Mối Tình Bị Lãng Quên

Chương 3



Rốt cuộc dựa vào cái gì mà hắn luôn hung dữ với tôi như vậy.

Từ lần đầu gặp mặt đã nói lời mỉa mai.

Sau đó càng hễ thấy tôi đứng cạnh Tưởng Hề Chi là sa sầm mặt mày.

May thay, khi tôi đang lún sâu vào ác mộng thì một cuộc điện thoại đã cắt ngang ảo giác đáng sợ đó.

Tôi mồ hôi đầm đìa, chưa kịp nhìn người gọi đã bắt máy.

Giọng Úc Lâu run rẩy, giống như đang cố hết sức kìm nén điều gì đó.

“Ninh Du, cô biết không?”

“Tiểu Ngư là con của tôi và cô.”

08

“Anh bốc phét!”

Tôi không cần suy nghĩ, buột miệng thốt ra.

Ai ngờ Úc Lâu hít sâu hai hơi, lấy lại bình tĩnh.

“Hôm qua Tiểu Ngư uống sữa, tôi đã mang cái ống hút đi, trên đó có nước bọt của thằng bé, báo cáo giám định tôi có thể gửi cho cô.”

Đầu tôi kêu oàng một tiếng.

Vậy ra.

Mấy ngày nay Úc Lâu đến thường xuyên như vậy hoàn toàn không phải cố ý tìm chuyện cho tôi bực mình.

Mà là để lấy được DNA của Tiểu Ngư?

Nhưng hắn lấy đâu ra tự tin mà nghĩ Tiểu Ngư sẽ là con trai hắn chứ??

Chưa kịp nghĩ kỹ, bên tai lại vang lên giọng nói đã khôi phục sự lạnh lùng của Úc Lâu.

“Ninh Du, chúng ta nói chuyện đi.”

Tôi cười lạnh một tiếng.

“Tôi với anh chẳng có gì để nói cả.”

Nói xong, tôi dứt khoát cúp điện thoại.

Đùa gì chứ.

Cầm cái ống hút rách mà đòi cướp con trai tôi à.

Nhưng tôi quên mất, Úc Lâu vốn là kẻ không đạt được mục đích thì không bỏ qua.

Tiếng chuông điện thoại lại vang lên như lệnh đòi mạng.

Tôi trực tiếp tắt máy, thế giới lập tức yên tĩnh.

Nhưng sự yên tĩnh này chỉ kéo dài chưa đầy mười phút, cửa lớn đã vang lên tiếng “tít tít” nhập mật mã.

Úc Lâu thản nhiên như đi vào nhà mình, đi thẳng đến trước mặt tôi.

Trước khi mở miệng còn cố ý liếc nhìn Tiểu Ngư một cái.

Hắn đưa ra một tờ báo cáo giám định.

“Giấy trắng mực đen, nhìn cho kỹ đi.”

Tôi: “……”

Phòng khám hiển thị trên đó là bệnh viện tốt nhất thành phố này.

Và sáng nay lúc ngủ dậy tôi đúng là có lật thùng rác lên xem.

Quả thực không tìm thấy hộp sữa Tiểu Ngư uống dở hôm qua.

Vậy nên bản báo cáo giám định này của Úc Lâu đa phần là thật.

Mặc dù trong lòng đã lờ mờ có dự cảm.

Nhưng khi nhìn thấy dòng chữ xác nhận quan hệ cha con ruột thịt, tôi vẫn hoàn toàn hỗn loạn.

Tiểu Ngư là con của tôi và Úc Lâu?

Chồng tương lai của tôi là Úc Lâu??

Tôi ngước mắt nhìn người đàn ông đầy tính công kích trước mặt này.

Trong lòng cảm thấy một trận thê lương.

Bản thân tôi trong tương lai rốt cuộc là mắt mù hay tâm mù rồi.

Hay là đàn ông trên đời này chết hết cả rồi chỉ còn lại mình cái tên “hung thần” Úc Lâu này?

Úc Lâu cũng không vội bắt tôi phải trả lời, hắn quay người ngồi xuống cạnh Tiểu Ngư.

Cái bánh sandwich trên tay Tiểu Ngư run lên một cái, miếng trứng rơi bộp xuống đất.

Tiếp đó, nghe thấy giọng điệu cười như không cười của Úc Lâu.

“Nào, Tiểu Ngư, nhóc nói cho bố nghe xem, tại sao nhóc lại đi nhận giặc làm cha thế?”

09

Tôi lập tức không ngồi yên được nữa.

Cái gì mà nhận giặc làm cha?

Tưởng Hề Chi dù có không tốt đến đâu thì vẫn tốt hơn Úc Lâu gấp trăm lần.

Tôi đập bàn đứng dậy, cố che giấu vẻ ngoài mạnh mẽ nhưng trong lòng lại chột dạ.

“Anh nói cái gì thế hả!”

Vẻ mặt nhàn nhã của Úc Lâu biến mất, hắn nheo mắt nhìn tôi.

“Cậu ta đã từ chối cô rồi, thế mà cô vẫn còn bảo vệ cậu ta à?”

Chuyện tỏ tình bị từ chối vốn đã đủ khiến tôi mất mặt lắm rồi.

Vậy mà cái tên chó má Úc Lâu này còn dám hết lần này đến lần khác nhắc lại ngay trước mặt tôi.

Giống như cố tình chọc cho tôi tức đến nghẹn.

Tôi cố ý nói:

“Phải đấy! Dù Tưởng Hề Chi không thích tôi thì sao chứ? Chuyện đó cũng không cản được việc tôi tiếp tục thích anh ấy!”

Úc Lâu cong môi cười.

Nhưng đáy mắt lại chẳng hề có ý cười.

Hắn nói từng chữ một, giọng điệu bình tĩnh không gợn sóng, như đang trình bày một bản báo cáo nghiêm túc.

“Thật sao? Nếu cậu ta thật sự quan tâm cô, vậy tại sao mỗi lần tôi nói xấu cô, cậu ta lại chưa từng phản bác lấy một lần?”

“Cậu ta hưởng thụ sự ngưỡng mộ của cô, nhưng lại dùng danh nghĩa anh em để làm lá chắn. Đó không phải dịu dàng, mà là ích kỷ và hèn nhát.”

“Cô bỏ nhà đi mấy ngày, sau khi tìm được cô, việc đầu tiên cậu ta làm lại là đẩy tôi — người cô ghét nhất — đến ứng phó với cô.”

“Đó là tình yêu mà cô mong muốn sao?”

Tôi vẫn luôn biết Úc Lâu miệng độc.

Nhưng đây là lần đầu tiên nghe hắn nói dài như vậy.

Lại còn cố chứng minh Tưởng Hề Chi không phải người phù hợp với tôi nữa chứ?

Tôi bị chọc tức đến mức đầu óc mơ hồ.

Thậm chí còn không kịp phản ứng lại.

Tôi thích ai thì liên quan quái gì đến hắn?!

Đúng lúc bầu không khí giữa chúng tôi căng như dây đàn, chuông điện thoại của Úc Lâu đột nhiên vang lên.

Là Tưởng Hề Chi gọi.

Úc Lâu liếc nhìn màn hình, ánh mắt âm trầm, khóe môi lại bất ngờ hiện lên một nụ cười.

“Tưởng Hề Chi hình như vẫn chưa biết bố ruột của Tiểu Ngư là ai.”

“Trùng hợp thật đấy, cô nói xem… có nên nhân cơ hội này báo cho cậu ta biết không?”

10

Tưởng Hề Chi đến giờ vẫn còn nằm yên trong danh sách đen của tôi.

Anh ấy gọi cho Úc Lâu, phần lớn chắc là vì lo cho tôi và Tiểu Ngư.

Nhưng nhìn tình hình hiện tại…

Úc Lâu rõ ràng đã nhận định Tiểu Ngư là con trai mình.

Chẳng lẽ hắn định cướp Tiểu Ngư với tôi thật sao?

Dù sao chuyện tự dưng có một đứa con trai từ trên trời rơi xuống cũng đâu phải chuyện thường gặp.

Vừa nghĩ đến cảnh đứa con trai giống tôi đến bảy phần gọi Úc Lâu là bố, tôi đã thấy tức không chịu nổi.

Tôi bật cười vì tức, bắt đầu nói năng không lựa lời.

“Thế còn anh thì sao? Anh tốt đẹp lắm chắc?”

“Anh cứ như con rắn độc đứng bên cạnh nhìn chằm chằm bọn tôi, thế gọi là quang minh chính đại à?”

“Tôi thích anh ấy đấy! Dù anh ấy có hèn nhát thì cũng tốt hơn cái loại cướp đoạt ngang ngược như anh!”

Nụ cười mỉa mai trên mặt Úc Lâu cũng biến mất.

Gương mặt hắn lạnh trắng, âm trầm như ác quỷ.

Hắn không nói gì, nhưng ngón tay đã đưa đến nút nghe cuộc gọi.

Tôi chẳng nghĩ ngợi gì lao tới giật điện thoại.

Kết quả điện thoại chưa giật được, người đã ngã nhào lên hắn.

Úc Lâu bị tôi đè xuống sofa, sắc mặt cực kỳ phức tạp.

Đầu óc tôi lúc đó chỉ có mỗi cái điện thoại, hoàn toàn không nhận ra tư thế này nguy hiểm đến mức nào.

Đến khi tắt được cuộc gọi, tôi mới bừng tỉnh.

Tư thế chết tiệt này nguy hiểm thật.

Gương mặt trắng lạnh quanh năm của Úc Lâu vậy mà bị tôi chọc tức đến đỏ lên.

Đúng lúc ấy, giọng non nớt của Tiểu Ngư vang lên bên tai:

“Mẹ ơi, mẹ lại định bắt nạt bố nữa hả?”

11

Tôi: ?

Bắt nạt cái gì mà bắt nạt.

Tôi cuống cuồng đứng dậy khỏi người Úc Lâu.

Điều kỳ lạ là…

Úc Lâu – người xưa nay luôn không nhịn được mà châm chọc tôi vài câu – lúc này lại yên tĩnh đến đáng sợ.

Quả nhiên.

Sức sát thương của “trẻ con nói thật” đúng là đủ đánh bại cả cái miệng độc địa.

Tôi ổn định cảm xúc rồi bình tĩnh nói:

“Chuyện này tạm thời đừng nói cho Tưởng Hề Chi biết.”

Úc Lâu nhíu mày.

“Sao? Vẫn còn ôm hy vọng với cậu ta à?”

Tôi: “……”

Thật ra đầu óc tôi lúc này cũng rất loạn.

Vốn dĩ mối quan hệ giữa tôi, Tưởng Hề Chi và Úc Lâu rất đơn giản.

Cho dù bị từ chối, tôi cũng đã chuẩn bị tâm lý chỉ làm anh em với Tưởng Hề Chi.

Nhưng Tiểu Ngư xuất hiện đã làm đảo lộn tất cả.

Giống như đang nói với tôi rằng—

Dù tôi cố gắng đi về phía Tưởng Hề Chi thế nào, số phận vẫn ép tôi quay về phía Úc Lâu.

Tôi vô thức muốn giấu chuyện này với Tưởng Hề Chi.

Có lẽ chỉ là một kiểu phản kháng với cái kết đã được định sẵn.

Tôi không muốn chấp nhận một kịch bản đã được sắp đặt, lại còn khiến mình thấy bài xích.

Thấy tôi không nói gì, Úc Lâu hít sâu hai hơi.

Cuối cùng hừ lạnh một tiếng:

“Được thôi, nhưng cô phải đồng ý một điều kiện.”

“Điều kiện gì?”

Úc Lâu một tay bế Tiểu Ngư lên, cúi đầu hôn cái má giống hệt tôi của thằng bé.

Tôi nổi hết da gà.

Hắn nói:

“Để tôi bồi dưỡng tình cảm với con trai mình.”

Tôi đồng ý.

Vì chẳng còn lựa chọn nào khác.

Ít nhất phải dỗ yên con chó điên gặp ai cũng cắn này trước đã.

Điều kiện đó cũng không khó chấp nhận.

Đọc tiếp: Chương 4 →

Chương trước
Loading...