NHẦM MỘT CHỮ, ĐƯỢC HAI NHÀ YÊU THƯƠNG
3
Trên đường tan học về nhà, ca ca mua cho ta một xâu kẹo hồ lô: “Ngọc Châu hôm nay làm tốt lắm, ai bắt nạt muội, cứ việc phản kháng.”
“Mắng không hả giận thì cứ đánh, đánh không lại thì tìm ca ca, nhớ chưa?”
“Muội nhớ rồi ạ!”
Ta gật đầu thật mạnh, vừa định cắn một miếng sơn tra, đột nhiên có người nắm chặt lấy tay ta.
“Hài tử!”
“Con chính là Nguyệt Nguyệt của ta!”
Chưa kịp phản ứng xem chuyện gì đang xảy ra, ca ca đã kéo vị phu nhân kia ra xa.
“Thân di, người nhận nhầm người rồi, đây là muội muội của ta, không phải con gái người.”
Vị phu nhân ấy khoác trên mình bộ cẩm y hoa phục, nhưng khuôn mặt lại tiều tụy, miệng không ngừng lẩm bẩm nói ta là con gái bà.
Ca ca giữ chặt lấy bà ấy để bà không lao về phía ta lần nữa.
“Ngọc Châu muội về nhà trước đi, Thân di phát bệnh rồi, ca đưa di ấy về.”
Y đỡ vị phu nhân bước về phía Thân phủ.
Đó chính là vị phu nhân bị bệnh mà Thân lão gia nhắc đến, là nương ruột của Thân Dục sao?
Về đến nhà, ta không nén nổi tò mò, liền thăm dò nương về chuyện của Thân mẫu.
Nương hiếm khi không buông lời khẩu xà, bà thở dài: “Thân phu nhân cũng là người mệnh khổ.”
“Bà ấy và Thân lão gia vốn dĩ có đủ cả nhi tử lẫn khuê nữ. Nhưng đứa con gái ba tuổi của họ đi lạc mất, bà ấy ngày ngày lấy nước mắt rửa mặt, nhung nhớ hài tử đến mức phát điên.”
“Chuyện này ở kinh thành chẳng phải bí mật gì, thường xuyên có kẻ rắp tâm bất lương đến mạo nhận là con gái Thân gia. Thân lão gia sợ Thân phu nhân không chịu nổi cảnh hy vọng rồi lại thất vọng hết lần này đến lần khác, mới đưa bà ấy đến trang trại ngoại ô kinh thành để dưỡng bệnh.”
“Sáng nay Thân lão gia đón bà ấy về nhà, nghe nói là có manh mối của con gái. Không biết chuyện gì xảy ra, người đâu chẳng thấy, Thân phu nhân tâm trạng lên xuống thất thường, bị kích động nên lại phát bệnh rồi.”
Hèn chi lần đầu tiên Thân Dục gặp ta lại nói ta là kẻ lừa đảo. Hóa ra hắn đã hiểu lầm ta, tưởng ta cũng giống bọn người xấu xa kia.
Lúc này cha bước vào, ra vẻ bí hiểm nói: “Thằng nhóc Thân Dục đó lại gây họa cho cha nó rồi, ta vừa thấy phu tử của thư viện từ Thân phủ bước ra, chắc chắn là đến mách lẻo rồi.”
“Hôm nay hắn đã vu oan cho con.”
Ta kể lại chuyện ở thư viện cho cha nương nghe.
Nương nghe xong thì vỗ bàn đứng phắt dậy: “Thằng khốn nạn! Thường ngày nó đối chọi với Thẩm Yến thì cũng thôi đi, đều là người đồng trang lứa, lão nương nhắm mắt làm ngơ. Bây giờ nó lại dám bắt nạt cả con gái ta, thật coi Thẩm gia ta là quả hồng mềm dễ nắn chắc!”
Cha cuống cuồng kéo bà lại: “Phu nhân, nàng đừng kích động!”
“Đến cửa tính sổ thì phải mang theo vũ khí chứ!”
Nói rồi cha nhanh nhẹn rút cây chổi lông gà đưa lên.
Nương lập tức thu lại cánh tay định tát ông: “Đi! Sang Thân gia đòi một lời giải thích!”
Cái điệu bộ ấy hùng hổ vô cùng. Đừng có gây ra án mạng rồi liên lụy cả nhà ta chứ!
Ta hoảng hốt đuổi theo.
Thân lão gia đang răn dạy Thân Dục ở sảnh trước.
Nương ta chẳng thèm chào hỏi một câu, xông thẳng vào vung chổi lông gà quật tới tấp lên người Thân Dục: “Cho mày vu oan cho con gái ta! Lão nương hôm nay phải đánh chết mày!”
“Nương mày không có thời gian dạy mày thì để ta dạy mày!”
“Đừng đánh nữa Thẩm di! Cháu sai rồi! A!”
Nương ta chẳng buồn nghe. Hắn chạy trốn, bà đuổi theo, đánh cho hắn kêu la oai oái.
Còn cha ta thì phụ trách đứng ôn chuyện với Thân lão gia. Thẩm gia và Thân gia vốn quan hệ không tồi, chỉ là đám tiểu bối không hợp nhau. Thân lão gia vừa nghe cha ta kể khổ, vừa không quên xen lời:
“Thẩm phu nhân, mau lên! Hắn sắp chạy qua trái kìa!”
Ông căn chuẩn xác hướng chạy của Thân Dục, giúp nương chặn đường để bà đánh đòn.
Thân lão gia còn đặc biệt dặn dò: “Đánh thêm hai cái thay luôn phần của ta với!”
Ta ngây người.
Đánh con… cũng có thể đánh giùm sao?
Nhớ ra vẫn còn món bánh quế hoa nhân hạt kê vàng làm hồi sáng, ta mang đến đưa cho Thân lão gia. Lần trước ta đã hứa với ông, hễ làm bánh sẽ chừa cho ông một phần.
Thân lão gia xoa đầu ta: “Xin lỗi cháu nhé Ngọc Châu, là do bá phụ ngày trước quá bận rộn, lơi lỏng việc quản giáo Thân Dục, khiến nó trở nên vô pháp vô thiên, dám bắt nạt cháu.”
“Ta nghe ca ca cháu kể rồi, phu nhân ta hôm nay làm cháu sợ rồi đúng không?”
“Không ạ, Thân di một chút cũng không đáng sợ.”
Ta vừa dứt lời, Thân mẫu được tỳ nữ dìu bước ra.
Có lẽ vì đã uống thuốc nên trạng thái của bà tốt hơn nhiều.
Thân lão gia vội vàng tiến đến đỡ bà: “Bà nếm thử bánh này xem, là tiểu hài tử này làm đấy. Giống hệt bà, đều thích dùng hạt kê vàng làm nhân.”
Nhìn thấy ta, ánh mắt Thân mẫu lóe lên, không còn kích động như lúc ở ngoài đường nữa.
“Hài tử, cháu luôn sống ở kinh thành sao?”
Ta ngoan ngoãn trả lời: “Cháu mới đến kinh thành mấy năm trước thôi ạ. Trước kia cháu ở trấn Phù Liễu.”
Thân lão gia khựng lại.
Thân mẫu nắm chặt tay ông: “Nguyệt Nguyệt chính là bị lạc ở trấn Phù Liễu! Thiếp đưa con bé đi dâng hương cầu phúc, người đông quá, vừa quay đầu lại thì con bé đã biến mất…”
“Chắc chắn con bé là Nguyệt Nguyệt!”
Thấy Thân mẫu sắp phát bệnh, Thân lão gia vội vàng dìu bà trở về hậu viện.
Nương cũng đã đánh Thân Dục đến mệt lả. Bà đưa ta, cha và ca ca về nhà.
Cha nhíu mày: “Sao Thân phu nhân cứ nhìn thấy Ngọc Châu là lại kích động thế nhỉ.”
Nương suy đoán: “Chắc là vì Ngọc Châu bằng tuổi con gái bà ấy, nhìn thấy Ngọc Châu thì lại nhớ đến Nguyệt Nguyệt thôi.”
“Sau này Ngọc Châu bớt sang Thân gia đi, kẻo bị họ cướp mất. Hai ông bà già Thân gia đó cũng là lũ cuồng con gái đấy.”
Ta nghe lời, khắc ghi trong lòng.
Cha lại ngứa mồm sáp tới gần nương: “Không phải trước đây bà chẳng thích Ngọc Châu, còn nghi ngờ con bé là con gái riêng của ta sao? Bây giờ lại sợ người ta cướp mất à?”
Chát——!
Nương tát cho một cái nổ đom đóm mắt: “Chuyện của lão nương cần ông xen vào à.”
Cha ngoan ngoãn im thin thít. Ta và ca ca lén cười thầm. Cha đúng là ngày nào không ăn đòn thì ngày đó khó chịu mà.
Ngày hôm sau đến thư viện.
Thân Dục mặt mũi bầm dập, không kiếm chuyện nữa nhưng cái miệng vẫn không phục. Thừa dịp ca ca ta không có mặt, hắn buông lời cay nghiệt với ta:
“Thẩm Ngọc Châu, ngươi đừng có đắc ý. Đợi đến ngày Thẩm gia chán ghét vứt bỏ ngươi, ta xem ngươi còn cười được nữa không!”
“Ngươi không tưởng Thẩm Yến thật lòng thích đứa muội muội như ngươi đấy chứ? Nếu ta mà có đứa em gái nghèo hèn kiết hủ như ngươi, ta hận không thể thắt cổ tự vẫn một ngàn lần!”
Nếu là trước đây, ta sẽ không ngừng suy nghĩ miên man, rồi ngoan ngoãn nuốt tủi thân vào bụng.
Còn hiện tại, ta trắng trợn lườm hắn một cái: “Đồ lừa ngu ngốc, bớt mộng mơ đi. Đến kiếp sau ngươi cũng không có được một đứa em gái vừa ngoan ngoãn, vừa xinh đẹp lại biết nấu ăn ngon như ta đâu.”
Trước khi đi, ta còn lè lưỡi làm mặt quỷ với Thân Dục.
“Lêu lêu lêu~ Tức chết ngươi!”
Ca ca biết chuyện ta mắng trả lại, vui mừng ra mặt, dúi luôn cho ta một xấp ngân phiếu làm phần thưởng.
“Thích cái gì thì cứ đi mua, tiêu hết lại tìm ca ca.”
“Cảm ơn ca ca!”
Ta vui vẻ cất gọn ngân phiếu. Định bụng lúc nào rảnh rỗi sẽ đi mua chút đồ cho mọi người trong nhà. Dù sao họ đối xử với ta tốt như vậy, mà ta chưa từng tặng họ thứ gì.
Ăn tối xong, ta chuẩn bị ra khỏi phủ thì nghe tiếng gõ cửa lớn.
Thân Dục đứng bên ngoài, không còn chút nào dáng vẻ chán ghét ta như ban ngày. Hắn mang vẻ mặt cực kỳ phức tạp, vươn tay ra:
“Chiếc khóa trường mệnh hôm nọ ngươi cho ta xem đâu, đưa đây.”
Chương 6
Ta cảm thấy não của Thân Dục chắc đã bị chổi lông gà của nương ta quật cho hỏng luôn rồi.
“Đồ của ta dựa vào đâu phải đưa cho ngươi.”
Thân Dục sốt ruột: “Ta có việc dùng đến!”
Dường như nghĩ ra điều gì, hắn quay mặt đi: “Ta có thể giúp ngươi biết được cha mẹ ruột của ngươi là ai.”
“Cha mẹ ta đều đang ở trong nhà, còn cần ngươi phải nói sao?”
Ta thiếu kiên nhẫn định đóng cửa lại, nhưng Thân Dục bất ngờ nghiêng người chặn ngang.
“Coi như ta cầu xin ngươi được không.”
Đây là lần đầu tiên ta thấy hắn hạ mình cầu xin người khác, ta khựng lại một chút. Sau khi về Thẩm gia, cha nương và ca ca quả thực chưa từng nhắc đến chiếc khóa trường mệnh kia.
Lẽ nào bên trong có chuyện gì mà ta không biết?
Do dự một hồi, ta lấy khóa trường mệnh ra, dặn dò: “Chỉ cho ngươi xem thôi đấy, ngươi tuyệt đối không được làm hỏng. Đây là đồ ta đeo từ nhỏ đến lớn, lúc đói rách nhất cũng không nỡ đem bán…”
Giây tiếp theo, Thân Dục ra sức bẻ gãy chiếc khóa trường mệnh của ta.
Ta thật không nên tin tưởng hắn!
“Tên khốn kiếp, ta liều mạng với ngươi!”
Đột nhiên, một mảnh giấy nhỏ được rút ra từ chiếc khóa đã vỡ nát.
Ta ngây người. Đeo bao nhiêu năm, ta cũng không biết bên trong có giấu một mảnh giấy.
Ta tò mò ghé lại gần. Trên mảnh giấy ố vàng viết một dòng sinh thần bát tự.
“Đây là của ta sao?”
Thân Dục không để ý đến ta. Hắn nhìn chằm chằm vào mảnh giấy, giống như muốn nhìn xuyên thấu qua nó, ánh mắt thậm chí có chút tan rã.
“Thực sự là sinh thần bát tự của Nguyệt Nguyệt… Sao có thể là ngươi… Sao lại là ngươi cơ chứ?!!!”
Hắn sụp đổ gào thét.
Một lát sau. Hắn quay đầu trừng mắt nhìn ta, nghiến răng nghiến lợi:
“Thẩm Ngọc Châu, à không, Thân Nguyệt Nguyệt! Ngươi không biết cha mẹ và ca ca mình trông như thế nào thì thôi, đến cái họ cũng nhận sai là sao!”
“Cha mẹ ngươi họ Thân, không phải họ Thẩm!”
“Ta mới là ca ca ruột của ngươi!”
Ta hoàn toàn sững sờ.
Chương 7
Mất một lúc lâu ta mới tiêu hóa được sự thật này.
Thân Dục còn khó chịu hơn cả ta: “Ta vậy mà lại tự tay đuổi muội muội đã mất tích chín năm trời đi, lại còn chửi mắng muội ấy, bắt nạt muội ấy… Cha mẹ mà biết chắc chắn sẽ đánh chết ta mất…”
Hắn đột ngột nhìn về phía ta, mang theo chút nịnh nọt:
“Nguyệt Nguyệt, chúng ta là huynh muội ruột thịt, muội sẽ không trơ mắt nhìn ta bị cha mẹ đánh chết đâu đúng không? Muội ngàn vạn lần đừng nói cho cha mẹ biết ta là người đã đuổi muội đi nhé.”
“Hôm đó ta thực sự không biết muội đến nhận người thân, ta tưởng quan phủ lừa chúng ta, chưa tìm được muội mà cứ nói bừa một người để qua chuyện.”
“Bây giờ ta sẽ đưa muội về nhà!”
Ta hoảng hốt lùi lại, không muốn bị hắn chạm vào.
“Ta tên là Ngọc Châu, không phải Nguyệt Nguyệt, nhà ta ở ngay đây.”
Nói xong, ta nhanh chóng đóng chặt cửa lớn lại, mặc cho Thân Dục ở bên ngoài không ngừng gọi tên ta.
Đầu óc ta đã rối tung lên như mớ bòng bong. Ai mà ngờ được, con lừa ngu ngốc kia lại là ca ca ta, ta thực sự đã nhớ nhầm chữ “Thân” và “Thẩm”.
Đắn đo một lúc, ta vẫn quyết định đem chuyện này nói cho cha nương và ca ca nghe. Ta không muốn giấu giếm họ.
Cả nhà ai nấy đều mở to mắt chấn động.
Cha chép miệng: “Cái duyên phận này… Cô con gái nhỏ thất lạc của Thân gia lại ở ngay bên cạnh chúng ta.”
Nương trầm ngâm: “Ngọc Châu, mặc kệ con nghĩ thế nào, chúng ta đều tôn trọng quyết định của con.”
“Con muốn gặp mặt cha mẹ ruột, chúng ta sẽ sắp xếp cho con. Nếu không muốn gặp, con vẫn mãi là khuê nữ ruột thịt của Thẩm gia.”
Trong đầu ta lại hiện lên dáng vẻ đau đớn của Thân mẫu. Ta cắn môi: “Gặp mặt một lần đi ạ.”
Chí ít cũng phải để nương ruột ta biết, đứa con gái mà bà ngày đêm thương nhớ vẫn đang sống rất tốt.
Nương ta vốn luôn sấm rền gió cuốn, ngay tối hôm đó đã mời Thân lão gia và Thân phu nhân sang.
Thân Dục còn chưa dám khai báo chuyện đã tìm thấy ta nên hai vị trưởng bối Thân gia vẫn hoàn toàn không hay biết gì.
“Sao lại gọi chúng ta sang gấp gáp thế này? Hay là thằng ranh Thân Dục lại gây họa gì rồi?”
Cha ta lựa lời cân nhắc: “Thật ra thì, người mà hai vị ngày nhớ đêm mong…”
Bốp!
Nương đập một phát văng tay ông ra: “Cứ ấp a ấp úng!”
“Ngọc Châu nhà ta chính là con gái ruột của hai người. Trong khóa trường mệnh có ghi sinh thần bát tự của con bé.”
Hai người họ chấn động sững sờ.
Ta nâng chiếc khóa trường mệnh đã bị bẻ hỏng lên.
Gần như chẳng cần xem tờ giấy, Thân phu nhân đã ôm chặt lấy ta: “Nương đã nói rồi mà, con chính là hài tử của nương!”
“Chiếc khóa đó là lúc con vừa chào đời, đích thân nương làm cho con mà!”
Thân lão gia lẩm bẩm tự nhủ: “Hèn chi cháu và phu nhân giống nhau đến vậy, đều thích bánh quế hoa nhân hạt kê vàng. Hôm cháu mắng Thân Dục, lẽ ra ta phải tức giận, nhưng cứ nhìn thấy khuôn mặt cháu là ta lại không sao giận nổi…”
“Con gái của ta, con đã chịu khổ rồi!”
Hai người họ khóc đến mức thở không ra hơi.
Ta có chút luống cuống, dè dặt vỗ nhẹ vào lưng an ủi họ.
Khóc đủ rồi, Thân mẫu đầy hy vọng hỏi ta: “Bây giờ nương đưa con về nhà có được không?”
Cha nương và ca ca ta lập tức căng thẳng.
Ta thành thật đáp: “Con ở Thẩm gia rất tốt, con không muốn đi.”
“Nhưng con có thể thường xuyên quay về thăm mọi người.”