Không Ai Vượt Qua Tôi

Chương 1



Lễ khai giảng đầu năm, học sinh chuyển trường chỉ thẳng vào tôi rồi lên tiếng:

“Tôi chuyển đến ngôi trường này chỉ có một mục tiêu, đó là cướp lấy vị trí hạng nhất của cậu.”

Cô ta ngẩng cằm, kiêu ngạo vô cùng.

Nhưng ở trường cấp ba số Một Giang Thành này, ai mà không biết tôi là một huyền thoại chứ.

Mỗi kỳ thi, mỗi lần đều đứng nhất.

Kỳ thi tháng đầu tiên, cô ta thua tôi đúng hai điểm, nằm úp mặt trên bàn khóc nức nở.

Bạn học trong lớp bận rộn an ủi cô ta:

“Không sao đâu, chỉ có hai điểm thôi, lần sau cậu nhất định sẽ vượt qua cô ấy.”

Ngay cả thanh mai trúc mã của tôi cũng trách móc tôi:

“Cậu lúc nào cũng lạnh lùng như vậy, bảo sao chẳng có bạn bè.”

Học sinh chuyển trường đỏ hoe mắt, bướng bỉnh lên tiếng:

“Tần Chỉ, cậu thắng thi cử thì có ích gì chứ, mọi người đều không thích cậu, lần sau tôi nhất định sẽ vượt qua cậu.”

Nhìn dáng vẻ cả đám đồng lòng căm ghét tôi.

Biểu cảm tôi không đổi, bình tĩnh nói:

“Ồ, lần sau vượt cậu hai mươi điểm.”

01

Vừa dứt lời, nước mắt mà Đoàn Tiểu Tiểu vừa cố nhịn lại lập tức vỡ òa.

Cô ta che mặt khóc đến run người.

Người bên cạnh bận đưa khăn giấy, bận an ủi cô ta.

Tôi thu hồi ánh mắt, lấy ra một đề toán mới rồi bắt đầu làm.

Thanh mai trúc mã Chu Dạng cuối cùng cũng không nhịn nổi nữa.

Cậu ta sải bước đến trước mặt tôi, giật phăng bài thi khỏi tay tôi.

“Tần Chỉ, cậu đủ rồi đấy, cô ấy khóc thành như vậy rồi, cậu không an ủi thì thôi, còn cố tình kích thích cô ấy.”

“Học giỏi thì có ích gì, không biết cách làm người, mọi người sẽ chỉ càng lúc càng ghét cậu thôi.”

Tôi cau mày giật lại bài thi, lúc này mới lạnh giọng đáp trả:

“Kém hơn người khác thì cố gắng đi, khóc lóc có ích gì, muốn tôi thương hại cô ta rồi cố tình nhường điểm à?”

“Các cậu ghét tôi là chuyện của các cậu, cuộc đời tôi không phải để lấy lòng các cậu.”

Những lời không chút nể nang của tôi khiến sắc mặt Chu Dạng khó coi đến cực điểm.

Đoàn Tiểu Tiểu càng che mặt chạy vụt ra ngoài.

Mấy bạn học cũng đuổi theo cô ta.

Chu Dạng nghẹn đến tức tối, ném lại một câu:

“Cậu cứ ôm cái hạng nhất của mình mà sống cả đời đi.”

Sau đó cũng quay người đuổi theo.

Tôi ngay cả đầu cũng không ngẩng lên:

“Cảm ơn lời chúc của cậu.”

Bước chân Chu Dạng khựng lại, tiếng đóng sầm cửa vang lên cực lớn.

Ánh mắt bạn học xung quanh nhìn tôi đều mang theo khinh thường và phẫn nộ.

Nhưng tôi lại chẳng hề để tâm.

Đôi khi, đố kỵ cũng là một kiểu ngước nhìn.

Tôi biết bọn họ không ưa tôi.

Từ ngày đầu tiên lên cấp ba, tôi đã là hạng nhất toàn trường.

Tôi thi vào trường với vị trí đứng đầu toàn thành phố, hơn người đứng thứ hai tận mười điểm.

Hai năm sau đó, tôi càng trở thành huyền thoại của trường cấp ba số Một Giang Thành.

Mỗi kỳ thi, mỗi lần đều đứng nhất.

Không chỉ thi cử, diễn thuyết, thi đấu, tranh tài, tôi đều là số một.

Có thể nói đức trí thể mỹ lao, tôi không có bất kỳ điểm yếu nào.

Đó cũng chính là lý do họ ghét tôi.

Họ nói tôi quá sắc bén, dã tâm quá lớn.

Nhưng từ khi sinh ra đến giờ, trong từ điển của tôi chưa từng có hai chữ nhận thua.

Tôi thích cạnh tranh, tôi thích đứng trên đỉnh kim tự tháp.

Tôi chính là muốn đứng càng ngày càng cao.

Nếu nhất định phải có một người đứng đầu.

Vậy tại sao người đó không thể là tôi.

Huống hồ, ông trời còn cho tôi điều kiện tốt như vậy.

Ba mẹ tôi đều tốt nghiệp trường danh tiếng, chỉ số IQ đo ra đều vượt quá 140.

Những chiếc cúp vinh dự mà hai người đạt được chất đầy cả một căn phòng trong nhà.

Từ nhỏ đến lớn, câu mẹ nói với tôi nhiều nhất chỉ có một câu:

“Mẹ tin con, con nhất định làm được.”

Tôi thừa hưởng bộ não thông minh và dã tâm tiến về phía trước không chút do dự của họ.

Cộng thêm sự nỗ lực không ngừng nghỉ của bản thân.

Mới khiến tôi đứng ở vị trí hiện tại.

Một người quá nổi bật sẽ khó hòa đồng, không hòa đồng sẽ trở thành kẻ khác biệt, mà kẻ khác biệt thì sẽ bị công kích.

Nhưng tôi không quan tâm, bởi vì gia đình tôi hạnh phúc viên mãn, ba mẹ đều rất yêu thương tôi.

Cho nên hôm nay tôi chỉ xem bọn họ đang đánh rắm mà thôi.

Nhưng việc Đoàn Tiểu Tiểu chỉ thua tôi hai điểm vẫn khiến tôi có cảm giác áp lực và hưng phấn.

Những đối thủ trước đây đều quá yếu.

Tôi hy vọng lần này cô ta có thể nói được làm được, kiên trì đến cuối cùng.

Dù sao thì trong lễ khai giảng năm lớp mười hai, cô ta từng chỉ thẳng vào tôi rồi nói:

“Tôi chuyển đến ngôi trường này chỉ có một mục tiêu, đó là cướp lấy vị trí hạng nhất của cậu.”

02

Lúc đó, nghe được câu này, cảm giác của tôi không phải bị khiêu khích.

Mà là hưng phấn.

Nói thật, khoảnh khắc ấy, tôi rất thưởng thức cô ta.

Cô ta giống tôi, trong mắt đều tràn ngập dã tâm.

Nhưng về sau lại khiến tôi có hơi thất vọng.

Cô ta không giống tôi.

Bình thường ở trong lớp tôi rất ít nói, tương đối yên tĩnh.

Bởi vì tôi muốn tập trung toàn bộ tinh thần để học tập.

Nhưng cô ta lại nhiệt tình hoạt bát, rất nhanh đã hòa nhập với toàn bộ bạn học.

Bao gồm cả Chu Dạng, thanh mai trúc mã trên danh nghĩa của tôi.

Nhà cậu ta ở ngay bên cạnh nhà tôi, giữa phụ huynh hai bên chỉ là quan hệ xã giao, không tính là quá thân.

Nhưng từ hồi mẫu giáo cậu ta đã bám lấy tôi.

Bởi vì tôi từng giúp cậu ta đánh đuổi thằng nhóc mập giành đồ chơi của cậu ta.

Sau này, dưới đủ loại trùng hợp, chúng tôi luôn học cùng một trường.

Mỗi lần giới thiệu với người khác, cậu ta đều nói tôi là thanh mai của cậu ta, hai đứa rất thân.

Ban đầu tôi còn giải thích chỉ là hàng xóm.

Nhưng không chịu nổi cậu ta mặt dày bám riết, tôi lại thấy phí thời gian, mà cậu ta cũng không làm chuyện gì dư thừa khác, nên mặc kệ luôn.

Đoàn Tiểu Tiểu miệng ngọt lại xinh đẹp, đôi khi tôi có thể nhìn thấy cô ta cười đùa với Chu Dạng.

Mỗi lần như vậy Chu Dạng đều cười rất vui vẻ.

Quan hệ của bọn họ càng lúc càng gần, thường xuyên thấy họ cùng mua đồ ăn vặt, cùng đến thư viện.

Điều đó khiến tôi có một loại ảo giác.

Đoàn Tiểu Tiểu không phải đến để đánh bại tôi, mà là nhắm vào Chu Dạng.

Mà vì không muốn mất đi đối thủ Đoàn Tiểu Tiểu này, tôi còn làm một chuyện ngu xuẩn.

Sau giờ học, tôi chặn cô ta lại khi cô ta chuẩn bị đi hát karaoke với Chu Dạng.

Tôi nói cô ta cứ tiếp tục như vậy thì không thể đánh bại tôi được, càng không cướp nổi vị trí hạng nhất của tôi.

Biểu cảm Đoàn Tiểu Tiểu lúc đó cực kỳ khinh thường, cô ta cười nhạt:

“Cậu là sợ tôi cướp mất Chu Dạng sao? Là tự cậu không biết trân trọng cậu ấy, bây giờ hối hận cũng vô ích rồi.”

Nghe cô ta nói xong câu đó, tôi hối hận đến mức muốn tát bản thân của năm phút trước một cái.

Tôi lại xen vào chuyện không đâu rồi.

Tôi không tiếp tục phí lời nữa, đeo cặp lên rồi xoay người rời đi.

Kết quả lại vừa hay đụng phải Chu Dạng đứng phía sau.

Không biết cậu ta đã nghe được bao nhiêu.

Lúc nhìn thấy tôi, cậu ta khoanh tay trước ngực, ngẩng cằm lên, trông vô cùng kiêu ngạo.

Tôi không nói gì, cúi đầu đi thẳng về phía trước.

Chu Dạng lại đột nhiên lên tiếng:

“Từ ngày mai trở đi, tôi sẽ không đi học cùng cậu nữa.”

Bước chân tôi thậm chí còn không dừng lại một giây.

Từ ngày khai giảng năm lớp mười.

Sau khi Chu Dạng biết chúng tôi học cùng lớp.

Cậu ta liền ngày nào cũng đứng canh tôi ra khỏi nhà để đi học, còn mặt dày chen vào hàng ghế sau xe nhà tôi.

Nói thì hay lắm, nào là một xe đi chung sẽ tiết kiệm năng lượng, bảo vệ môi trường xanh.

Tôi không biết câu đó của cậu ta rốt cuộc muốn biểu đạt điều gì.

Tôi chỉ muốn cảm tạ trời đất vì từ nay mỗi sáng không cần nghe giọng cậu ta lải nhải bên tai nữa.

Ảnh hưởng cả việc tôi học từ vựng tiếng Anh.

Cũng từ ngày đó, Chu Dạng bắt đầu xa cách tôi.

Vì chuyện này còn có bạn học hỏi tôi có ghen không.

Chương tiếp
Loading...