Nhận Nhầm Nam Thần Thành Anh Trai Máy ATM

Chương 3



Thẩm Châu bật cười, ngoan ngoãn há miệng ăn miếng thịt ấy.

“Ngon.”

Anh lên tiếng khen.

Tôi đắc ý lắc đầu.

“Đúng không, đúng không?”

Tôi lại gắp thêm một miếng cho anh.

“Anh à, dạo này anh đối xử với em tốt thật đấy. Chẳng khác gì máy ATM, chỉ cần em gọi là lập tức có mặt.”

Tôi nói hoàn toàn thật lòng.

Một tháng nay, chất lượng cuộc sống của tôi tăng lên rõ rệt.

Tất cả đều nhờ người anh trai tốt này.

Thẩm Châu nghe xong lại sững người.

Anh đặt đũa xuống, nhìn tôi với vẻ khó hiểu.

“Nguyệt Nguyệt, em đang nói gì vậy?”

“Dạo gần đây anh vẫn luôn đi công tác ở nước ngoài. Tối qua anh mới bay về.”

“Lệch múi giờ còn chưa điều chỉnh xong, lấy đâu ra thời gian chuyển tiền cho em?”

Nụ cười trên mặt tôi lập tức cứng đờ.

“Hả?”

Tôi ngơ ngác nhìn anh.

“Vậy WeChat của anh…”

Tôi còn chưa kịp nói hết câu.

Một giọng nói lạnh lẽo đột nhiên vang lên từ phía trên đầu.

“Thẩm Nguyệt.”

Tôi theo phản xạ ngẩng đầu.

Trong nháy mắt, cả người hoàn toàn hóa đá.

Là Tạ Từ.

Không biết anh đã đứng bên cạnh bàn chúng tôi từ lúc nào.

Hôm nay anh mặc một chiếc hoodie màu đen, càng tôn lên vóc dáng cao thẳng.

Chỉ có điều, gương mặt ấy lạnh đến mức dường như có thể rơi ra vụn băng.

Ánh mắt anh chăm chú dừng trên bàn tay tôi đang khoác lấy cánh tay Thẩm Châu.

Ngay sau đó, anh bất ngờ giữ chặt cổ tay còn lại của tôi.

Sức lực rất lớn, siết đến mức tôi đau nhói.

“Rốt cuộc em có bao nhiêu anh trai tốt?”

Anh hỏi từng chữ một.

Giọng nói không lớn, nhưng lại mang theo khí thế áp bức khiến người khác kinh hãi.

Không khí xung quanh dường như đông cứng lại.

Tất cả ánh mắt đều đồng loạt đổ dồn về phía bàn chúng tôi.

Tôi hoàn toàn ngây người.

Đầu óc trống rỗng.

Tôi nhìn Tạ Từ với gương mặt phủ đầy sương lạnh.

Lại quay sang nhìn Thẩm Châu đang ngơ ngác.

Cuối cùng, tôi run rẩy lấy điện thoại ra.

Mở WeChat.

Tìm tài khoản được tôi ghi chú là “Anh trai máy ATM của tôi”.

Ảnh đại diện mặt hồ xanh thẫm.

Cái tên chỉ có duy nhất một chữ “Từ”.

Cùng với hàng loạt bản ghi chuyển khoản trong suốt một tháng qua.

Tôi mở trang thông tin cá nhân của anh.

Vòng bạn bè vẫn trống trơn.

Nhưng bên dưới lại có một mục Video.

Như bị ma xui quỷ khiến, tôi nhấn vào.

Người xuất hiện trong những video ấy rõ ràng chính là Tạ Từ.

Nam thần khuôn viên trường mà tôi đã ngưỡng mộ suốt hai năm, luôn cảm thấy xa vời không thể với tới.

Học bá giành học bổng quốc gia mà tôi từng cùng bạn cùng phòng chê là lạnh như băng.

Người bị tôi coi thành anh ruột, ngày ngày quấy rầy suốt một tháng, đổi đủ kiểu giọng điệu để xin tiền.

Lại chính là anh.

Ầm một tiếng.

Tôi cảm giác cả thế giới của mình hoàn toàn sụp đổ.

Gương mặt đang đỏ bừng lập tức chuyển sang trắng bệch.

Tôi chậm rãi, chậm rãi ngẩng đầu lên.

Đối diện với đôi mắt đen sâu thẳm, dường như muốn nuốt chửng tôi của Tạ Từ.

04.

Không khí trong nhà ăn dường như đông cứng lại.

Thời gian như bị nhấn nút tạm dừng ngay tại khoảnh khắc này.

Anh trai tôi, Thẩm Châu, đứng dậy.

Anh nhíu mày, nhẹ nhàng kéo tay tôi ra khỏi sự kìm giữ của Tạ Từ.

Sau đó chắn trước mặt tôi.

“Bạn học này, cậu có chuyện gì sao?”

Thế nhưng ánh mắt Tạ Từ vẫn giống như lưỡi kiếm sắc bén, xuyên qua vai anh tôi rồi ghim chặt lên người tôi.

Trong đôi mắt ấy có tức giận, có khó hiểu.

Còn có cả một cảm xúc tổn thương mà tôi không thể hiểu nổi.

“Tôi đang hỏi cô ấy.”

Giọng Tạ Từ lạnh như băng.

“Rốt cuộc em có bao nhiêu anh trai tốt?”

Anh lặp lại lần nữa.

Từng chữ đều giống như nện thẳng vào tim tôi.

Sắc mặt Thẩm Châu cũng trầm xuống.

“Cậu có ý gì?”

“Ý trên mặt chữ.”

Tạ Từ cười lạnh.

“Cô ấy gọi anh là anh trai, cũng gọi tôi là anh trai.”

Lời này vừa dứt, Thẩm Châu lập tức sững người.

Anh khó tin quay đầu nhìn tôi.

“Nguyệt Nguyệt, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”

Tôi há miệng.

Nhưng không thể thốt ra nổi một chữ.

Đầu óc trống rỗng, bên tai không ngừng vang lên những tiếng ong ong.

Tiếng bàn tán xung quanh ngày càng lớn.

“Trời ơi, là học trưởng Tạ Từ.”

“Cô gái kia là ai vậy? Bắt cá hai tay sao?”

“Không phải, là bắt hai anh trai mới đúng.”

“Nhìn người kia lái Porsche kìa, bên này lại là chủ tịch hội sinh viên. Thủ đoạn cũng ghê gớm thật.”

Những lời ấy giống như từng cây kim nhọn, liên tục đâm vào tai tôi.

Tôi cảm thấy thể diện của mình như bị người ta lột sạch, ném xuống đất rồi giẫm đạp.

Xấu hổ.

Lúng túng.

Hoảng loạn.

Mọi cảm xúc đồng loạt dâng lên như thủy triều, nhấn chìm tôi.

Tôi không thể chịu đựng thêm được nữa.

Tôi đột ngột đẩy cánh tay anh trai ra.

“Em không phải! Em không có!”

Tôi lắp bắp hét lên một câu.

Sau đó quay người bỏ chạy.

Giống như một kẻ bại trận đang tháo chạy khỏi chiến trường.

Tôi thậm chí không dám nhìn Tạ Từ thêm một lần nào.

Tôi lao ra khỏi nhà ăn, chạy thẳng vào ánh nắng chói chang.

Nước mắt cuối cùng cũng không kìm được mà rơi xuống.

Phía sau vang lên tiếng gọi đầy lo lắng của anh trai.

“Nguyệt Nguyệt!”

“Nguyệt Nguyệt, em chạy đi đâu vậy?”

Tôi không dừng lại.

Lúc này, tôi chỉ muốn tìm một khe đất để chui xuống, mãi mãi không bao giờ bước ra nữa.

Trong nhà ăn.

Tạ Từ đứng yên nhìn theo bóng lưng tôi chạy trối chết.

Bàn tay anh vẫn dừng giữa không trung.

Trên đó dường như vẫn còn lưu lại hơi ấm từ cổ tay tôi.

Anh chậm rãi siết chặt nắm tay.

Các khớp ngón tay vì dùng sức mà trắng bệch.

Sắc mặt Thẩm Châu cực kỳ khó coi.

Anh nhìn Tạ Từ, ánh mắt đầy cảnh cáo.

“Bất kể giữa hai người đã xảy ra chuyện gì, cậu vừa dọa em gái tôi.”

Cuối cùng, Tạ Từ cũng thu hồi ánh mắt.

Anh nhìn sang Thẩm Châu.

Ánh mắt đánh giá người đàn ông ăn mặc chỉnh tề, khí chất chín chắn trước mặt.

Hóa ra đây mới là anh trai thật sự của cô.

Người mà cô muốn làm nũng ngay từ đầu vốn là anh ta.

Những đoạn voice mềm mại kia.

Những sticker đáng thương kia.

Tất cả đều không phải dành cho anh.

Chỉ là một hiểu lầm hoang đường kéo dài suốt một tháng.

Thế nhưng nhận thức ấy không hề khiến anh nhẹ nhõm.

Trái lại, lồng ngực càng thêm nghẹn lại.

Anh cảm thấy mình chẳng khác gì một kẻ ngốc.

Một kẻ ngốc chỉ vì vài câu ngọt ngào mà cam tâm tình nguyện chuyển tiền cho cô.

Tạ Từ không nói thêm gì.

Anh xoay người, sải đôi chân dài đi về hướng ngược lại với tôi.

Bóng lưng dứt khoát, lạnh lùng và cứng rắn như sắt thép.

Chỉ để lại một mình Thẩm Châu đứng bên cạnh bàn ăn đầy thức ăn.

Cùng với cả nhà ăn đang tràn ngập những ánh mắt hóng chuyện.

05.

Tôi chạy một mạch trở về ký túc xá.

“Rầm” một tiếng, tôi đóng sập cửa lại.

Tôi dựa lưng vào cánh cửa, cả người mềm nhũn, chậm rãi trượt xuống ngồi bệt dưới đất.

Mạnh Giai đang đắp mặt nạ, lập tức bị tôi dọa cho giật mình.

“Trời ơi, Thẩm Nguyệt, cậu bị ma đuổi à?”

Đọc tiếp: Chương 4 →

Chương trước
Loading...