Nên Biết Tự Lập
Chương 2
Sau đó, ông ta đến ngày càng thường xuyên. Mỗi tuần ít nhất ba lần.
Lần nào đến cũng không đi tay không. Hôm nay là sườn, ngày mai là cá, hôm sau là sách bài tập mua cho tôi.
Nụ cười trên mặt mẹ tôi ngày càng nhiều.
Tôi không phản đối.
Bà sống một mình ba năm rồi, cũng nên có người bầu bạn.
Nhưng vào đêm đầu tiên Triệu Quốc Minh ngủ lại nhà tôi, tôi đi ngang qua phòng khách để rót nước thì nghe thấy ông ta đang gọi điện ngoài ban công.
Ông ta hạ giọng nói:
“Yên tâm, bên này ổn rồi. Nhà một trăm hai mươi mét vuông, lại là nhà khu trường điểm, chỉ có hai mẹ con ở… thằng con trai của cô ấy không đáng ngại. Thằng nhóc choai choai thôi, dễ đuổi.”
Tôi bưng cốc nước đứng trong phòng khách, không nhúc nhích.
Ánh trăng chiếu qua cửa sổ, rọi lên sàn nhà một mảng trắng nhợt.
Ông ta không nhìn thấy tôi.
Ông ta cúp máy, ngáp một cái rồi quay về phòng ngủ.
Tôi đứng rất lâu, uống hết nước rồi trở về phòng mình.
Đêm đó tôi không ngủ được.
Tôi từng nghĩ đến chuyện nói với mẹ.
Nhưng tôi không biết phải mở lời thế nào.
“Mẹ, bạn trai mới của mẹ nói trong điện thoại rằng con rất dễ đuổi.”
Bà sẽ tin sao?
Bà vất vả lắm mới cười trở lại. Nếu tôi nói những lời đó, bà sẽ nghĩ tôi cố tình phá đám.
Tôi không nói.
Tháng năm, họ đăng ký kết hôn. Tháng chín làm tiệc cưới.
Bốn tháng từ lúc đăng ký đến lúc làm tiệc, nụ cười của Triệu Quốc Minh trước mặt tôi ngày càng tự nhiên, sự ân cần của ông ta trước mặt mẹ tôi cũng ngày càng đúng mực.
Chỉ có một lần, tôi từ trường về nhà lấy đồ, bắt gặp ông ta đang lục ngăn kéo của mẹ tôi.
Thấy tôi, tay ông ta khựng lại. Sau đó ông ta cười nói:
“Mẹ cháu bảo chú tìm một cuốn sổ tiết kiệm, nói là để ở đây.”
Tôi đáp:
“Ồ.”
Ông ta cười cười rồi đóng ngăn kéo lại.
Trong ngăn kéo đó để giấy chứng nhận quyền sở hữu căn nhà của mẹ tôi.
Tôi biết.
Từ hôm đó, tôi bắt đầu đề phòng.
03
Cuối tuần đầu tiên sau khi vào ký túc xá, tôi không về nhà.
Mẹ tôi gọi điện:
“Cuối tuần về nhà ăn cơm nhé, mẹ hầm sườn.”
Tôi nói:
“Trường có hoạt động, con không đi được.”
“Hoạt động gì?”
“Của câu lạc bộ.”
Bà dừng một chút:
“Vậy ở trường nhớ ăn uống tử tế, đừng tiết kiệm quá.”
“Con biết rồi.”
Cúp điện thoại, tôi ngồi trong ký túc một lúc.
Chu Hằng ngồi đối diện ăn mì gói, nhìn tôi một cái:
“Không về nhà à?”
“Không về.”
“Vậy vừa hay, chiều đi chơi bóng.”
Tôi nói:
“Được.”
Cuối tuần thứ hai, tôi về.
Không phải vì muốn về, mà vì tôi để quên một quyển vở ghi chép trong phòng.
Tôi về đến nhà lúc hai giờ chiều, dùng chìa khóa mở cửa.
Trong phòng khách có thêm một đôi giày thể thao nam, cỡ bốn mươi hai, không phải của tôi.
Tôi thay giày rồi đi vào. Khi đi ngang qua phòng cũ của mình, cửa phòng đang mở.
Tôi đứng khựng lại.
Bàn học của tôi không còn nữa.
Những tấm bản đồ tôi dán trên tường cũng không còn.
Ga giường đã được thay bằng loại kẻ caro xanh, không phải bộ của tôi.
Chỗ đặt bàn học bây giờ là một chiếc bàn máy tính mới, bên trên để một chiếc laptop gaming. Tấm lót chuột in logo của một đội tuyển nào đó.
Trên tủ đầu giường có một tấm ảnh. Một cậu con trai khoảng mười lăm, mười sáu tuổi, có vài nét giống Triệu Quốc Minh.
Phòng của tôi đã biến thành phòng của người khác.
Tôi đứng ở cửa, tay đặt lên khung cửa, không nhúc nhích.
“Tiểu Vũ? Con về rồi à?”
Mẹ tôi từ trong bếp đi ra, tay còn dính bột. Thấy tôi đứng đó, sắc mặt bà cứng lại.
“Chuyện này…” Bà xoa xoa bột trên tay. “Quốc Minh nói con trai anh ấy cuối tuần qua ở. Đứa trẻ đó ở bên chỗ vợ cũ, một tháng đến một hai lần, dù sao cũng phải có chỗ…”
“Đồ của con đâu?”
“Đều cất rồi, trong phòng chứa đồ, không mất thứ gì cả.”
Tôi gật đầu:
“Vở ghi của con đâu?”
“Vở ghi gì?”
“Quyển bìa xanh, ghi chép môn vật lý.”
Bà vội vàng vào phòng chứa đồ tìm. Tìm năm phút mới lấy ra được. Trên bìa có một dấu giày.
Bà dùng tay áo lau lau:
“Chắc lúc chuyển đồ không cẩn thận giẫm phải.”
Tôi nhận lấy, lật qua. Nội dung bên trong không hỏng.
“Con đi đây.”
“Ăn cơm rồi hãy đi, sườn vừa…”
“Không cần.”
Tôi xoay người đi ra ngoài.
Đến cửa, cửa chính mở ra. Triệu Quốc Minh dẫn theo một cậu con trai đi vào.
Cậu ta thấp hơn tôi nửa cái đầu, mặt tròn, tay cầm một cốc trà sữa.
Triệu Quốc Minh thấy tôi thì sững lại một chút, sau đó lập tức nở nụ cười:
“Tiểu Vũ về rồi à? Vừa hay, đây là con trai chú, Triệu Bằng. Hai đứa làm quen đi.”
Triệu Bằng nhìn tôi một cái, không chào hỏi, chỉ hút một ngụm trà sữa.
Tôi nhìn Triệu Quốc Minh:
“Chú Triệu, lần sau nếu muốn chuyển đồ trong phòng cháu, phiền chú nói với cháu một tiếng trước.”
Nụ cười của Triệu Quốc Minh khựng lại, rồi nhanh chóng trở lại bình thường:
“À, chuyện này là chú nghĩ chưa chu đáo. Mẹ cháu nói cháu ở trường, không thường về, nên chú mới… Cháu yên tâm, đồ của cháu không thiếu món nào, đều được cất cẩn thận.”
“Vâng.”
Tôi cúi đầu thay giày, cầm vở ghi đi ra ngoài.
Trong thang máy chỉ có một mình tôi.
Tôi cúi đầu nhìn dấu giày trên bìa vở.
Cỡ bốn mươi hai, cùng cỡ với đôi giày thể thao ở cửa.
Không phải “lúc chuyển đồ không cẩn thận giẫm phải”.
Ra khỏi khu chung cư, tôi đứng bên đường một lúc, lấy điện thoại ra, mở danh bạ đến chữ “Bố”.
Lần này tôi không do dự, bấm gọi.
Chuông reo sáu tiếng mới có người nghe.
“Tiểu Vũ?” Giọng bên kia có chút bất ngờ.
“Bố có bận không?”
“Không bận, không bận. Sao thế con?”
Tôi há miệng, trong lòng có rất nhiều lời muốn nói, nhưng đến cuối cùng chỉ còn một câu:
“Không có gì. Chỉ là… con muốn hỏi dạo này bố thế nào.”
Đầu dây bên kia im lặng hai giây.
“Bố vẫn ổn.” Giọng ông dịu xuống. “Còn con? Ở trường đã quen chưa?”
“Quen rồi.”
“Bên mẹ con… vẫn ổn cả chứ?”
“Vẫn ổn.”
Khi nói xong câu đó, tay tôi siết chặt bìa vở.
“Bố, nếu có thời gian… con muốn gặp bố một lần.”
Đầu dây bên kia lại im lặng.
Sau đó bố nói:
“Được, con nói thời gian đi. Lúc nào bố cũng được.”
04
Tôi gặp bố ở một quán mì gần cổng trường.
Chiều thứ tư không có tiết, tôi xin giáo viên chủ nhiệm nghỉ, nói nhà có việc.
Khi tôi đến, bố đã ngồi trong quán.
Chỗ gần cửa sổ, trước mặt đặt hai bát mì bò vẫn còn bốc hơi nóng.
So với lần trước gặp, ông gầy đi một vòng, tóc bạc nhiều hơn, nhưng tinh thần vẫn ổn, lưng vẫn rất thẳng.
Tôi ngồi xuống. Ông đưa đũa cho tôi.
“Ăn trước đi, ăn xong rồi nói.”
Tôi nhận đũa, gắp một miếng mì, không nói gì.
Ông cũng ăn, nhưng vẫn luôn nhìn tôi.
Cách nhìn ấy tôi rất quen. Là kiểu nhìn chăm chú, nhưng lại sợ tôi phát hiện ông đang nhìn, ánh mắt vừa chạm nhau đã tránh đi.
Trước đây mẹ tôi cũng từng nhìn tôi như vậy.
Ăn được nửa bát, ông mở lời:
“Con gầy rồi.”
“Đồ ăn ở trường bình thường thôi.”