Mẹ Mới Thơm Thơm Mềm Mềm

Chương 3



“Đừng sợ, ở đây chỉ có hai chúng ta thôi. Dù xảy ra chuyện gì, dì cũng sẽ đứng về phía con.”

Trẻ con không dám nói ra, phần lớn là vì sợ hãi.

Tôi nhẹ nhàng vỗ lưng an ủi con bé, cố cho con bé đủ cảm giác an toàn.

Một lúc sau, con bé mới lí nhí mấy chữ:

“Bạn ấy… bạn ấy giật tóc con.”

“Chỉ vì bị kéo tóc mà đã đánh người? Tâm địa nhỏ nhen quá rồi đấy!”

Mẹ Hứa Gia Thanh đột nhiên hét lớn.

Lâm Mộc Dao giật bắn mình theo phản xạ, sợ đến mức nước mắt rơi xuống.

Tôi không nhịn nổi nữa, lập tức quay phắt đầu lại.

Một tay túm lấy tóc mẹ Hứa Gia Thanh kéo mạnh xuống, bà ta đau đến gào lên:

“Cô bị điên à?”

Tôi cười lạnh, học nguyên giọng điệu của bà ta:

“Chẳng phải chỉ là kéo tóc thôi sao? Chuyện nhỏ xíu vậy mà chị nổi nóng cái gì?”

Bà ta bị tôi chặn họng đến cứng người.

Hóa ra Hứa Gia Thanh đã nhiều lần kéo tóc Lâm Mộc Dao. Sau khi bị Mộc Dao ngăn lại vẫn còn được nước lấn tới.

Lâm Mộc Dao nhịn hết nổi mới đẩy bạn một cái, ai ngờ lại vừa khéo va trúng trán.

Sự thật được làm rõ, cả hai đứa trẻ đều bị cô giáo phê bình dạy dỗ một trận.

Xét thấy Hứa Gia Thanh bị thương nặng hơn, tôi đồng ý bồi thường tiền thuốc theo đề nghị của cô giáo.

Ra khỏi trường, nhìn dáng vẻ ủ rũ cụp đầu của con bé.

Tôi xoay người dẫn con vào một tiệm bánh kem, mua chiếc bánh dâu tây mà con thích nhất.

Đợi cảm xúc của con bé dần ổn định lại, tôi mới thử hỏi:

“Dao Dao, ở trường có người bắt nạt con, sao con không nói với người trong nhà vậy? Dù không muốn nói với dì, con cũng có thể nói với ba mà.”

Con bé cúi gằm đầu, ngón tay vô thức cào cào mép bàn, vành mắt vẫn còn đỏ hoe.

Tôi chợt nhận ra, lúc này hoàn toàn không phải thời điểm thích hợp để truy hỏi.

Con bé còn nhỏ như vậy, vừa rồi lại bị người ngoài trách móc ngay trước mặt mọi người, chắc chắn trong lòng vẫn chưa vượt qua được.

Điều tôi nên làm là dỗ dành con bé thật tốt, chứ không phải liên tục chất vấn.

Ngay lúc tôi định đưa tay ôm con bé, một giọng nói nhỏ xíu truyền tới:

“Con không dám nói.”

Tôi dịu giọng hỏi:

“Tại sao lại không dám?”

“Tâm Tâm bị lớp trưởng bắt nạt, về nhà kể với mẹ. Nhưng mẹ bạn ấy lại hỏi vì sao lớp trưởng không bắt nạt người khác mà chỉ bắt nạt bạn ấy. Còn bảo bạn ấy tự kiểm điểm nữa… Tâm Tâm khóc luôn.”

Nghe xong những lời này, tim tôi chợt nhói lên.

“Cho nên con sợ… dì cũng sẽ giống mẹ của Tâm Tâm, không đứng về phía con, đúng không?”

Con bé cúi đầu thấp hơn nữa, lí nhí:

“Con không thích nói chuyện, chẳng đáng yêu chút nào.”

Tôi không nhịn được nữa, lập tức ôm chặt con bé vào lòng.

Ban đầu con bé khựng lại, cơ thể cứng đờ.

Sau khi dần thả lỏng, con bé vô thức cọ cọ vào lòng tôi.

Tôi ghé sát bên tai con bé, dịu dàng nói:

“Dao Dao, con phải nhớ kỹ, bất kể xảy ra chuyện gì, dì và ba con mãi mãi sẽ ở bên con, bảo vệ con.”

“Với lại, ai nói con không đáng yêu chứ? Trong lòng dì, con chính là em bé đáng yêu nhất trên đời.”

Con bé ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy tủi thân.

“Nhưng mọi người đều nói con là đứa trẻ kỳ quái.”

Tôi nhẹ nhàng xoa gương mặt nhỏ của con bé, kiên nhẫn dỗ dành:

“Con không hề kỳ quái. Chỉ là tính cách của con khác với mọi người thôi. Giống như hoa trong vườn vậy, có bông nở rực rỡ náo nhiệt, có bông lại lặng lẽ âm thầm nở hoa.

Con có thấy những bông hoa yên tĩnh đó kỳ lạ không?”

Con bé nghiêng đầu suy nghĩ một lúc rồi lắc đầu:

“Không ạ.”

“Đúng rồi đó. Mỗi loài hoa đều có vẻ đẹp riêng, còn con chính là bông hoa nhỏ đặc biệt và xinh đẹp nhất trong khu vườn ấy.”

05

Trên đường về, tôi thử khuyến khích con bé chia sẻ chuyện ở trường với mình.

Con bé nghiêng cái đầu nhỏ, nghiêm túc hỏi:

“Chia sẻ là gì ạ?”

“Chính là kể cho dì nghe những chuyện hôm nay con gặp phải ấy. Dù vui hay không vui cũng đều có thể kể.”

Cô nhóc nửa hiểu nửa không gật đầu, rồi thật sự bắt đầu kể từ lúc sáng bước vào trường mẫu giáo: chú bảo vệ chào con bé, con bé chơi cầu trượt với bạn nhỏ, thậm chí trưa ăn món gì cũng kể không sót.

Trẻ con nói chuyện vốn chẳng theo trình tự gì cả, suy nghĩ thì bay nhảy lung tung.

Đang kể chuyện này, chớp mắt đã nhảy sang chủ đề khác.

Tôi không cắt ngang con bé, chỉ thuận theo lời con mà đáp lại đúng lúc:

“Hôm nay con xếp gạch được hạng nhất.”

“Wow, hôm nay con xếp gạch được hạng nhất luôn à?”

“Cô giáo nói hôm nay con ăn cơm rất sạch sẽ, còn thưởng cho con một món đồ chơi nhỏ.”

“Woa, cô giáo còn thưởng đồ chơi cho con nữa cơ à?”

Trước đây tôi từng đọc được một cách trên mạng:

Khi nói chuyện với trẻ con, chỉ cần thuận theo lời chúng mà đáp lại là được.

Làm vậy sẽ khiến trẻ thật sự cảm nhận được mình được coi trọng, biết rằng từng chuyện nhỏ nhặt của mình đều có người để tâm.

Ban đầu tôi còn chẳng tin, luôn cảm thấy kiểu trò chuyện này hơi qua loa.

Nhưng hôm nay tự mình thử rồi mới phải thừa nhận… phương pháp này thật sự rất hiệu quả.

Cô nhóc càng nói càng hào hứng, cái miệng nhỏ líu ríu không ngừng.

Bạn xem đi.

Trên đời này làm gì có đứa trẻ nào không thích nói chuyện.

Chỉ là chúng chưa gặp được người chịu kiên nhẫn lắng nghe mà thôi.

Nhiều lúc, chúng ta luôn quen dùng suy nghĩ của người lớn để yêu cầu trẻ con, lại quên mất phải cúi xuống, nghiêm túc đón lấy từng lời mà chúng nói.

Trong xe bỗng nhiên yên tĩnh lại.

Tôi quay đầu nhìn sang thì thấy con bé đang chăm chú nhìn mình, gương mặt nhỏ đỏ bừng.

“Con thích dì… sau này con có thể gọi dì là mẹ được không?”

Trái tim tôi lập tức mềm nhũn vì câu nói ấy.

Nếu không phải đang lái xe, tôi thật sự muốn ôm chặt con bé vào lòng rồi hôn mấy cái luôn.

“Đương nhiên là được rồi!” Tôi cố kìm nén sự kích động, giọng nói còn run run, “Nói nhỏ cho con biết nhé, thật ra từ lâu dì đã xem con là cô công chúa bé bỏng của dì rồi.”

Con bé lập tức che miệng, cười khúc khích không ngừng, cả người vui đến mức lắc lư theo.

Về đến nhà, vừa mở cửa đã ngửi thấy mùi thức ăn thơm phức.

Lâm Dữ Xuyên đang đeo tạp dề bận rộn trong bếp.

“Hôm nay anh tan làm sớm nên nấu toàn món hai mẹ con thích đấy, mau rửa tay ăn cơm đi.”

Mâm cơm trên bàn đủ sắc đủ hương, còn nghi ngút khói, nhìn là biết đã được chuẩn bị cực kỳ dụng tâm.

Nhưng lúc này, tôi còn có chuyện quan trọng hơn.

“Em muốn nói với anh vài chuyện trước.”

Lâm Dữ Xuyên ngơ ngác nhìn tôi.

Trong phòng làm việc.

Tôi đi thẳng vào vấn đề:

“Ở trường có người đặt biệt danh cho Dao Dao.”

Thấy đồng tử anh lập tức co lại, tôi biết ngay anh chưa từng hay chuyện này.

Nhưng nghĩ lại cũng dễ hiểu.

Đọc tiếp: Chương 4 →

Chương trước
Loading...