Mối Tình Bị Lãng Quên
Chương 2
Ai cơ?
Tôi mà lại gọi tên Úc Lâu á?
Càng, thấy, xui, xẻo, hơn!
Tôi mặt mày khó chịu đi đánh răng rửa mặt, Úc Lâu tự giác đi ra khỏi phòng ngủ.
Có đôi khi tôi thực sự thấy Tưởng Hề Chi và Úc Lâu “mờ ám” kiểu gì ấy.
Nếu không sao anh ấy lại nói cả mật mã nhà cho hắn biết?
Cứ như thể Úc Lâu là thành viên ngoài biên chế của nhà tôi vậy.
Đến khi xuống lầu, tôi mới thấy Tiểu Ngư và Úc Lâu đang ngồi “mắt lớn trừng mắt nhỏ” trên sofa.
Tiểu Ngư vừa thấy tôi đã mếu máo mách tội: “Mẹ ơi! Chú ấy xách con ra khỏi chăn, còn mắng con nữa!”
Tôi hơi khó chịu gạt thằng bé ra, đi thẳng vào phòng ăn.
Tiểu Ngư như một con búp bê nhỏ, phồng má, lẽo đẽo bám sát sau mông tôi.
Úc Lâu giơ tay xem giờ.
“Một tiếng nữa đi bệnh viện.”
Tôi: “… Tôi bảo là đi bao giờ?”
Úc Lâu khoanh tay trước ngực, sắc mặt trầm xuống: “Tưởng Hề Chi bận đi công tác, nhờ tôi đưa cô và Tiểu Ngư đi bệnh viện.”
Tôi ngẩn ra, quả trứng gà vừa bóc cho Tiểu Ngư cũng theo đó mà rơi xuống.
Mặc dù tôi hoàn toàn không tin vào cái kịch bản xuyên không của đứa nhỏ này.
Nhưng Tiểu Ngư thực sự trông quá giống tôi.
Thậm chí còn mang lại một cảm giác thân thuộc khó tả.
Thế là tôi đành cắn răng gật đầu.
Sắc mặt Úc Lâu lại càng khó coi thêm vài phần.
“Tôi bảo cô đi thì cô không chịu, cứ nghe thấy tên Tưởng Hề Chi là đồng ý ngay.”
“Cô thích cậu ta đến thế cơ à?”
05
Tôi và Úc Lâu im lặng đi đến bệnh viện.
Có lẽ hắn đã đánh tiếng trước nên kết quả giám định có rất nhanh.
Đáp án nằm ngoài dự kiến, nhưng lại hợp tình hợp lý.
Tiểu Ngư thực sự là con trai tôi.
Nhưng một thiếu nữ vừa mới tốt nghiệp không lâu như tôi thì đào đâu ra một đứa con trai năm tuổi chứ!?
Chỉ có một khả năng duy nhất.
Có lẽ Tiểu Ngư thực sự đến từ mười năm sau thật.
Lên xe, Tiểu Ngư làm bộ tịch vẻ đắc ý, thản nhiên nũng nịu trong lòng tôi.
“Mẹ ơi, Tiểu Ngư đã bảo con là em bé của mẹ rồi mà?”
Tôi bất lực thở dài, nhận ra mình thực sự rất “hợp gu” với cái vẻ nũng nịu đáng yêu của nó.
“Ừ, con là Tiểu Ngư của mẹ.”
Tiểu Ngư vẫn liến thoắng nũng nịu.
Tôi vô thức ngẩng đầu nhìn Úc Lâu đang ngồi ở ghế lái.
Chỉ thấy hắn nắm chặt tờ kết quả giám định, đốt ngón tay trắng bệch.
Nhận ra ánh mắt của tôi, hắn bất thình lình ngẩng đầu nhìn thẳng vào tôi.
Tôi bị dọa cho giật mình.
Nhưng Úc Lâu không thèm để ý đến tôi.
Hắn vươn tay ra, nhéo mạnh vào cái má bánh bao phúng phính của Tiểu Ngư.
Giọng điệu gần như là thẩm vấn ép buộc: “Tôi hỏi lại nhóc lần cuối, ai, là, bố, nhóc.”
Tôi: “……?”
Tôi suýt nữa thì bật cười vì tức.
Úc Lâu có bệnh à?
Tôi đập mạnh vào tay hắn, bày ra vẻ bảo vệ con: “Cút ra, đừng có nói chuyện với thằng bé kiểu đó!”
Tiểu Ngư dường như bị dọa sợ thật, rúc vào lòng tôi.
Đôi cánh tay mập mạp ôm chặt lấy eo tôi.
Úc Lâu và tôi nhìn nhau không nói lời nào.
Rất kỳ lạ.
Tôi dường như thấy được một chút tổn thương trong mắt hắn.
Giả vờ chắc?
Đang tính chớp mắt nhìn cho kỹ thì Úc Lâu đã trực tiếp quay người khởi động xe.
Hắn lại khôi phục lại vẻ cao cao tại thượng như mọi ngày.
“Tưởng Hề Chi không có nhà, bố mẹ cô cũng đi du lịch rồi.”
“Nếu cô không chăm sóc nổi đứa nhỏ, có thể đến nhà tôi trước.”
Tôi ghét nhất là cái điệu bộ “thiên hạ độc tôn” này của hắn.
Tôi lạnh lùng đáp: “Không cần, chúng tôi có nhà riêng, người ngoài như anh đừng có xía vào.”
Tôi cúi đầu dỗ Tiểu Ngư vui vẻ.
Không nhận ra đôi bàn tay nắm vô lăng của Úc Lâu đang nổi đầy gân xanh.
06
Mãi đến khi về nhà, ngực tôi vẫn thấy nghẹn lại.
Cái tên Úc Lâu này không lẽ bẩm sinh đã xung khắc với tôi sao?
Hắn đa phần là khắc tôi rồi!
Tiểu Ngư thấy tôi không vui, chạy lại làm mặt quỷ trêu chọc.
Nhìn phiên bản thu nhỏ của chính mình, tôi không nhịn được mà bật cười thành tiếng.
Do dự một hồi, tôi nhỏ giọng hỏi: “Mẹ có thể hỏi con về những chuyện của mười năm sau được không?”
Mặt Tiểu Ngư đột nhiên đỏ bừng.
Có vẻ hơi hối lỗi.
“Mẹ ơi, Tiểu Ngư ngốc lắm, có nhiều chuyện con không nhớ rõ nữa.”
Tôi suy nghĩ một lát, cân nhắc từ ngữ.
“Ừm… con có nhớ những chuyện xảy ra sau khi bố mẹ kết hôn không?”
Theo lời Tiểu Ngư nói.
Tưởng Hề Chi là bố nó.
Vậy có nghĩa là tương lai tôi và Tưởng Hề Chi vẫn ở bên nhau.
Nhưng tại sao bây giờ anh ấy lại từ chối tôi?
Chẳng lẽ tương lai vào một ngày nào đó anh ấy đột nhiên bừng tỉnh?
Tôi nhìn Tiểu Ngư không chớp mắt, mong chờ nó nói ra được điều gì đó.
Tiểu Ngư hì hì cười, giọng điệu ngây ngô: “Mẹ ngày nào cũng đút cho bố ăn, bố dường như ăn rất nhiều, mẹ sẽ cầu xin bố ăn ít đi một chút, nói ‘không muốn nữa đâu, nhiều quá rồi’…”
Đút?
Đút cái gì?
Chẳng lẽ tương lai Tưởng Hề Chi bị liệt à?
Tôi như bị sét đánh ngang tai.
Nụ cười cứng đờ trên mặt, đến thở cũng quên mất.
“Con… nói cái gì cơ?”
Tiểu Ngư rất kiên nhẫn giải thích cho tôi: “Dì Tây Tây nói ‘cùm kẹp’ cũng giống như nuôi gà con vậy, bố là gà con, mẹ đang đút cho bố ăn.”
?
Tôi suýt nữa tưởng mình đi nhầm vào kênh phim người lớn nào đó.
Dì Tây Tây?
Không lẽ là cô bạn thân mồm mép tép nhảy Trần Nguyệt Tây của tôi đấy chứ?
Khóe miệng tôi giật giật.
Cảm giác như mình già đi cả chục tuổi.
Tôi tự lẩm bẩm: “… Mình mà lại yêu hận tình thù với Tưởng Hề Chi cơ à?”
Tai Tiểu Ngư rất thính, nó bắt được từ khóa tôi vừa nói.
Nó nhỏ giọng thắc mắc: “Yêu hận tình thù? Yêu hận thì con hiểu, còn tình thù là gì ạ?”
Chưa đợi tôi mở miệng, đã thấy nó tự lảm nhảm một mình.
“Ồ đúng rồi, có một lần con nghe thấy bố bảo ‘làm làm’ ông ấy, mẹ ơi, mẹ ‘làm làm’ bố như thế nào vậy?”
Làm làm…
Làm chỗ nào?
Làm ra sao?
Tôi luôn cảm thấy mấy thứ này có mùi “đen tối”.
Nhưng lại không có bằng chứng.
Đối mặt với gương mặt ngây thơ vô số tội của Tiểu Ngư.
Đột nhiên tôi chẳng nói nên lời.
Cuối cùng chỉ biết thở dài.
Không sao.
Cứ thong thả thôi.
Ít nhất cũng chứng minh được tương lai của tôi và Tưởng Hề Chi vẫn rất “hạnh phúc”…
07
Cứ ngỡ Tưởng Hề Chi đi công tác, tôi sẽ không phải gặp cái bản mặt u ám của Úc Lâu trong một thời gian dài.
Ai mà ngờ tên này mặt dày vô đối.
Ngày nào cũng vác mặt đến nhà thì thôi đi.
Lại còn ở lỳ cả ngày trời.
Vả lại, tôi ghét Úc Lâu đã đành.
Không ngờ ngay cả Tiểu Ngư dường như cũng bắt đầu sợ Úc Lâu.
Úc Lâu đến liền ba ngày, tôi thực sự không chịu nổi nữa.
“Ngày mai anh đừng đến nữa, không thấy Tiểu Ngư không thích anh sao?”
Úc Lâu không giận mà cười, ngồi xổm xuống nhéo má Tiểu Ngư.
Hắn nhìn chằm chằm vào thằng bé với giọng điệu không rõ ràng: “Tôi cũng rất muốn biết, sao nhóc lại sợ tôi đến thế? Tôi của mười năm sau rốt cuộc đã để lại bóng ma tâm lý lớn thế nào cho nhóc vậy.”
Tiểu Ngư quay đầu lại nhìn tôi đầy tội nghiệp.
Trên mặt viết rõ hai chữ “cứu con”.
Úc Lâu lại không chịu nhượng bộ, một tay bế thốc thằng bé vào lòng.
Đột nhiên hắn lấy ra một hộp sữa trẻ em đưa cho Tiểu Ngư, dụ dỗ: “Ngoan, nói cho tôi biết, mẹ và bố nhóc mười năm sau trông như thế nào.”
Tiểu Ngư bị áp lực nên mút vài ngụm sữa.
Nó lắp bắp: “Họ sống trong một cái hộp gỗ nhỏ, không chịu để ý đến Tiểu Ngư…”
Tôi căng thẳng theo dõi Tiểu Ngư.
Cực kỳ sợ cái miệng nó phun ra mấy từ ngữ “hổ báo”.
Thế nên trước khi Úc Lâu kịp mở miệng lần nữa, tôi đã giật Tiểu Ngư lại.
“Được rồi, anh mau đi đi, ngày mai đừng có đến nữa.”
Úc Lâu nhìn vòng tay trống rỗng, đột nhiên cười.
Nụ cười rất quái dị.
Tôi không biết hắn cười cái gì.
Nhưng tim tôi cứ đập thình thịch bất an.
Úc Lâu chẳng nói lời nào liền bỏ đi.
Tôi cũng cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.
Nhưng đêm khuya mơ màng, vẫn thấy gương mặt hung tợn của Úc Lâu.
Hắn hỏi tôi: “Dựa vào cái gì?”
Đúng thế, tôi cũng muốn biết.