Kiếp trước, để chị gái không phải theo cả nhà xuống nông thôn

Chương 3



“Ba trăm triệu.”

Ba trăm triệu.

Tôi đứng ở cửa không nhúc nhích, nhìn đống đồ ấy.

Máy giặt là thứ chị tôi luôn muốn. Tủ lạnh là Lục Tranh tự chọn. Đồng hồ chị đã đeo lên tay, giơ cổ tay dưới nắng để khoe.

Đồ sính lễ đầy đủ, không thiếu thứ gì.

Mẹ ôm phong bì đỏ, mắt cũng đỏ lên:

“Thằng bé này thật thà quá…”

Lục Tranh cười:

“Cháu nên làm mà.”

Tôi đứng ở cửa phòng khách, nhìn chị được mọi người vây quanh, bỗng nhớ kiếp trước.

Kiếp trước, khi Lục Tranh cưới tôi, anh ta chẳng chuẩn bị gì.

Ngày tới hỏi cưới, anh ta chỉ xách hai chai rượu và một hộp bánh.

Sính lễ đưa một trăm triệu. Mẹ chê ít, nhưng cũng không dám nói thêm.

Bởi khi đó, Lục Tranh chịu cưới tôi đã là may rồi.

Sau cưới, chúng tôi có lần đi qua một cửa hàng điện máy. Tôi nhìn máy giặt thêm vài lần, Lục Tranh nói:

“Cái ở nhà vẫn dùng được.”

Nhưng cái máy giặt trong nhà là đồ mẹ anh ta dùng thừa, chạy kêu ầm ầm, giặt xong quần áo còn bết xà phòng.

Lúc này, chị tôi đeo đồng hồ, cười cong cả mắt. Thấy tôi đứng ở cửa, chị hơi sững lại.

“Mẹ, sao Mộ Mộ lại đứng đó?” Chị đi tới, nhìn mẹ rồi nhìn tôi. “Vừa rồi mọi người cãi nhau à?”

Mẹ nhanh miệng:

“Em con bảo nó cũng muốn lấy chồng.”

Chị ngẩn ra, quay sang tôi:

“Em muốn lấy ai?”

Lục Tranh cũng nhìn tới.

Ánh mắt anh ta rơi trên mặt tôi, mang theo vẻ dò xét, như đang thẩm vấn phạm nhân.

“Em muốn lấy ai?” chị hỏi lại.

Tôi không nói.

Lục Tranh vòng qua sau lưng chị, đi thẳng tới trước mặt tôi.

Anh ta cao hơn tôi một cái đầu. Cúi xuống nhìn tôi, giọng không lớn, nhưng từng chữ đều mang theo áp lực.

“Lâm Mộ Mộ, tôi đang hỏi cô.”

Anh ta tiến tới một bước.

“Cô muốn lấy ai?”

Tôi lùi nửa bước, lưng va vào khung cửa.

Mắt Lục Tranh sắc như dao, như muốn khoét từ mặt tôi ra một đáp án.

“Đừng giở trò với tôi.” Giọng anh ta hạ cực thấp, chỉ mình tôi nghe thấy. “Cô tưởng mình là ai?”

Tôi siết chặt tay, móng tay bấm sâu vào lòng bàn tay.

Đời này tôi đã thành toàn cho anh ta rồi, anh ta còn muốn gì nữa?

Đúng lúc ấy, ngoài cổng vang lên tiếng động cơ ô tô.

Một chiếc xe Jeep quân dụng dừng trước sân nhà họ Lâm.

Thân xe xanh đậm, biển số quân khu sáng lóa dưới nắng.

Cửa xe mở ra. Một người đàn ông bước xuống.

Anh đóng cửa xe, sải bước đi vào sân.

Lục Tranh nhận ra gương mặt ấy, sắc mặt lập tức thay đổi.

Mẹ tôi nhỏ giọng hỏi:

“Người… người này là ai?”

Không ai trả lời.

Người đàn ông đi vào sân. Ánh mắt anh lướt qua tất cả mọi người, cuối cùng dừng trên người tôi đang bị chặn ở cửa.

Anh bước tới, đứng trước mặt tôi.

Anh nhìn tôi, giọng không lớn, nhưng từng người trong sân đều nghe rõ.

“Lâm Mộ Mộ.”

Anh gọi tên tôi.

“Anh đến cưới em.”

5.

Bốn chữ vừa rơi xuống, sân nhà như bị ai bấm nút tạm dừng.

Mẹ há miệng, mắt trợn tròn, phong bì đỏ trong tay suýt rơi xuống đất.

Bố đứng đờ ở cửa phòng khách, nụ cười trên mặt chưa kịp thu lại đã cứng ngắc.

Chị đứng cạnh xe, nhìn Thẩm Nghiễn rồi nhìn tôi, vẻ mặt hoàn toàn mờ mịt.

Sắc mặt Lục Tranh là khó coi nhất.

Anh ta nhìn chằm chằm Thẩm Nghiễn, quai hàm căng chặt. Vẻ chấn động trong mắt dần biến thành u ám, cuối cùng bị anh ta đè xuống thành một tiếng cười lạnh.

“Thẩm Nghiễn.” Anh ta nghiến răng gọi tên anh. “Anh tới đây làm gì?”

Lúc này Thẩm Nghiễn mới liếc nhìn anh ta.

Chỉ một cái liếc mắt, không biểu cảm gì. Giọng anh cũng rất bình tĩnh:

“Hỏi cưới.”

“Hỏi cưới ai?”

“Lâm Mộ Mộ.”

Lục Tranh bật cười. Tiếng cười ấy còn khó nghe hơn tiếng khóc:

“Anh biết mình đang nói gì không?”

Thẩm Nghiễn không để ý tới anh ta, quay sang bố mẹ tôi.

Anh đứng rất thẳng. Áo sơ mi sẫm màu được là phẳng phiu, trên vai khoác áo khoác quân khu. Khí chất vừa trầm ổn vừa áp người. Mẹ lúc này mới để ý tới cấp bậc của anh, sắc mặt lại đổi.

“Chú Lâm, cô Lâm,” anh nói không nhanh không chậm, giống như đang báo cáo công việc, “cháu là Thẩm Nghiễn, làm việc trong quân khu. Hôm qua Mộ Mộ rơi xuống sông, là cháu cứu cô ấy. Hôm nay cháu tới đây, là muốn chính thức hỏi cưới.”

Mẹ há miệng, mãi mới nặn ra được một câu:

“Cháu… cháu nói cháu ở đơn vị nào?”

Thẩm Nghiễn nói tên đơn vị.

Sắc mặt bố tôi lập tức thay đổi.

Đơn vị đó, cấp bậc đó, cao hơn Lục Tranh không chỉ một bậc.

Lục Tranh siết nắm tay, khớp ngón tay trắng bệch.

“Thẩm Nghiễn.” Anh ta bước lên một bước, chắn giữa tôi và Thẩm Nghiễn. “Anh có nhầm không? Nếu hỏi cưới thì cũng phải xem rõ đối tượng. Cô ấy là em gái của Lâm Chiêu Chiêu…”

“Tôi biết.” Thẩm Nghiễn ngắt lời anh ta. “Người tôi thích là Lâm Mộ Mộ, không phải chị cô ấy.”

Trong sân lại im lặng.

Chị đứng bên cạnh, vẻ mặt không rõ là tủi thân hay xấu hổ. Chị cắn môi, hơi lùi về phía sau Lục Tranh.

Lục Tranh không nhìn chị.

Anh ta chỉ nhìn chằm chằm Thẩm Nghiễn, như muốn tìm ra kẽ hở trên mặt anh.

“Anh quen cô ấy từ khi nào?” anh ta hỏi.

“Không cần nói với anh.”

“Cô ấy là của tôi…”

“Cô ấy không là gì của anh cả.” Giọng Thẩm Nghiễn cuối cùng cũng hơi thay đổi, lạnh hơn, cứng hơn. “Người anh muốn cưới là chị cô ấy. Cô ấy muốn gả cho ai, không liên quan tới anh.”

Lục Tranh nghẹn họng.

Mẹ vội vàng hòa giải:

“À… đồng chí Thẩm, vào nhà ngồi trước đi, đừng đứng ngoài sân nữa…”

Thẩm Nghiễn không nhúc nhích. Anh nhìn tôi.

“Mộ Mộ,” anh gọi tên tôi, giọng bỗng nhẹ đi, “những lời anh vừa nói, em đã nghe thấy. Em không cần trả lời ngay bây giờ, nhưng anh muốn em biết: anh nghiêm túc.”

Tôi nhìn vào mắt anh.

Rất đen, rất sâu, như mặt hồ tĩnh lặng. Không nhìn ra chút sóng gió nào.

Nhưng tôi biết, người này nói thật.

Khác với những lời giả dối ở kiếp trước.

Khác với ánh mắt lạnh nhạt của Lục Tranh.

Khác với tất cả mọi người.

“Em biết.” Tôi nói.

Sau đó tôi quay sang mẹ:

“Mẹ, lấy hộp sắt ra đây.”

Mẹ ngẩn người:

“Cái gì?”

“Vàng.” Tôi nói. “Năm chỉ, chia cho con một nửa.”

Mặt mẹ lập tức sầm xuống:

“Con điên rồi à? Cái đó để cho chị con…”

“Chị có sính lễ, có máy giặt, có tủ lạnh, có ba trăm triệu.” Tôi nói từng chữ rõ ràng. “Con chỉ có hai chỉ rưỡi đó. Nếu mẹ không đưa, bây giờ con đi luôn. Từ nay về sau, mọi người sống chết thế nào cũng không liên quan tới con.”

Khi nói câu ấy, giọng tôi không run.

Tôi biết đời này mình sẽ không về quê nữa. Chuyện hồ sơ cũng sẽ được giải quyết. Chính sách sẽ thay đổi, tôi dựa vào bản thân cũng sống được.

Nhưng hai chỉ rưỡi vàng này, tôi nhất định phải lấy.

Không phải vì thiếu số tiền đó.

Mà vì tôi không muốn tiếp tục làm Lâm Mộ Mộ cái gì cũng nhịn, cái gì cũng không tranh, cuối cùng không có lấy một thứ thuộc về mình.

Mẹ còn định nói gì, Thẩm Nghiễn đã lên tiếng trước.

“Cô Lâm,” anh nói, giọng lịch sự nhưng không cho phép từ chối, “sính lễ cháu đã mang tới.”

Đọc tiếp: Chương 4 →

Chương trước
Loading...