Một Đêm Với Thái Tử

Chương 3



6.

Sáng sớm hôm sau, ta theo hắn vào cung thỉnh an phụ hoàng và mẫu hậu.

Ta không biết hắn đã giải thích với các bà vú trong cung thế nào, chỉ biết rằng chúng ta chưa viên phòng, mà hoàng hậu cũng không làm khó dễ ta.

Sau một vòng được ban thưởng, ta càng cảm thấy lấy Tiêu Hồng Úc quả thật là quyết định đúng đắn.

“Thái tử phi vui đến vậy sao?”

Tiêu Hồng Úc nắm tay ta, dẫn ta trở về Đông cung, suốt dọc đường ta đều vô cùng phấn khởi.

“Bao nhiêu trân bảo quý hiếm như thế đều là của ta, sao ta lại không vui cho được, Thái tử điện hạ?”

“Cô cảm thấy mấy thứ đó không phải là trân bảo quý hiếm nhất.”

Vì có người ngoài, hắn đổi cách xưng hô sang “Cô”.

Ta nghiêng đầu mỉm cười hỏi: “Vậy điện hạ cảm thấy cái gì mới là trân bảo hiếm có?”

Tiêu Hồng Úc chạm nhẹ vào mũi ta, cười không nói.

Ta cứ quấn lấy hắn hỏi mãi không thôi, thì bỗng có một giọng nói đã lâu không nghe vang lên.

“Tham kiến Thái tử điện hạ, Thái tử phi.”

Ta ngẩn người, lập tức rút tay khỏi tay Tiêu Hồng Úc.

Giọng Tiêu Hồng Úc lạnh đến lạ thường: “Tiểu tướng quân không cần đa lễ.”

Ta cúi đầu, không dám nhìn hai người họ, trong lồng ngực như có thứ chua xót muốn trào ra.

Tại sao lại đúng vào ngày thứ hai sau khi ta thành thân, hắn lại quay về?

Ta cảm nhận ánh mắt của Cố Diễm vẫn luôn dừng trên người ta, nhưng ta lại không có dũng khí nhìn hắn lấy một cái.

“Thần… có thể nói với Thái tử phi vài câu riêng được không?”

“Không hợp lễ nghi.”

Tiêu Hồng Úc lạnh lùng từ chối. Ta liền nắm lấy tay hắn, nhẹ giọng nói:

“Chúng ta hồi cung thôi, điện hạ.”

Tiêu Hồng Úc để mặc cho ta kéo hắn rời đi, không ai ngoảnh lại nhìn Cố Diễm phía sau nữa.

“Ngươi vẫn để tâm đến hắn.”

Về đến cung, sau khi mọi người lui ra hết, Tiêu Hồng Úc lên tiếng khẳng định.

“Đáng tiếc là ngươi đã gả cho ta rồi, Ương Ương, định mệnh đã không còn duyên với tiểu tướng quân nữa.”

Thấy ta không đáp lời, Tiêu Hồng Úc lại buông thêm một câu. Ta tức đến nỗi đấm cho hắn một cái.

“Tiêu Hồng Úc, ngươi im miệng cho ta!”

7.

Tiêu Hồng Úc ngậm miệng thật. Mà ngậm suốt bảy ngày.

Bảy ngày liền hắn ngủ trong thư phòng, không hề ghé qua phòng ta một lần, lời đồn trong cung lập tức lan khắp nơi.

“Thái tử phi, người đi dỗ điện hạ đi mà.”

Trạch Lan nhìn rõ hơn ai hết, kiên nhẫn giải thích: hắn là đang ghen, dù sao ai cũng biết Cố Diễm từng là người trong lòng ta.

Nếu năm xưa nhà hắn không xảy ra biến cố, hắn không kiên quyết bỏ ta để ra biên cương cứu phụ thân, e là ta đã sớm thành thân với hắn rồi.

Ta có chút không dám hạ mình, cảm thấy đi giải thích một việc chẳng có gì là thật sự mất mặt.

“Để ta nghĩ đã.”

Ta nằm bò suy tính nên viện cớ gì để ngụy biện với Tiêu Hồng Úc, thì một cung nữ hấp tấp chạy vào báo: Tiêu Hồng Úc và Cố Diễm đang đánh nhau trong thư phòng.

Chuyện đó mà để thật thì nguy to, Cố Diễm luyện võ từ nhỏ, chẳng phải sẽ đánh chết Tiêu Hồng Úc sao?

Ta lao như bay đến thư phòng, đạp cửa hét lớn: “Hồng Úc!”

Chỉ thấy hai người bọn họ đang ngồi uống trà rất đàng hoàng.

Mặt ta đỏ bừng.

Cái đồ cung nữ chết tiệt, dám trêu chọc ta!

Trong phòng không có người ngoài, Cố Diễm cũng chẳng giữ lễ, ánh mắt cứ nhìn thẳng ta không rời.

Ta đi cũng không được, ở cũng không xong.

Tiêu Hồng Úc tâm trạng rất tốt, vẫy tay gọi ta: “Ương Ương, lại đây.”

Ta lúng túng bước tới, tay chân lóng nga lóng ngóng ngồi xuống bên cạnh hắn.

Không khí yên tĩnh đến lạ thường, Cố Diễm suy nghĩ một chút rồi lấy ra một chiếc hộp nhỏ, đặt bên tay ta.

“Ương Ương, chúc mừng tân hôn.”

Nói xong hắn đứng dậy rời đi, ta còn chưa kịp cảm ơn.

“Người ta đi rồi còn nhìn theo.”

Tiêu Hồng Úc điểm trán ta một cái, giọng đầy ghen tuông.

“Tiêu Hồng Úc, ngươi đang ghen à?”

Tiêu Hồng Úc nghiêng người sang bên nói “Không có”, ta chẳng buồn truy cứu thật giả, lập tức mở hộp ra xem.

Bên trong là chiếc trâm gỗ mà năm xưa ta từng nói muốn với Cố Diễm.

Lúc đó trong thành đang thịnh hành việc nam nhân dùng gỗ đào khắc hoa trâm tặng cho người mình thích.

Dù chưa tỏ tình với hắn, ta cũng mặt dày đòi hắn làm cho một chiếc.

Hắn vui vẻ đồng ý, nhưng còn chưa kịp làm xong đã vội lên đường ra biên ải.

“Đồ thô tục.”

Tiêu Hồng Úc hừ mũi khinh thường, ta lườm hắn một cái, không nói gì.

“Ương Ương, ta rất vui vì người mà ngươi gọi khi bước vào là ta.”

“Vậy mà cũng vui được sao.”

Ta đóng hộp trâm lại, không hiểu sao hắn lại tươi cười rạng rỡ.

“Chúng ta cược với nhau, xem ngươi lo cho ai hơn, gọi tên ai trước thì người đó thắng. Ta thắng rồi.”

“…”

Thật là trẻ con hết mức.

Đọc tiếp: Chương 4 →

Chương trước
Loading...