Người Đến Muộn Nhất
Chương 3
05
Không lâu sau đó là buổi họp lớp kỷ niệm mười năm tốt nghiệp cấp ba.
Ban đầu tôi sợ ngượng nên vốn chẳng muốn đi, bạn thân lại khuyên:
“Chính cậu đang không vui, ra ngoài giải khuây chút đi, lâu lắm rồi mọi người chưa gặp nhau.”
“Anh ta bận như vậy, chắc chắn cũng không về đâu.”
Câu cuối cùng của cô ấy đã thuyết phục được tôi.
Ngày họp lớp, tôi đến hơi muộn.
Vừa đẩy cửa phòng bao ra, bên trong đã ồn ào náo nhiệt.
Ánh mắt lướt qua căn phòng, tim tôi vẫn hẫng mất một nhịp.
Cố Thành Mặc đang ngồi cạnh vị trí trung tâm, xung quanh có không ít người vây quanh.
Anh ngẩng đầu nhìn sang.
Ánh mắt bình thản không gợn sóng, như thể giữa chúng tôi chỉ là những bạn học cũ bình thường nhất.
Bạn thân ghé sát tai tôi, nghiến răng nghiến lợi:
“Cố Thành Mặc nói đang tiếp khách ở bên cạnh, tiện ghé qua chào hỏi.”
“Tin nhắn trong nhóm treo mấy ngày rồi, người mù cũng thấy được. Trùng hợp kiểu gì mà đúng lúc anh ta cũng tiếp khách ở đây? Đúng là đồ đàn ông chó má, cố tình.”
Tôi không đáp, tìm một góc xa anh nhất rồi ngồi xuống.
Rất nhanh sau đó, không khí đã bị khuấy động.
Mấy nam sinh hồi xưa vốn thích làm loạn bắt đầu ồn ào:
“Này này, sao thế hả lão Cố, đại mỹ nữ Lục đâu? Hai người còn ngồi tách riêng cơ à? Giả vờ không quen biết hả?”
“Đúng đó! Mạn Mạn tới muộn phải phạt! Phạt bình thường không được, phải uống rượu giao bôi!”
“Đúng đúng đúng! Rượu giao bôi! Ôn lại tình cũ đi!”
Trong phòng bao lập tức vang lên một tràng cười lớn.
Mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía chúng tôi.
Cố Thành Mặc không nói gì.
Anh tựa vào sofa, cầm ly rượu xoay nhẹ trong tay, thảnh thơi nhìn tôi, khóe môi còn mang theo ý cười như có như không.
Tôi quá quen với ánh mắt ấy.
Là sự chắc chắn.
Chờ xem tôi sẽ chật vật trước mặt anh thế nào, thỏa hiệp ra sao, hoặc lại một lần nữa cúi đầu.
Tôi đặt ly nước trái cây trong tay xuống, cầm ly rượu bên cạnh uống cạn trong một hơi.
“Mọi người đừng đùa nữa.”
Giọng tôi không lớn, nhưng đủ rõ ràng.
“Chúng tôi chia tay rồi. Sau này đừng nói kiểu này nữa, kẻo làm lỡ việc tôi tìm mùa xuân mới. Ly này coi như tôi tự phạt.”
Không khí lập tức đông cứng.
Ý cười trên mặt Cố Thành Mặc khựng lại, rồi từng chút một rạn nứt.
Anh nhìn chằm chằm tôi, ánh mắt trầm xuống đến đáng sợ.
“Chia tay?” Một nam sinh đã uống hơi nhiều lè nhè nói. “Không thể nào? Hai người là cặp đôi kiểu mẫu của lớp mà…”
“Không hợp thì chia thôi. Đơn giản vậy đấy.”
Tôi cắt ngang lời cậu ta, ánh mắt đối diện thẳng với Cố Thành Mặc.
“Quả thật là không hợp lắm.”
Cuối cùng Cố Thành Mặc cũng lên tiếng, giọng mang theo ý châm chọc.
“Hồi đó cô ấy theo đuổi tôi mấy năm trời, tôi thấy đáng thương nên mới miễn cưỡng thử xem sao. Giờ thử rồi, hối hận thôi.”
Từng chữ một.
Đều đang đem mười năm ấy, đem trái tim tôi từng nâng niu dâng cho anh, hời hợt nghiền nát trong bụi đất.
“Cố Thành Mặc anh mẹ nó…”
Bạn thân đột ngột đứng bật dậy, tức đến đỏ bừng cả mặt.
“Anh có tư cách gì mà nói vậy? Anh có biết cô ấy…”
“Tiểu Nhã!”
Tôi giữ lấy tay cô ấy, lắc đầu.
“Đừng nói nữa.”
Tôi quay sang nhìn Cố Thành Mặc.
Sự ngạo mạn trên mặt anh, sắc bén như kim châm vào mắt.
Nhưng đột nhiên tôi lại cảm thấy, cây kim ấy đã không còn khiến tôi đau nữa.
“Ừ, thử rồi, cũng chỉ đến thế thôi, nên dừng lỗ kịp thời.”
“Từ hôm nay trở đi, chúng ta chỉ là bạn học bình thường, chỉ vậy thôi. Hy vọng mọi người đừng đùa kiểu này nữa.”
Trong phòng bao yên lặng như tờ.
Chỉ còn tiếng nhạc nền vang lên đầy gượng gạo.
Sắc mặt Cố Thành Mặc khó coi đến cực điểm.
Anh đột ngột đứng dậy, không nhìn bất kỳ ai thêm lần nào nữa, trực tiếp kéo cửa bước ra ngoài.
Cánh cửa phía sau lưng anh đóng sầm lại.
Chấn động đến mức dường như cả bức tường cũng khẽ rung lên.
06
Nửa sau buổi họp lớp, bầu không khí trở nên cực kỳ kỳ quái.
Tôi lấy cớ đi vệ sinh để ra ngoài hít thở.
Vừa đi đến khúc rẽ hành lang, tôi đã nghe thấy một giọng nữ hơi quen:
“Lục Mạn Mạn?”
Là Chu Vy, nữ đồng nghiệp thường xuyên đăng trạng thái trên mạng xã hội của Cố Thành Mặc.
Trước đây lúc tôi bay đi gặp anh, đã từng gặp cô ta rất nhiều lần.
“Trùng hợp thật.”
Tôi gật đầu, định vòng qua cô ta, không có ý muốn xã giao.
Thế nhưng cô ta lại mỉm cười chắn trước mặt tôi, lấy điện thoại ra, rất tự nhiên lướt màn hình rồi đưa tới trước mắt tôi.
Trên đó là đủ loại ảnh chụp.
Nhà hàng ở những thành phố khác nhau, văn phòng lúc đêm khuya, phòng chờ sân bay…
Nhân vật chính không ngoại lệ đều là cô ta và Cố Thành Mặc, thỉnh thoảng còn có vài đồng nghiệp khác.
“Cố tổng đúng là lãnh đạo biết quan tâm cấp dưới nhỉ? Bận thế nào cũng dẫn tụi tôi đi ăn ngon, tăng ca còn ở lại cùng.”
Cô ta thu điện thoại lại, giọng điệu nhẹ nhàng, nhưng từng câu đều mang hàm ý khác.
“Nói mới nhớ, hơn một năm nay, thời gian tôi và Cố tổng ở cạnh nhau chắc còn nhiều hơn bảy năm yêu đương của hai người nhỉ? Nghĩ vậy thì anh ấy có thể là một cấp trên tốt, nhưng quả thật… không phải một người bạn trai đạt chuẩn.”
Tôi nhìn chút đắc ý và khiêu khích giấu trong đáy mắt cô ta, đột nhiên lại thấy hơi buồn cười.
“Có phải bạn trai tốt hay không tôi không biết.”
Đọc tiếp: Chương 4 →