Không Cần Báo Với Hắn

Chương 3



Vốn dĩ trong lòng ta đã đầy một bụng tức giận.

Lại thấy xung quanh không có ai, ta lập tức giơ tay, tát mạnh hắn một cái.

Chỉ là ta quên mất sức hắn lớn hơn ta nhiều.

Ta chỉ có thể trơ mắt nhìn hắn đẩy ta vào một gian thiên điện, rồi khóa trái cửa lại.

“Nếu nàng đã không biết tốt xấu, vậy thì ở đây tự kiểm điểm đi.”

“Đợi tiệc tan, ta tự khắc sẽ thả nàng ra.”

Ta sốt ruột liên tục đập cửa.

Thế nhưng hắn đã phất tay áo bỏ đi.

Chỉ để lại một câu:

“Không cho nàng tiếp xúc với nam nhân khác là vì suy nghĩ cho thanh danh của nàng.”

Hắn thế nào cũng không ngờ, trong gian thiên điện mà hắn khóa ta vào hôm ấy vốn đã có sẵn một người khác.

Một nam nhân không muốn tham dự yến tiệc nên tới đây tìm chỗ thanh tĩnh.

Tống Hoài Cẩn miệng luôn nói là vì thanh danh của ta.

Nhưng thanh danh của ta suýt nữa đã bị chính tay hắn hủy sạch.

May mà hôm đó người ta gặp không phải kẻ háo sắc, mà lại là một vị công t.ử tuấn tú biết giữ lễ nghĩa.

Lúc có thị nữ đi ngang qua, ta đang định gọi họ giúp đỡ, vị công t.ử kia lại đưa tay làm động tác im lặng với ta.

“Nếu để người khác nhìn thấy nàng và ta ở chung một phòng, e rằng sẽ ảnh hưởng thanh danh của nàng.”

“Đợi ta tìm chỗ giấu nàng trước rồi hẵng gọi người.”

Nhìn dáng vẻ của hắn, ta chỉ cười khổ:

“Ta e rằng mình vốn cũng chẳng còn thanh danh gì nữa rồi.”

Những lời Tống Hoài Cẩn nói trong tiệc, tuy chưa đến mức khiến người khác thật sự cho rằng phẩm hạnh ta bại hoại.

Nhưng miệng đời đáng sợ.

Nhà nào cưới ta vào cửa, đều phải lo bị người khác dị nghị.

“Vốn dĩ đã chẳng có ai dám cưới ta, công t.ử không cần bận tâm.”

Hắn im lặng rất lâu rồi mới nói:

“Nếu không có… vậy ta cưới nàng nhé?”

Ta kinh ngạc:

“Công t.ử thật sự không cần làm vậy. Giữa ta và công t.ử vốn chẳng xảy ra chuyện gì, chỉ cần bẩm rõ với Trưởng công chúa là được.”

“Nếu chỉ vì thế mà bắt công t.ử cưới ta, chẳng phải quá thiệt thòi cho công t.ử sao?”

Hắn nhìn ta, vành tai hơi đỏ lên:

“Nàng xinh đẹp thế này, sao ta lại thấy thiệt được?”

“Huống hồ lần này ta hồi kinh vốn cũng là vì hôn sự của mình…”

“Nếu nàng đồng ý, ta sẽ lập tức bẩm báo trưởng bối, dùng đủ tam thư lục lễ cưới nàng qua cửa.”

“Chỉ là… sau khi thành thân, nàng sẽ phải theo ta tới Tây Nam sinh sống.”

Khi ấy, ta chỉ cho rằng hắn là công t.ử của một vị quan nào đó ở Tây Nam.

Nghe nói Tây Nam non xanh nước biếc, trong lòng ta còn nghĩ, so với việc ở lại kinh thành ngày ngày bị người ta bàn tán, đổi sang một nơi phong cảnh khác cũng không tệ.

Mãi tới khi bà mối tới cửa cầu thân, ta mới biết hắn là Dụ vương Triệu Triệt, còn Tây Nam chính là đất phong của hắn.

Cuộc hôn sự này, quả thực là ta trèo cao rồi.

Phụ thân ta khi ấy sợ đến mức suýt đứng không vững.

Sau đó ai ai cũng nói, mối lương duyên này của ta phải cảm tạ Tống Hoài Cẩn.

Nhưng ta lại không muốn nhận.

Hắn chẳng qua chỉ là làm chuyện xấu mà không thành công thôi, dựa vào đâu ta phải cảm tạ hắn?

Giờ nhìn lại gương mặt Tống Hoài Cẩn, ta chỉ hận không thể tát thêm cho hắn một cái.

Đợi tới lúc đi Tây Nam rồi thì muốn tát cũng không tát được nữa.

Nhưng hiện tại vẫn đang ở Hầu phủ.

Vì thế ta giả vờ đứng không vững, hung hăng giẫm mạnh lên chân hắn một cái.

Hắn vươn tay đỡ lấy ta.

Cơn đau từ chân truyền tới khiến hắn nhíu c.h.ặ.t mày.

Ta giả bộ hoảng hốt.

Không ngờ có lẽ vì tâm trạng đang tốt nên hắn không nổi giận, ngược lại còn dịu giọng nói:

“Không cần sốt ruột, chuyện ta đã đáp ứng nàng thì sẽ không nuốt lời.”

“Hơn nữa cũng sẽ không để nàng chờ quá lâu.”

Ta còn đang nghĩ xem rốt cuộc hắn từng hứa với ta chuyện gì thì hắn đã đầy ẩn ý nói tiếp:

“Nàng có biết hôm nay ta ra ngoài gặp ai không?”

“?”

“Cũng không có gì.”

Hắn cười cười, giọng điệu mang theo vài phần đắc ý:

“Chẳng qua là gặp lại một người bạn cũ. Chúng ta từ nhỏ cùng lớn lên, hồi bé chuyện gì cũng muốn phân cao thấp.”

“So học hành, so cưỡi ngựa b.ắ.n cung, so xem ai lập được quân công trước…”

“Sau này mỗi người một nơi nên ít liên lạc dần, mãi tới gần đây hắn hồi kinh.”

Hắn dừng một chút, ý cười nơi khóe môi càng sâu hơn.

“Giờ hắn cũng đã định thân rồi. Nghe nói vị hôn thê chẳng qua chỉ là con gái của một tiểu quan.”

“Đợi nhiều năm như vậy, cuối cùng lại chọn một nữ nhân thế này làm thê t.ử. Ta còn đặc biệt chờ hắn nghị thân, đúng là nực cười.”

“Đợi hắn thành thân xong, ta sẽ nhờ phụ thân tới Tướng phủ cầu thân.”

“Ngụy tiểu thư xuất thân danh môn, hiểu lễ nghĩa, lại có quan hệ không tệ với nàng. Sau này các nàng nhất định sẽ ở chung hòa hợp.”

Ta gượng cười:

“Vậy ta xin chúc mừng Thế t.ử trước.”

Trong lòng lại điên cuồng lẩm bẩm:

Hắn dựa vào đâu mà xứng với Ngụy tiểu thư chứ?

Phải tìm cơ hội báo tin cho Ngụy tiểu thư mới được.

Hai ngày sau chính là lễ hội hoa đăng.

Ta đặc biệt hẹn Tống Hoài Ngọc và Ngụy Như Lan cùng ra ngoài du ngoạn.

Đêm ấy, hai bờ sông trong thành sáng rực ánh đèn.

Nam nữ chưa thành thân nếu gặp được người mình vừa ý, có thể tặng hoa đăng để bày tỏ tâm ý.

Tống Hoài Ngọc và Ngụy Như Lan đều xách theo một chiếc.

Ta cũng cầm một chiếc cho có không khí.

Lúc tới bờ sông, hai bên đã chật kín người.

Trên mặt nước trôi nổi hàng trăm hàng ngàn chiếc hoa đăng, lập lòe lay động theo dòng nước.

Nghe nói nếu đôi nam nữ yêu nhau đồng thời thả hoa đăng ở hai bờ sông, mà hai chiếc đèn có thể gặp nhau giữa dòng, móc vào nhau, thì sẽ nhận được sự chúc phúc của Hoa thần, cả đời bạc đầu bên nhau.

Vì vậy trên mỗi chiếc hoa đăng đều cố ý gắn một chiếc móc nhỏ.

Rất nhiều người cầm sào trúc nhẹ nhàng đẩy hoa đăng của mình sang phía đối diện.

Mỗi lần có hai chiếc đèn móc được vào nhau, hai bờ lại vang lên một trận reo hò.

Chúng ta vừa chen tới hàng đầu thì Tống Hoài Ngọc đã kinh ngạc kêu lên:

“Ca ca cũng ở đây sao?”

Ta nhìn theo hướng nàng ấy chỉ.

Giữa đám người bên bờ đối diện có một bóng người cao ráo thanh tuấn đứng đó.

Là Triệu Triệt.

Triệu Triệt cũng nhìn thấy ta.

Sau khi định hôn, chúng ta không thể gặp mặt nữa.

Nhưng hôm nay chỉ cách nhau một con sông, cũng không tính là thất lễ.

Ta không nhịn được mà vẫy tay với hắn.

Khóe môi hắn hơi cong lên, chỉ vào hoa đăng dưới sông, lại chỉ sang quầy bán đèn, ý bảo ta chờ hắn, rồi xoay người chen ra khỏi đám đông.

“Xong rồi, hình như ca ca bảo chúng ta về đó.”

Tống Hoài Ngọc mặt mày đau khổ nói.

Lúc này ta mới nhìn thấy Tống Hoài Cẩn đang đứng cạnh Triệu Triệt ban nãy.

Hiện giờ hắn đang sa sầm mặt mày, đứng bên kia sông lắc đầu với chúng ta, vẻ mặt đầy mất kiên nhẫn, rõ ràng là muốn đuổi chúng ta đi.

Ta lập tức thu hồi ánh mắt, giả vờ như không nhìn thấy.

Triệu Triệt cũng đã cầm hoa đăng quay lại.

Hắn ngồi xổm xuống, cẩn thận đặt chiếc đèn vào trong nước.

Đọc tiếp: Chương 4 →

Chương trước
Loading...