Không Làm Nữ Phụ

Chương 2



02.

Ngày hôm sau, tôi ôm laptop quân dụng đến phòng tư liệu tác chiến quân khu để chuẩn bị hồ sơ ứng tuyển dự án tu nghiệp.

Đang tìm kiếm tài liệu văn kiện, vừa ngẩng đầu lên, tôi đã thấy Lục Chi Ngang và Tô Uyển Nghi ở cách đó không xa.

Tô Uyển Nghi tựa vào lòng Lục Chi Ngang, sắc mặt hồng hào, chẳng có chút dáng vẻ ốm yếu bệnh tật như lời bọn họ nói.

Cô ấy cười nói với anh: “Anh Chi Ngang, may mà có anh, không thì em chẳng biết phải làm sao.”

Lục Chi Ngang cúi đầu nhìn cô ấy, giọng điệu dịu dàng mà tôi chưa từng được nghe: “Đồ ngốc.”

Lục Chi Ngang quay đi mua nước, vừa xoay người lại đã nhìn thấy tôi. Biểu cảm của anh khựng lại một chút, rồi nhanh chóng cau mày. Sự xuất hiện của tôi đã làm phiền không gian tình tứ của bọn họ.

Tôi không xông lên chất vấn như kiếp trước, chỉ đứng từ xa nhếch môi cười với anh.

Sau đó, tôi quay người tiếp tục tìm tài liệu trên giá sách.

Ánh mắt phía sau lưng khiến da thịt tôi căng cứng, nhưng tôi chẳng quan tâm. Dù sao thì những ngày tháng này cũng sắp kết thúc rồi.

Phương án tác chiến của Tô Uyển Nghi, tôi không động vào dù chỉ một chữ.

Chưa đầy ba ngày sau, Lục Chi Ngang đã liên lạc với tôi.

Giọng anh trong điện thoại lạnh như băng: “Thẩm Du, rốt cuộc em đang làm cái gì thế? Còn năm ngày nữa là phải nộp rồi, mà em chưa làm gì cả?”

Tôi vặn vòi nước, tiếng nước chảy ào ào vừa vặn làm âm thanh nền: “Xin lỗi nhé, dạo này bà ngoại em sức khỏe không tốt, em phải ở trong bệnh viện chăm sóc nên bị chậm trễ.”

Tôi đã nói dối.

“Phương án của Uyển Nghi rất quan trọng cho việc phong quân hàm của cô ấy. Em gác chuyện gia đình lại một chút, làm xong việc của cô ấy trước đi.”

Nghe xem, lời nói sao mà hiển nhiên đến thế. Bà ngoại ruột của tôi, trong mắt anh còn chẳng bằng một bản phương án của Tô Uyển Nghi.

Tôi giả vờ khó xử, vừa định mở lời thì anh đã cắt ngang: “Thẩm Du, đừng có giở tính tiểu thư ra. Nếu Uyển Nghi không được xét phong hàm, anh không để yên cho em đâu.”

Điện thoại bị anh thẳng tay cúp xoẹt. Tôi tắt vòi nước, nhìn bản thân với đôi mắt đỏ hoe trong gương, không tài nào hiểu nổi kiếp trước tại sao mình lại sống ch vì một người đàn ông như thế.

May mà kiếp này tôi có thể làm lại từ đầu.

Điện thoại của bên trung gian gọi đến đúng lúc, thông báo đã tìm được người mua nhà, đối phương đồng ý thanh toán toàn bộ tiền mặt, có thể ký hợp đồng ngay hôm nay. Tôi đáp lại một tiếng “Được”.

Để màn kịch bán nhà diễn ra chân thực hơn, tôi cần chuyển đi một số đồ nội thất quân dụng cũ mà cha mẹ để lại.

Những thứ đó rất nặng, một mình tôi không thể bê nổi.

Người đầu tiên tôi nghĩ đến là Hoắc Tinh Triết – người chú luôn đóng vai một chỗ dựa đáng tin cậy.

Tôi gọi điện cho anh: “Chú nhỏ, chú có rảnh không? Nhà cháu có ít đồ cũ muốn thanh lý, muốn nhờ chú giúp một tay.”

Đầu dây bên kia im lặng vài giây. Trong không gian yên tĩnh, tôi nghe rõ tiếng ho khan yếu ớt của Tô Uyển Nghi.

“Thật không may, hiện tại chú không rời đi được.”

Giọng Hoắc Tinh Triết mang theo vẻ hối lỗi giả tạo. “Uyển Nghi hơi sốt, chú phải ở đây chăm sóc cô ấy. Cháu tự nghĩ cách trước đi, hoặc là gọi công ty chuyển nhà. Chút nữa chú chuyển tiền qua cho.”

Lại là Tô Uyển Nghi. Tôi khẽ cười một tiếng: “Không cần đâu chú nhỏ, chú cứ chăm sóc cô ấy cho tốt đi. Cháu tự lo được.”

Cúp điện thoại, tôi không một chút do dự, lập tức tìm dịch vụ chuyển nhà có phí trên mạng.

Chuyện gì có thể giải quyết bằng tiền, hà tất phải đi cầu xin người khác.

02.

Ba ngày sau.

Phương án tác chiến của Tô Uyển Nghi vẫn trắng trơn.

Không có số liệu, không có mô phỏng, thậm chí ngay cả khung logic cơ bản cũng chưa hoàn chỉnh.

Tôi biết rõ, bởi vì kiếp trước… từng chữ từng dòng trong đó đều do chính tay tôi viết.

Chỉ là lần này, tôi không còn là người đứng sau nữa.

Buổi chiều, điện thoại lại vang lên.

Tên hiển thị: Lục Chi Ngang.

Tôi nhìn chằm chằm vài giây rồi mới bấm nhận.

“Thẩm Du, em đang làm cái gì vậy?”

Giọng anh ta lạnh lẽo, mang theo chút mất kiên nhẫn.

“Còn ba ngày nữa là nộp phương án, mà em vẫn chưa gửi gì qua? Uyển Nghi nói em còn chưa mở tài liệu.”

Tôi khẽ cười.

“Ừ, đúng là chưa mở.”

Đầu dây bên kia im lặng hai giây.

Sau đó, giọng anh trầm xuống, rõ ràng đã bắt đầu khó chịu.

“Thẩm Du, em đừng có giở tính khí trẻ con. Đây không phải chuyện đùa.”

Tôi tựa lưng vào ghế, ánh mắt rơi xuống tập hồ sơ tu nghiệp vừa in xong trên bàn.

“Em không đùa.”

“Chỉ là dạo này bận.”

“Bận cái gì?”

“Chuẩn bị hồ sơ tu nghiệp.”

Không khí bên kia lập tức đông cứng.

“Tu nghiệp?” Anh ta lặp lại, như không tin vào tai mình. “Em không phải đã từ bỏ rồi sao?”

Tôi nhẹ giọng đáp: “Đó là trước đây.”

“Còn bây giờ, em đổi ý rồi.”

Một khoảng lặng kéo dài.

Tôi có thể tưởng tượng ra biểu cảm của anh lúc này.

Kinh ngạc. Khó hiểu. Và… không vui.

“Thẩm Du.” Giọng anh trầm hẳn xuống. “Chuyện của Uyển Nghi quan trọng hơn. Em tạm gác việc của mình lại trước.”

Nghe câu này, tôi thật sự bật cười.

Tiếng cười không lớn, nhưng đủ khiến anh ta khựng lại.

“Quan trọng hơn?”

“Tại sao?”

“Cô ấy cần phương án này để phong quân hàm.”

“Còn em cần tu nghiệp để làm gì? Đi du lịch à?”

Giọng tôi vẫn bình tĩnh, thậm chí còn mang theo chút tò mò thật sự.

Nhưng câu hỏi này, anh ta không trả lời được.

Bởi vì trong thế giới của Lục Chi Ngang, từ trước đến nay chỉ có một quy tắc.

Tô Uyển Nghi luôn là ưu tiên hàng đầu.

Còn tôi… chỉ là người đứng phía sau, bất cứ lúc nào cũng có thể bị đẩy ra.

“Em đừng có vô lý.” Cuối cùng anh ta lạnh giọng nói. “Uyển Nghi sức khỏe không tốt, cơ hội lần này rất quan trọng với cô ấy.”

“Thế còn em?”

Chương trước Chương tiếp
Loading...