Khách Quen Mười Năm

Chương 2



Đội trưởng Vương là chủ của công ty du lịch Hoàng Hôn Đỏ.

Nửa tháng trước đã từng tìm tôi.

Nói có một đoàn du lịch người cao tuổi gồm một trăm người.

Muốn ở lại nửa tháng.

Hỏi tôi có phòng không.

Lúc đó tôi đã hứa với Trương Hạo.

Nên đã chừa lại ba mươi phòng trên tầng ba.

Số phòng còn lại.

Không đủ cho một trăm người ở.

Nên đành phải từ chối khéo anh ấy.

Đội trưởng Vương lúc đó gấp đến mức sắp khóc.

Nói đoàn này là doanh thu nửa năm của anh ấy.

Nếu hỏng bét, công ty của anh ấy sẽ phá sản.

Dặn tôi nếu có phòng thì nhất định phải báo cho anh ấy đầu tiên.

Điện thoại đổ chuông một tiếng đã có người bắt máy.

“Đội trưởng Vương, trước đây anh nói có đoàn du lịch trăm người muốn qua chơi đúng không? Bây giờ đã đặt được phòng chưa?”

Giọng đội trưởng Vương đầy tuyệt vọng và oán than.

“Ây da, chính vì chưa đặt được phòng đấy! Vịt nấu chín rồi còn bay mất, tôi đang chuẩn bị gọi thông báo hủy lịch trình cho từng du khách đây này! Công ty của tôi, e là không trụ qua nổi cái dịp 1/5 này rồi!”

Nghe đội trưởng Vương định hủy lịch trình.

Tôi vội nói: “Đội trưởng Vương, chỗ tôi có phòng, đủ sức chứa cả một trăm người của anh.”

Đầu dây bên kia im lặng hai giây.

Sau đó bùng nổ tiếng hét đầy kinh ngạc và vui sướng của đội trưởng Vương.

“Có phòng thật hả, bà chủ Lâm, cô không lừa tôi chứ! Vậy tôi chốt! Bao nhiêu tiền tôi cũng chốt!”

Tôi dựa theo mức giá đã báo cho Trương Hạo.

Gằn từng chữ nói.

“500 tệ một người, bao ba bữa ăn, bao vé trọn gói khu du lịch, bao đưa đón, tặng kèm hướng dẫn viên cả ngày, voucher ăn vặt, và ba vé trải nghiệm dịch vụ có phí.”

Đội trưởng Vương lại hét lên sung sướng.

“Trời ơi! Cô đang làm từ thiện sao! Mức giá này, quá hời rồi, không được, tôi phải đặt cọc ngay, nếu không phòng bên cô lại bị người khác gom mất!”

Dứt lời.

Điện thoại của tôi vang lên một tiếng “ting”.

50.000 tệ lập tức được chuyển vào tài khoản.

Đội trưởng Vương còn bồi thêm một câu.

“50.000 tệ này là tiền cọc cho đêm nay! Đoàn của chúng tôi đi dài ngày, ít nhất phải ở nửa tháng, tức là 15 đêm, đợi tôi dẫn người tới, sẽ thanh toán dứt điểm phần còn lại cho cô! Bà chủ Lâm, cô nhất định phải giữ phòng cho tôi đấy! Cô đúng là ân nhân cứu mạng của tôi rồi!”

Tôi liên tục nhận lời.

Trong lòng không có nửa điểm khó chịu vì việc ba mươi người kia trả phòng.

Ngược lại vô cùng nhẹ nhõm.

Trương Hạo nói đúng.

Muốn kiếm tiền thì đúng là không thể có quá nhiều lương tâm.

Đoàn du lịch trăm người ở 15 đêm của đội trưởng Vương.

So với ba mươi con người so đo tính toán này.

Đỡ lo nghĩ hơn nhiều.

Cũng kiếm được nhiều tiền hơn hẳn.

Cúp máy.

Tôi quay lại quầy lễ tân.

Cô bé lễ tân đã làm xong toàn bộ thủ tục trả phòng.

Tiền phòng hoàn lại cho Trương Hạo không thiếu một đồng.

Trương Hạo cầm điện thoại.

Đắc ý rêu rao với nhân viên của mình.

“Thấy chưa? Đối phó với mấy bà chủ đen tối này, mình cứ phải cứng rắn!”

“Đi! Chúng ta đi tìm khách sạn tốt hơn!”

“Để cô ta ôm phòng trống mà khóc đi!”

Nhân viên kéo vali.

Theo Trương Hạo bước ra cửa khách sạn.

Nhưng rồi lại dừng bước.

Bây giờ là hai giờ chiều.

Xe buýt ra khu du lịch.

Bốn tiếng đồng hồ mới có một chuyến.

Chuyến tiếp theo phải đợi đến sáu giờ tối.

Nếu thuê xe bao trọn.

Mỗi người ít nhất 80 tệ.

Ba mươi người là 2.400 tệ.

Trương Hạo là người keo kiệt như thế.

Tất nhiên không nỡ bỏ ra số tiền này.

Hắn do dự một chút.

Nói với nhân viên:

“Dù sao cũng không có việc gì, chúng ta cứ ngồi đợi ở sảnh một lát, đi chuyến xe buýt lúc sáu giờ.”

Nói xong.

Hắn đi đầu quay lại sảnh.

Ngồi phịch xuống sofa.

Vắt chéo chân.

Bắt đầu lướt điện thoại.

Đám nhân viên nhìn nhau.

Cũng đành kéo vali.

Lục tục ngồi xuống theo.

Chương trước Chương tiếp
Loading...