NHẦM MỘT CHỮ, ĐƯỢC HAI NHÀ YÊU THƯƠNG

4



Không phải ta không đau lòng cho cha mẹ ruột. Một là vì Thân Dục rất đáng ghét, ta không muốn có một tên ca ca là một con lừa ngu ngốc đâu. Hai là, ta luyến tiếc Thẩm gia. Khoảng thời gian qua, họ coi ta như con gái ruột thịt mà yêu thương cưng chiều, ta không thể vì tìm thấy cha mẹ ruột mà vứt bỏ họ được.

Thân lão gia khó xử: “Nhưng bệnh của nương con…”

Nằm ngoài dự đoán, Thân phu nhân giữ chặt lấy tay ông. Ngay sau đó, bà vỗ nhẹ lên tay ta.

“Nương hiểu tâm tư của con. Nương chỉ cần con bình an là đủ rồi.”

“Dù sao thì hai nhà cũng ở sát vách, con có thể về thăm cha mẹ bất cứ lúc nào.”

“Cảm ơn Thân…” Ta kịp thời dừng lại, cong mắt cười: “Cảm ơn nương!”

Thân mẫu — à không, nương ruột của ta — mừng rỡ rơi nước mắt. Bà tháo ngay chiếc vòng vàng trên tay xuống đeo cho ta.

“Ca ca con những năm qua cũng rất nhớ con, nương đi gọi nó đến đây…”

“Không cần đâu nương, đến lúc đó con sẽ tự nói với hắn.”

Thân Dục từng nhục mạ lại còn chửi bới ta, ta tuyệt đối không thể để hắn dễ sống thế được!

Ta ở trong lòng cười hắc hắc một tiếng đầy tà ác.

Sau khi cha mẹ ruột ra về, nương ta trong đêm tới phòng ngủ của ta, mang theo bộ y phục mới tinh bà chuẩn bị cho ngày mai.

Trước lúc đi, bà đột nhiên nói một câu:

“Ngọc Châu, Thẩm gia vĩnh viễn là nhà của con.”

“Ý của ta là… Dù sau này con có về Thân gia, thì ta, cha con và ca ca con vẫn là người nhà của con.”

Trong lòng trào dâng một cỗ ấm áp, ta nhào tới ôm chầm lấy nương: “Con biết mà.”

Chính vì có Thẩm gia làm chỗ dựa kiên cố, ta của ngày hôm nay mới có thể ngẩng cao đầu đối mặt với mọi chuyện.

Cha mẹ ruột đúng là giữ chữ tín, quả thực không hề nói cho Thân Dục biết ta và họ đã nhận nhau. Thế nên ngày hôm sau tới thư viện, Thân Dục đối với ta ân cần chưa từng có. Không chỉ mua toàn những món ăn ngon nức tiếng kinh thành, hắn còn tặng thêm cả trang sức châu ngọc lấp lánh, dè dặt hỏi:

“Hôm nay có muốn về nhà cùng ta không?”

Các bạn học xung quanh hoàn toàn không hiểu nổi: “Thân Dục, không phải ngươi ghét Thẩm Ngọc Châu nhất sao, thế quái nào lại hạ mình khúm núm trước mặt nàng ta thế kia?”

“Ta vẫn thích dáng vẻ kiệt ngạo bất tuân trước đây của ngươi hơn.”

“Chẳng lẽ… Ngươi nhìn trúng Thẩm Ngọc Châu rồi sao?”

Ca ca ta đột ngột sầm mặt xuống. Thân Dục cũng xanh mặt, vớ ngay quyển sách đập thẳng sang: “Câm cái miệng thối của ngươi lại!”

“Các ngươi thì biết cái rắm gì, Nguyệt Nguyệt… Thẩm Ngọc Châu là muội muội ta! Là muội muội ruột!”

Mọi người còn đang ngơ ngác.

Ta thong thả rút ra một đoạn dây thừng đã chuẩn bị từ trước.

“Ngươi từng nói, nếu ta mà là muội muội ngươi thì ngươi sẽ thắt cổ tự vẫn một ngàn lần.”

“Treo cổ đi, ta đếm cho ngươi.”

Thân Dục: “…”

Chương 8

Ta chỉ dọa Thân Dục chút thôi. Ai bảo hắn trước đó dọa ta rằng Thẩm gia sẽ ruồng bỏ ta.

Nhưng Thân Dục lại tưởng thật, lập tức thắt nút dây chuẩn bị treo cổ.

“Chỉ cần muội tha thứ cho ta, chịu cùng ta về nhà, hôm nay có treo cổ chết ta cũng cam lòng!”

Ca ca cười lạnh: “Đừng tưởng diễn khổ nhục kế thì có thể lừa được Ngọc Châu.”

“Cái lúc đệ ném thức ăn cho chó để làm nhục Ngọc Châu, lúc vu oan nàng ăn cắp ngọc bội, rồi nhục mạ nàng là kẻ lừa đảo, sao đệ không nghĩ đến việc nhận sai đi?”

“Nếu nàng không phải là muội muội ruột của đệ, thì nàng đáng bị đệ bắt nạt vô cớ, và vĩnh viễn chẳng bao giờ chờ được lời xin lỗi từ đệ sao?”

Ca ca ta nói không sai. Tính tình Thân Dục vô cùng ác liệt. Bất luận có máu mủ ruột thịt hay không, hắn vốn dĩ là một kẻ rất đáng ghét.

Bị vạch trần, Thân Dục thẹn quá hóa giận: “Ta đang nói chuyện với muội muội ta, liên quan gì đến huynh!”

Dám lớn tiếng với ca ca ta á? Như thế sao được!

Ta lập tức đứng phắt dậy: “Xin lỗi ca ca ta ngay!”

Thân Dục tức tối: “Ta mới là ca ca ruột của muội!”

“Thế thì làm sao.”

“Ngươi không xin lỗi, ta liền về mách cha mẹ, đáng ra ta có thể về nhà từ sớm, chính ngươi là kẻ đã đuổi ta đi!”

Hắn nháy mắt như quả bóng xì hơi, uất ức cúi đầu xin lỗi ca ca ta.

“Xin lỗi, ta sai rồi.”

Ca ca lạnh nhạt “Ừm” một tiếng. Tay sau lưng thì giơ ngón cái về phía ta.

Làm tốt lắm muội muội!

Ta cũng tìm được cách trả thù Thân Dục, cố tình sai bảo hắn bưng trà rót nước cho ca ca.

“Trước kia ngươi toàn nhắm vào ca ca ta, chẳng có lý nào lại không phải trả nợ đâu nhỉ.”

Ca ca ta rất hiểu ý, bắt đầu “vạch lá tìm sâu”.

“Nóng quá, đổi ly khác.”

“Lại nguội rồi, đổi.”

“Đồ con lừa ngu ngốc, ngươi pha trà không biết thử nghiệm nhiệt độ nước trước à?”

Sắc mặt Thân Dục xanh mét, nhưng lại không dám bùng nổ. Rót trà xong, hắn lại phải bóp chân đấm bóp cho ca ca.

Ca ca thỉnh thoảng lại chép miệng: “Chưa ăn cơm à? Dùng lực nhỏ thế.”

“Hay đệ muốn bóp chết ta?”

Thân Dục nhịn hết nổi, trừng mắt nhìn ta, ấm ức chất chứa thành oán hận: “Thẩm Yến không cùng dòng máu với muội, hắn chỉ là người ngoài, muội nhẫn tâm nhìn hắn ức hiếp ca ca muội như thế sao?!”

“Vậy ta đi tìm cha mẹ nhé?”

“Thẩm công tử, lực đạo thế này đã vừa vặn chưa?” Thân Dục lập tức quay ngoắt sang, nịnh bợ ca ca ta.

Cho đến khi xoa bóp xong, ta tiện tay ném qua một đồng xu.

“Tiền thưởng đấy.”

Giết người tru tâm. Thân Dục hoàn toàn sụp đổ. Hắn chẳng thèm màng đến thể diện nữa, ngồi xổm ở góc thư viện khóc rống lên như một ấm nước đang sôi sùng sục.

“Nghiệp chướng mà! Tại sao lúc trước ta lại muốn trả thù chuyện nàng lừa ta, cố tình lấy đồ ăn vứt cho chó hoang để chọc tức nàng cơ chứ!”

“Lẽ ra ta không nên hẹp hòi ghim thù, hết lần này đến lần khác chửi rủa nàng để tìm lại thể diện… Ông trời ơi, ta sai rồi mà!”

Phiền chết đi được. Ở chung với nương lâu ngày, ta cũng có chút khuynh hướng thích động tay động chân, liền ném thẳng một cái lõi táo vào đầu hắn.

“Câm miệng!”

Thân Dục gắt gao bưng kín miệng, cả người giật nảy lên thút thít.

Vừa buồn cười lại vừa đáng thương.

Tan học, ta lại trở về nhà cùng cha mẹ ruột dùng bữa. Thỉnh thoảng vào ngày nghỉ không phải đến thư viện, cha mẹ hai nhà lại mang theo ba người chúng ta đi đạp thanh, thả diều giấy.

Sức khỏe của nương ruột ta tốt lên trông thấy, ngày nào bà cũng tươi cười rạng rỡ. Bà không còn gọi ta là Nguyệt Nguyệt nữa mà tôn trọng ta, gọi bằng cái tên Ngọc Châu.

Chỉ có Thân Dục cái con lừa ngu ngốc đó là bị bịt mắt trong bóng tối, chẳng biết cái gì cả. Hắn còn lầm bầm:

“Lang trung cha mới mời về lợi hại thật, nương dạo này chẳng còn phát bệnh nữa.”

Hắn ngu ngốc đến độ ta chẳng buồn cười nhạo hắn.

Thế nhưng đến một ngày nọ…

Ta ngủ dậy bước ra ngoài, cả phủ chẳng có lấy một bóng người.

Im ắng tĩnh mịch đến mức những chuyện xảy ra gần đây như thể chỉ là một giấc mộng hão huyền của ta vậy.

Chương 9 (Hết)

Đang lúc ta hoảng loạn định cất tiếng gọi người thì cha mẹ ruột bước ra, trên tay bưng một bát mì bốc khói nghi ngút. Đi theo phía sau là cha nương Thẩm gia, ca ca Thẩm Yến, và Thân Dục.

“Ngọc Châu, sinh thần vui vẻ.”

Nương ruột đưa bát mì cho ta. Chợt nhớ đến tờ giấy giấu trong khóa trường mệnh, ta mới sực tỉnh.

Hôm nay là sinh thần của ta.

Trước đây ta chưa từng biết sinh thần của mình là ngày nào. Nhìn người khác được cha mẹ nấu cho bát mì trường thọ, ta chỉ biết âm thầm ghen tị mà lén lút ước ao. Ta đã từng ước rằng sẽ có một ngày, ta cũng được đoàn tụ cùng người nhà, được đón sinh thần một lần.

Nhưng ta đợi hết năm này qua năm khác, vẫn không thấy ai đến tìm ta. Sau này nghe người ta nói có thể đến quan phủ đăng ký nhờ tìm người thân. Ta lại tiếp tục chờ đợi suốt một năm rưỡi, mới nhận được tin tức từ quan phủ báo rằng đã có manh mối.

Tâm nguyện ngày nào, nay đã thực sự thành hiện thực. Lại còn có tận hai gia đình.

Ta hoảng hốt lau đi khóe mắt đang ướt nhòe, cầm đũa gắp từng miếng mì lớn đưa vào miệng.

“Ngon quá!”

Cha Thẩm cười khà khà: “Đương nhiên rồi, nước luộc mì là do đích thân cha đun đấy, không giống với nước bình thường đâu.”

Chẳng có gì bất ngờ, ông lại ăn ngay một cú tát của nương Thẩm.

“Đun có tí nước mà cũng lên mặt à! Mì này là do ta và Thân phu nhân cùng nhau nhào bột, chúng ta đã khoe khoang câu nào chưa?”

Cha ruột đứng bên cạnh len lén lên tiếng: “Trứng gà là do cha luộc đó.”

Ngay sau đó, ca ca Thẩm Yến bước tới nói với ta: “Rau xanh là do ca ca rửa, không cho Thân Dục nhúng tay vào. Ca biết muội ghét hắn nên cứ yên tâm mà ăn đi.”

Thân Dục nhìn ta bằng ánh mắt đầy oán hận. Nhưng e ngại hai cặp phụ mẫu đều đang ở đây, hắn không dám hó hé nửa lời.

Ta không nhịn được bật cười.

Ăn no uống say, cả bốn vị trưởng bối cùng ca ca đều chuẩn bị quà tặng ta. Lớn thì có khế đất khế nhà, nhỏ thì có gạch vàng ngọc thúy.

Đến lượt Thân Dục, hắn vừa đưa quà vừa cằn nhằn: “Ta coi muội là muội muội, muội lại coi ta là thằng ngốc mà trêu chọc. Nếu không phải hôm nay muội đón sinh thần, ta còn chẳng biết muội đã sớm nhận lại cha mẹ rồi.”

“Mau xem quà ca tặng muội đi.”

Ta mở chiếc hộp của hắn ra.

Bất thình lình một con ếch xanh lớn nhảy xổ ra.

Ngay lúc đầu óc ta còn đang trống rỗng vì giật mình, Thân Dục lại như thằng dở hơi lôi ra một miếng ngọc bình an giấu dưới đáy hộp.

“Thế nào, kinh hách trước rồi kinh hỉ sau, có phải siêu tuyệt vời không!”

Ta hít sâu một hơi: “Ngươi biết không, ta vẫn luôn giấu nhẹm bí mật của ngươi với cha mẹ đấy.”

Mắt Thân Dục sáng rỡ: “Muội muội tốt của ta, ta biết ngay trong lòng muội vẫn luôn có người ca ca này mà…”

“Nhưng hôm nay ta quyết định sẽ nói.”

Hắn còn chưa kịp phản ứng, ta đã tuôn một tràng, kể sạch sành sanh chuyện hắn đuổi ta đi như thế nào.

Cha mẹ ruột nghe xong, lập tức bẻ ngay một cành liễu, quật tới tấp lên người Thân Dục.

“Thằng ranh con khốn nạn này! Ta đã thắc mắc sao Ngọc Châu gặp ta lần đầu tiên lại nói xấu mày! Thì ra là do mày không cho con bé bước vào cửa nhà!”

“Muội muội mày vất vả lắm mới về được đến nhà, mày lại dám đuổi nó đi. Trách không được người ta mắng mày! Mày đúng là một con lừa ngu ngốc!”

“Mày còn dám chạy! Lão Thân! Tháo giày ra ném vỡ đầu nó cho ta!”

Hai người họ đuổi theo đánh Thân Dục.

Cha nương Thẩm gia biết chuyện ta từng bị hắn nhục mạ, cũng không kìm được cơn giận, liền hăng hái tham gia vào trận chiến “đánh hội đồng Thân Dục”.

Sân viện bỗng chốc trở nên ồn ào náo nhiệt vô cùng. Cha nương hai bên mắng chửi không ngớt, còn Thân Dục thì thê thảm kêu la. Chẳng phải hắn vừa nói sao, kinh hách trước rồi kinh hỉ sau, ta chỉ đảo lộn thứ tự một chút thôi mà, sao hắn lại quỷ khóc lang gào lên như thế.

Ta và ca ca Thẩm Yến vô tội đứng khoanh tay xem kịch vui.

Cuối cùng, đến khi cả hai cặp phụ mẫu đều đã cạn kiệt thể lực, Thân Dục với cơ thể chằng chịt vết thương mới nhặt về được cái mạng nhỏ.

Trước khi lết về Thân phủ, Thân Dục miệng kêu “Ái chao ái chao” tìm đến ta:

“Cái nha đầu nhà muội, làm gì phải là tiểu đáng thương ngoan ngoãn cơ chứ, rõ ràng là một tiểu ma vương tà ác chuyên đi gài bẫy ca ca ruột.”

Hắn lẩm bẩm than phiền, rồi đột nhiên dúi vào tay ta vài thỏi bạc vụn và hai cây trâm ngọc vô cùng quen mắt.

Đây là… là đồ vật mà vị lão phu nhân trước kia đã thưởng cho ta lúc ta còn làm nha hoàn. Nhưng sau đó lại bị đám người hầu cướp đi mất.

Sao lại ở chỗ hắn?

Dường như nhìn thấu nghi hoặc của ta, Thân Dục nói:

“Hôm trước ta cho người đến trấn Phù Liễu dọ hỏi chuyện của muội. Vốn định tìm hiểu thêm một chút để muội không giận ta nữa, kết quả mới biết những ngày tháng muội làm nha hoàn thật chẳng dễ chịu gì.”

“Cho nên, ta đã giáo huấn một trận lũ người từng ức hiếp muội, rồi cướp lại toàn bộ những thứ chúng từng đoạt của muội mang về đây.”

Ta sững sờ. Không ngờ hắn lại làm được một việc ra hồn người đến vậy.

Thân Dục vò đầu bứt tai: “Đánh cũng đánh rồi, mắng cũng mắng rồi, trả thù cũng trả thù rồi, có thể không tức giận ca ca nữa được không?”

“Có thể không tức giận, nhưng ta sẽ không tha thứ cho ngươi.”

Hắn thù dai, ta cũng thù dai. Những kẻ từng ức hiếp ta, ta vĩnh viễn sẽ không bao giờ tha thứ.

Thân Dục rầu rĩ nghẹn khuất, nhưng lại chẳng thể làm gì được. Lúc rời đi, miệng hắn tràn ngập sự hối hận.

“Sớm biết là muội muội ruột, ngày hôm đó có bắt ta làm chó ta cũng không dám kêu muội đi. Nếu có thể làm lại, ta nhất định sẽ tự tát vào mặt mình trăm ngàn lần… Hu hu hu…”

Ta nghe mà nhịn không được bật cười.

Sau này có gọi Thân Dục một tiếng “ca ca” hay không, thực ra ta cũng không chắc.

Ta chỉ biết rằng, hiện tại ta đã có hai cặp cha mẹ yêu thương ta hết mực, một vị ca ca tốt và một con lừa ngu ngốc.

Ta đã là một hài tử có nhà rồi!

(Hết)

Chương trước
Loading...