.
Mở ra xem, không ngờ lại là bộ trang sức hồng ngọc mà ban ngày ta từng liếc mắt nhìn qua — khi ấy chỉ cảm thấy màu sắc quá diễm lệ nên không mua.
Dưới đáy hộp có đặt một tờ giấy nhỏ, trên đó chỉ viết vỏn vẹn một hàng chữ:
“Đàm hoa chỉ hiện thoáng chốc, sao sánh được vạn phần dung tư của nàng. — Hoài Chi.”
Lòng ta khẽ chấn động.
Hắn làm sao biết ta từng dừng mắt nơi bộ đầu sức ấy?
Đọc tiếp: Chương 4 →