Mật Mã 604

2



Tôi gấp lá thư lại, bỏ vào phong thư.

Rồi bắt đầu xem những tài liệu kia.

Sổ tiết kiệm.

Tiền gửi có kỳ hạn. Tiền gửi không kỳ hạn. Đầu tư tài chính.

Từng khoản từng khoản một xem.

Cộng lại —

Tôi nhìn ba lần.

Năm nghìn một trăm ba mươi bảy vạn.

Cộng thêm căn nhà ở Hải Điến.

Cộng thêm 38% cổ phần.

Những thứ bác cả tranh được trong tay — một căn nhà cũ, một cửa hàng, một ít tiền tiết kiệm.

Cộng lại đại khái khoảng ba trăm vạn.

Ba trăm vạn so với năm nghìn vạn.

Ông nội để họ nhìn thấy ba trăm vạn.

Ông nội giấu năm nghìn vạn trong số 604.

Tôi đứng dậy.

Chân có hơi tê.

Bỏ tất cả tài liệu lại vào két sắt, khóa lại.

Rời khỏi ngân hàng.

Bên ngoài vẫn là tháng tư.

Nắng rất đẹp.

Tôi gọi cho luật sư Chu một cuộc điện thoại.

“Luật sư Chu, tôi đã mở két sắt rồi.”

Bên kia im lặng hai giây.

“Triệu tiểu thư… ông nội cô đã dặn tôi, bất kể trong két sắt có gì, cũng không được nói cho bất kỳ ai. Đợi chính cô tự tìm thấy.”

“Tôi biết rồi.”

“Tiếp theo cô định làm gì?”

Tôi nhìn trời.

“Không vội.”

6.

Ba ngày tiếp theo, tôi không liên lạc với bất kỳ ai.

Tôi đến cục công thương một chuyến. Tra thông tin công ty của ông nội.

Công ty TNHH Thương mại XX. Vốn đăng ký hai nghìn vạn.

Trước đây ông nội đứng tên 68% cổ phần.

Năm 2019, 38% được chuyển cho “Triệu Kiến Dân”.

Tức là ba tôi.

Ba tôi đã qua đời. 38% này, tôi là người thừa kế hợp pháp duy nhất.

Còn 30% còn lại thì sao?

Tôi tra thử.

Năm 2020, ông nội bán nốt 30% còn lại. Bán cho đối tác của công ty.

Bán được mười hai triệu.

Mười hai triệu này, ở trong két sắt.

Nói cách khác——ông nội trước khi mất hai năm, đã xử lý xong cổ phần công ty. Cho tôi 38%, bán 30% đổi thành tiền mặt, không chừa lại một xu nào cho bác cả.

Bác cả căn bản không biết công ty này vẫn còn giá trị.

Bởi vì ông nội đã sớm nói với cả nhà: “Công ty đó không được nữa rồi, lâu rồi không kiếm ra tiền, đừng có để tâm nữa.”

Tôi lại tra thêm một việc nữa.

Căn cửa hàng mà bác cả được chia.

Tra trong hệ thống công thương một cái——căn cửa hàng đó có một khoản bảo lãnh nợ từ nhiều năm trước. Ông nội từng dùng căn cửa hàng này để bảo lãnh cho người khác. Số tiền: tám mươi vạn.

Khoản bảo lãnh vẫn chưa được hủy bỏ.

Nói cách khác, thứ bác cả được chia không phải là một căn cửa hàng.

Mà là một căn cửa hàng đang gánh bảo lãnh tám mươi vạn.

Tôi lại tra căn nhà đó.

Tính chất sử dụng đất của căn nhà——đất được phân bổ. Không phải đất chuyển nhượng.

Nếu muốn đưa ra thị trường giao dịch, cần phải nộp bổ sung tiền sử dụng đất.

Chuyện này bác cả bây giờ vẫn chưa biết. Đến khi ông ta muốn bán, tự khắc sẽ biết.

Tôi ngồi trước máy tính.

Ông nội.

Ông không hề thiên vị.

Ông còn thông minh hơn tất cả bọn họ.

Ông đưa thứ nhìn thấy được cho họ.

Bởi vì ông biết bọn họ chỉ nhìn thấy cái trước mắt.

Ông đưa thứ không nhìn thấy được cho tôi.

Bởi vì ông biết tôi sẽ không tranh với họ.

Ông biết tôi không tranh.

Cho nên ông đã sắp xếp sẵn cho tôi.

Trang cuối cùng của cuốn sổ ghi chép. Trước đó tôi không để ý. Lật đến tận cùng mới thấy một dòng chữ nhỏ:

“Phương Phương không tranh. Từ nhỏ đã không tranh. Nó không tranh, tôi thay nó tranh.”

Tôi bỏ cuốn sổ ghi chép vào túi.

Kéo khóa lại.

Đứng dậy.

 

7.

Yên tĩnh một tuần.

Nhà bác cả không yên tĩnh.

Thủ tục sang tên căn nhà đã làm xong. Hợp đồng thuê của cửa hàng cũng đã đổi tên. Tiền gửi cũng đã chuyển.

Tiền Phượng Anh đăng một tấm ảnh trong nhóm người thân——mặt tiền cửa hàng mới sửa xong, biển hiệu cũng đã đổi.

“Bách hóa Triệu thị.”

Bà ta nói trong nhóm: “Ba ở trên trời có linh thiêng, nhất định sẽ mong cửa hàng này làm ăn ngày càng tốt.”

Văn Long cũng nối lời trong nhóm: “Điều ông nội mong thấy nhất chính là cả nhà đều tốt đẹp.”

Không có ai nhắc đến tôi.

Nhưng có người hỏi một câu trong nhóm: “Phương Phương được chia cái gì?”

Tiền Phượng Anh trả lời: “Ba để lại cho Phương Phương một câu. Cụ thể là gì thì chúng tôi cũng không quá rõ. Người già rồi, có lẽ có chút… cô hiểu mà.”

Một biểu tượng mặt cười.

Tôi thoát khỏi nhóm chat.

Lại qua ba ngày.

Bác cả gọi điện đến.

“Phương Phương, chuyện trong nhà cháu cũng đã biết rồi. Ý của ông cháu rất rõ ràng, di chúc viết trắng đen rõ ràng, cháu cũng đã ký tên. Bây giờ, nếu cháu thấy tủi thân, bác cũng hiểu. Nhưng cháu chăm sóc ông cháu nhiều năm như vậy, trong lòng bác đều có tính toán. Cuối năm sẽ chia cho cháu hai vạn từ tiền thuê cửa hàng.”

Hai vạn.

Từ bốn mươi tám vạn tiền thuê mà lấy ra hai vạn.

“Còn một chuyện nữa,” ông ta ngừng một chút, “đồ trong căn nhà của ông cháu, cháu dọn xong rồi chứ? Mang chìa khóa qua cho bác. Căn nhà đó bác muốn sửa sang lại, rồi cho thuê.”

“Vâng.” Tôi nói.

“Phương Phương à, cháu đừng nghĩ nhiều. Người ông cháu thế nào cháu cũng biết mà——”

“Vâng.”

“Vậy được, mấy hôm nữa đem chìa khóa qua đây nhé.”

Cúp máy.

Tôi gọi cho luật sư Chu.

“Luật sư Chu, tôi muốn nhờ ông giúp tôi làm mấy việc.”

“Cô nói đi.”

“Thứ nhất, tôi cần xác nhận quyền sở hữu pháp lý của toàn bộ tài sản trong két sắt. Tiền gửi, bất động sản, cổ phần. Tôi muốn biết về mặt pháp luật, chúng có phải hoàn toàn thuộc về tôi hay không.”

“Được, tôi sẽ giúp cô làm một bản ý kiến pháp lý đầy đủ.”

“Thứ hai. Căn cửa hàng mà bác cả được chia, có một khoản bảo lãnh tám mươi vạn. Ông ta biết không?”

“…Có lẽ là không biết. Trong di chúc của ông cháu cô không hề nhắc đến chuyện này.”

“Thứ ba. Nếu bác cả lấy ra một bản di chúc giả để tranh giành đồ của tôi, tôi cần chuẩn bị những gì?”

Đầu dây bên kia im lặng hai giây.

“Triệu tiểu thư, có phải cô đã đoán trước bác cả cô sẽ ra tay không?”

Tôi nói: “Ông nội tôi đã đoán trước rồi. Trong thư, ông có nói——‘Bác cả con là người tinh. Bác gái con còn tinh hơn.’”

Luật sư Chu nói: “Hiểu rồi. Tôi sẽ chuẩn bị.”

Tôi cúp máy.

Mở điện thoại ra, nhìn thoáng qua ảnh di ảnh của ông nội.

Ông nội.

Ông cứ đợi đó.

8.

Chuyện đến nhanh hơn tôi tưởng.

Ba tuần sau.

Bác cả tìm một luật sư, gửi cho tôi một phong thư từ luật sư.

Nội dung là: yêu cầu tôi trả lại “tài sản của Triệu Đức Hậu tiên sinh mà tôi đang chiếm giữ”.

Lý do là — Tiền Phượng Anh khi dọn phòng của ông nội đã phát hiện “một số vật quý giá bị mất”.

Vật quý giá.

Trong căn phòng đó, thứ đáng tiền nhất của ông nội chính là cái tủ cũ ấy.

Tiền Phượng Anh phát hiện hộp bánh trung thu không thấy đâu nữa.

Cái hộp bánh trung thu loang lổ rỉ sét ấy.

Mỉa mai thay, nếu không phải cô ta làm ầm lên như vậy, sẽ chẳng ai để ý đến cái hộp đó.

Bác cả yêu cầu hòa giải.

Buổi hòa giải được sắp xếp tại một văn phòng luật sư. Bác cả dẫn theo luật sư của mình. Tiền Phượng Anh và Văn Long cũng đến.

Tôi dẫn theo luật sư Chu.

Người hòa giải là luật sư của một văn phòng luật sư bên thứ ba.

Ngồi xuống.

Bác cả là người lên tiếng trước.

“Người hòa giải, tình hình là thế này. Sau khi cha tôi qua đời, di chúc đã được công chứng và thi hành. Nhưng Triệu Mẫn Phương lúc dọn di vật đã lấy đi một vài món đồ cá nhân của cha tôi. Chúng tôi yêu cầu trả lại.”

Người hòa giải nhìn tôi: “Triệu tiểu thư?”

Tôi còn chưa kịp nói.

Luật sư của bác cả lấy ra một tập tài liệu.

“Ngoài ra, thân chủ của chúng tôi, tiên sinh Triệu Kiến Quốc, trong lúc dọn di vật của cha mình gần đây đã phát hiện một bản di chúc bổ sung.”

Di chúc bổ sung.

Tôi nhìn sang luật sư Chu.

Anh ấy khẽ nhíu mày.

Luật sư của bác cả đưa bản “di chúc bổ sung” đó cho người hòa giải.

“Trong bản di chúc này ghi rõ: toàn bộ tài sản chưa được liệt kê của tiên sinh Triệu Đức Hậu, bao gồm nhưng không giới hạn ở tiền gửi ngân hàng, cổ phần…, đều do trưởng tử Triệu Kiến Quốc thừa kế. Ngày lập là ba tháng trước khi qua đời.”

Tôi liếc nhìn tờ giấy đó.

Chữ của ông nội?

Rất giống. Rất giống.

 

Nhưng lực của nét bút không đúng. Hai năm cuối đời, tay ông nội run rất nặng. Nét chữ luôn có cảm giác bay bay. Chữ trên bản “di chúc” này quá vững.

Người hòa giải xem xong, quay sang tôi.

“Triệu tiểu thư, cô có ý kiến gì về bản di chúc bổ sung này không?”

Tôi nói: “Tôi muốn xem trước đã.”

Người hòa giải đưa tài liệu cho tôi.

Tôi nhìn trong ba mươi giây.

Ngẩng đầu nhìn bác cả.

Bác cả dựa vào lưng ghế, chân bắt chéo.

Ông ta tưởng mình thắng rồi.

Tiền Phượng Anh ngồi bên cạnh, nụ cười trên mặt gần như không giấu nổi.

Văn Long thì đang chơi điện thoại.

Người hòa giải nói: “Nếu hai bên không có dị nghị đối với tính chân thực của di chúc bổ sung, chúng ta có thể —”

“Tôi có dị nghị.” Tôi nói.

“Hả?”

“Bản di chúc này là giả.”

Sắc mặt bác cả khựng lại một chút. Nhưng rất nhanh đã trở lại bình thường.

“Phương Phương, cháu đừng nói bậy. Đây là cha cháu tự tay viết.”

“Do tay viết sao?” Tôi đặt tờ giấy lên bàn, “Tôi đã chăm sóc ông nội mười năm. Hai năm cuối đời ông bị Parkinson giai đoạn đầu, tay run đến mức còn không cầm vững đũa. Bác bảo tôi tin ông có thể viết ra được nét chữ ổn định thế này à?”

Bác cả há miệng, nhưng chưa kịp nói gì.

Tiền Phượng Anh đã tiếp lời: “Lúc ông nội cháu khỏe mạnh thì cũng viết được chứ! Cháu đừng có nói bừa.”

“Được.” Tôi nói, “Vậy thì chúng ta giám định chữ viết. Ở đây tôi có một thứ ông nội viết tay vào năm 2022, có thể đem ra đối chiếu. Mọi người có đồng ý không?”

Không khí im lặng ba giây.

Bác cả liếc nhìn luật sư của mình.

Luật sư thấp giọng nói gì đó.

Sắc mặt bác cả không được tốt lắm.

Cuối cùng Văn Long cũng buông điện thoại xuống. Anh ta xen vào: “Phương Phương, cháu có cần làm tới mức đó không? Đồ của ông nội vốn nên là của nhà chúng ta. Cháu một đứa——”

Anh ta ngập ngừng một chút.

“Cháu một đứa……”

Cái từ mà anh ta định nói là gì, tôi biết rõ.

Tiền Phượng Anh thay anh ta nói ra.

“Nó chỉ là một con bé không có ba, ăn nhà chúng ta, uống nhà chúng ta, chăm sóc người già là chuyện đương nhiên. Giờ ông nội mất rồi, còn muốn tranh với chúng ta?”

Người hòa giải nhíu mày.

Bác cả không hề ngăn Tiền Phượng Anh.

Ông ta thấy lời đó chẳng có vấn đề gì.

Ghi lại tất cả những điều này là chiếc máy ghi âm trong phòng hòa giải.

Tôi không giận.

Không phải vì tôi không tức.

Mà là vì trong thư ông nội đã viết——

“Bác cả cháu một nhà chắc chắn sẽ nói những lời rất khó nghe. Đừng sợ. Cứ để họ nói. Họ nói càng nhiều, càng chứng minh ông nội không nhìn nhầm người.”

Tôi nhìn Tiền Phượng Anh.

“Bác gái.”

“Hả?”

“Bác nói tôi ăn nhà bác, uống nhà bác.”

“Bản thân vốn là thế.”

“Tôi muốn mời bác xem một thứ.”

Tôi lấy từ trong túi ra một túi hồ sơ.

Luật sư Chu giúp tôi mở ra, rồi lần lượt đặt từng tập tài liệu lên bàn.

9.

Tờ thứ nhất.

Sổ tiết kiệm có kỳ hạn của ngân hàng. Bốn quyển.

Số tiền: mười hai triệu, tám triệu, sáu triệu, bốn triệu.

Tên chủ tài khoản: Triệu Mẫn Phương.

Thời gian mở sổ từ năm 2010 đến năm 2021.

“Đây là sổ tiết kiệm ông nội gửi dưới tên tôi.” Tôi nói, “Tổng cộng ba mươi triệu.”

Nụ cười của bác cả biến mất.

“Cô—— đây——”

Tờ thứ hai.

Hợp đồng bảo hiểm.

Phí năm 36.000 tệ, thời hạn đóng phí 12 năm. Giá trị tiền mặt cộng với chia lãi, tổng giá trị hiện tại khoảng tám trăm nghìn.

Người thụ hưởng: Triệu Mẫn Phương.

“Đây là bảo hiểm ông nội mua cho tôi vào năm anh họ kết hôn.”

Sắc mặt Tiền Phượng Anh thay đổi.

Tờ thứ ba.

Giấy chứng nhận bất động sản.

Số XX, đường XX, quận Hải Điến. Căn hộ hai phòng ngủ.

Chủ sở hữu: Triệu Kiến Dân.

“Đây là căn nhà ông nội mua vào năm 2016. Đứng tên ba tôi. Ba tôi đã qua đời, tôi là người thừa kế hợp pháp duy nhất. Giá thị trường hiện tại, tám triệu.”

Điện thoại của Triệu Kiến Dân rơi xuống bàn. Ông ta không nhặt lên.

Tờ thứ tư.

Hợp đồng chuyển nhượng cổ phần.

Công ty TNHH Thương Mậu XX, 38% cổ phần.

Bên chuyển nhượng: Triệu Đức Hậu.

Bên nhận chuyển nhượng: Triệu Kiến Dân.

“Đây là việc chuyển nhượng cổ phần ông nội làm trong thời gian nhập viện năm 2019. 38% cổ phần. Lần định giá gần nhất của công ty——”

Tôi liếc nhìn luật sư Chu.

Luật sư Chu nói: “Theo báo cáo kiểm toán năm ngoái của công ty, 38% cổ phần tương ứng với tài sản ròng khoảng mười ba triệu.”

Trong phòng im lặng như tờ.

Tay của bác cả chống trên mặt bàn, các khớp ngón tay trắng bệch.

Tiền Phượng Anh há miệng, nhưng không khép lại được.

Triệu Văn Long mặt mày xanh mét.

Người hòa giải nhìn bên này, lại nhìn bên kia.

Tôi lấy thứ cuối cùng ra.

Không phải giấy tờ.

Mà là cuốn sổ ghi chép của ông nội.

“Đây là nét chữ của ông nội. Mỗi một khoản tiền, ngày tháng, lý do, ông đều ghi lại cả.”

Tôi lật đến một trang.

“Tháng 7 năm 2012. Văn Long kết hôn, tôi bỏ ra 200 nghìn. Cùng tháng, mua bảo hiểm cho Phương Phương. Phí năm 36 nghìn.”

Lật sang trang khác.

“Tháng 11 năm 2016. Chuyển căn nhà ở cổng trước cho nhà lớn. Cùng tháng, căn ở Hải Điến, sang tên cho Kiến Dân.”

Lật thêm một trang.

“Tháng 4 năm 2019. Nhập viện. Phương Phương một mình chăm sóc suốt bốn tháng. Cùng tháng, chuyển nhượng cổ phần, 38%, Kiến Dân.”

 

Tôi khép cuốn sổ lại.

Nhìn bác cả.

“Bác cả, những thứ bác chia được —— nhà, cửa hàng, tiền tiết kiệm. Cộng lại khoảng ba triệu.”

Ông ta không nói gì.

“Còn những thứ trong két sắt của tôi —— tiền tiết kiệm, bất động sản, bảo hiểm, cổ phần. Cộng lại là năm mươi mốt triệu ba trăm bảy mươi nghìn.”

“Ba triệu, là những gì ông nội để các bác nhìn thấy.”

“Năm mươi triệu, là những gì ông nội không cho các bác nhìn thấy.”

Giọng Tiền Phượng Anh như bị ép ra từ cổ họng: “Điều đó không thể nào… Ông nội cô sao có thể có nhiều tiền đến thế…”

Luật sư Chu nói: “Công ty thương mại của ông Triệu Đức Hậu thời kỳ đầu làm ăn rất có lãi, cộng thêm nhiều năm đầu tư tài chính đều có thu nhập. Những tài sản này đều có đầy đủ ghi chép ngân hàng và giấy tờ công chứng.”

Bác cả đột nhiên đập mạnh xuống bàn.

“Tôi không tin! Chắc chắn là giả! Công ty của ba tôi từ lâu đã không được nữa rồi——”

“Không được nữa?” Tôi nhìn ông ta, “Ông nội nói công ty không được nữa, bác liền tin. Ông nội nói ông không để tâm đến tôi, bác cũng tin.”

“Bác cả, bác sống với ông nội năm mươi lăm năm. Ông nói câu nào bác cũng tin.”

Tôi và ông nội sống với nhau hai mươi mốt năm. Tôi không tin. Nhưng tôi chưa từng hỏi.

“Những thứ các người tranh giành——bác có biết căn cửa hàng đó còn một khoản bảo lãnh tám trăm nghìn chưa được hủy không? Bác có biết căn nhà kia là đất được phân bổ, khi giao dịch phải nộp bổ sung mấy trăm nghìn tiền chuyển nhượng đất không?”

Sắc mặt bác cả từ trắng bệch chuyển sang xám ngoét.

“Ông nội để những thứ đó lại cho các bác, không phải vì thiên vị các bác.”

“Mà là vì ông biết các bác chỉ nhìn thấy những thứ đó.”

Tôi đứng dậy.

“Còn một chuyện nữa. Bản ‘di chúc bổ sung’ mà các người vừa đem ra——luật sư Chu, anh đưa đơn giám định chữ viết cho người hòa giải đi. Ngoài ra, làm giả di chúc thì về mặt pháp luật cấu thành tội gì?”

Luật sư Chu nói: “Nếu nghi ngờ làm giả văn bản công vụ hoặc tội lừa đảo, căn cứ mức độ nặng nhẹ có thể truy cứu trách nhiệm hình sự.”

Bác cả “phắt” một cái đứng bật dậy.

“Tôi——tôi cái đó——không phải tôi——”

Ông ta nhìn sang Tiền Phượng Anh.

Tiền Phượng Anh cúi đầu.

Cô ta không nhìn ông ta.

“Triệu Kiến Quốc tiên sinh,” giọng người hòa giải rất bình tĩnh, “toàn bộ quá trình hòa giải hôm nay đều có ghi âm. Bao gồm cả những lời phu nhân của ông vừa nói lúc nãy. Tôi đề nghị ông tìm một luật sư để xử lý những việc tiếp theo.”

Bác cả đứng đó.

Một người năm mươi lăm tuổi. Hai tay đang run.

“Còn món cuối cùng.” Tôi nói.

Tôi lật cuốn sổ ghi chép của ông nội đến trang cuối cùng.

Đọc dòng chữ trên đó.

“‘Phương Phương không tranh. Từ nhỏ đã không tranh. Nó không tranh, thì để ta thay nó tranh.’”

Tôi nhìn bác cả.

“Những thứ các người chia là những thứ ông nội cho các người thấy.”

“Những gì tôi lấy được, là những gì ông nội không cho các người thấy.”

“Chăm sóc ông ấy mười năm, ông ấy chưa từng nói với tôi một câu dễ nghe.”

“Nhưng mỗi lần ông ấy mắng tôi một câu, thì lại bỏ thêm một khoản vào cái két sắt đó.”

Tôi cất lại tài liệu, đặt vào trong túi.

“Bác cả. Ông nội sống với bác năm mươi lăm năm. Trong thư, ông ấy nói một câu.”

“Ông ấy nói——‘Thằng cả này, ta nhìn thấu rồi.’”

Tôi xách túi lên.

“Bác tưởng bác thắng rồi. Nhưng từ ngày đầu tiên, ông nội đã biết, bác không tính nổi với ông ấy.”

Tôi quay người, bước ra ngoài.

Phía sau không có tiếng động.

10.

Những việc tiếp theo đều do luật sư Chu xử lý.

Kết quả giám định chữ viết của di chúc bổ sung rất nhanh được đưa ra.

Không phải chữ viết của ông nội.

Báo cáo giám định chữ viết cho thấy——đặc điểm chữ viết của người viết cực kỳ trùng khớp với Tiền Phượng Anh.

Bác cả nói là Tiền Phượng Anh tự ý làm sau lưng ông ta.

Tiền Phượng Anh nói là bác cả bảo cô ta viết.

Hai vợ chồng cãi nhau suốt một tiếng trong văn phòng luật sư.

Điều giải viên đã nộp bản ghi âm rồi. Bao gồm cả câu mà Tiền Phượng Anh nói: “Nó là con nhãi không có ba, ăn của nhà chúng ta, uống của nhà chúng ta.” Còn có cả sự im lặng mặc nhận của bác cả đối với câu đó.

Luật sư Chu thay tôi chính thức nộp văn kiện pháp lý:

Thứ nhất, toàn bộ tài sản trong két sắt thuộc quyền sở hữu hợp pháp của Triệu Mẫn Phương. Bản ý kiến pháp lý đã đính kèm toàn bộ giấy tờ công chứng.

Thứ hai, Triệu Kiến Quốc và Tiền Phượng Anh bị nghi ngờ ngụy tạo di chúc, bảo lưu quyền truy cứu trách nhiệm hình sự.

Thứ ba, phần mà Triệu Kiến Quốc trước đó nói là “chi phí dưỡng già” — Tiền Phượng Anh nhiều năm qua vẫn tuyên bố với bên ngoài rằng “chúng tôi nuôi ông nội tốn mấy chục vạn”, nhưng thực tế lương hưu của ông nội mỗi tháng hơn bảy ngàn, chi phí thuốc men đã có bảo hiểm y tế thanh toán, còn tiền chăm sóc trong thời gian nằm viện đều là tôi ứng trước.

Luật sư Chu đã tra sao kê tài khoản lương hưu của ông nội.

Mười lăm năm, tổng cộng lương hưu khoảng một triệu bốn trăm nghìn.

Toàn bộ đều chuyển vào tài khoản của bác cả.

Bởi vì thẻ lương của ông nội vẫn luôn do bác cả “giữ hộ”.

Một triệu bốn trăm nghìn.

Tiền Phượng Anh nói bà ta nuôi ông nội tốn “mấy chục vạn”.

Thứ bà ta dùng là tiền của chính ông nội.

Thậm chí còn kiếm ngược lại được một khoản lớn.

Những sao kê này vừa được đưa ra, trong nhóm họ hàng — những người trước đó còn nói “Kiến Quốc nuôi dưỡng cha già không dễ dàng” — tất cả đều im lặng.

Chuyện của Văn Long cũng nổ tung.

Cái bằng MBA của anh ta.

Trong cuốn sổ ghi chép, có ghi rõ rành rành: “Tháng 8 năm 2014. Học phí MBA của Văn Long, 140 nghìn. Lấy từ lương hưu.”

Văn Long trước đó còn nói với bạn gái rằng học phí là do anh ta tự kiếm. Là tự dựa vào thực lực thi đậu.

Bạn gái thấy tin tức được lan trong nhóm họ hàng — học phí MBA là ông nội bỏ ra.

Bạn gái đã nói chuyện với anh ta.

Nghe nói chưa tới một tuần đã chia tay.

11.

Một tháng sau.

Cửa hàng của bác cả xảy ra chuyện.

Khoản bảo lãnh tám mươi vạn.

Người được bảo lãnh đã chạy mất. Ngân hàng tìm đến tận cửa.

Bác cả trong một đêm biến thành người bị đòi nợ.

Ông ta muốn bán cửa hàng để trả nợ.

Không bán được. Cửa hàng có bảo lãnh, không ai dám nhận.

Ông ta muốn bán nhà.

Tiền truy nộp bổ sung phí chuyển nhượng đất cần hơn ba mươi vạn.

Ông ta không lấy ra nổi.

Tiền Phượng Anh đã làm ầm lên một trận.

“Tất cả là tại ông! Ông tham lam! Ông cứ nhất quyết tranh giành! Ông tranh được cái gì chứ? Tranh ra một đống mớ bòng bong!”

Bác cả ngồi trong phòng khách, không nói gì.

Văn Long cũng trở về.

“Ba, ba hại con rồi! Bạn gái con mất rồi! Con còn tìm kiểu gì nữa? Người ta tra một cái là biết nhà chúng ta——”

“Câm miệng!” Bác cả gầm lên một tiếng.

Sau đó ba người cãi nhau thành một đoàn.

Hàng xóm đã báo cảnh sát.

Những chuyện này là do luật sư Chu nói với tôi. Anh ấy quen ban quản lý khu chung cư đó.

Tôi không đi xem.

Không cần xem.

Ông nội từ lâu đã biết sẽ thành ra như vậy.

Ông để lại cho bọn họ những thứ đó không phải để thiên vị.

Mà là một chiếc gương.

Để bọn họ nhìn thấy lòng tham của chính mình trong gương.

12.

Tiết Thanh Minh.

Tôi đã đến nghĩa trang.

Mộ phần của ông nội rất đơn giản. Đá hoa cương đen.

“Mộ của Triệu Đức Hậu.”

Không có những câu văn bia hoa mỹ nào cả. Lúc còn sống, ông nội đã dặn, không cần viết gì hết.

Tôi đặt một bó hoa xuống. Là hoa bách hợp trắng.

Ông nội không thích hoa. Nhưng tôi thích.

Ông biết điều đó.

Ở trang đầu tiên của cuốn sổ ghi chép, ông viết một câu mà trước đây tôi không chú ý tới.

Chữ rất nhỏ. Bị chen ở phía trên ngày tháng.

“Phương Phương thích hoa bách hợp.”

Tôi ngồi xổm trước bia mộ.

“Ông nội.”

“Tờ số 604, cháu nhớ rồi.”

Gió thổi qua. Cơn gió tháng tư. Giống hệt ngày đưa tang. Không lạnh không nóng.

Tôi đứng dậy.

Phủi đất trên đầu gối.

Lúc đi, tôi ngoái đầu nhìn một cái.

Bên cạnh bia mộ của ông là một cây tùng nhỏ. Vừa mới đâm chồi non.

Tôi không khóc nữa.

Ông nội không thích tôi khóc.

Ông thích tôi không tranh.

Ông nói — “Nó không tranh, thì để ta thay nó tranh.”

Được.

Vậy thì từ hôm nay, ông không cần thay cháu nữa.

Cháu tự làm.

-Hết-

Chương trước
Loading...